Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc

[MINH HUỆ 09-01-2026] Vào tháng 4 năm 2020, mẹ chồng tôi đột ngột qua đời ở tuổi 82. Khi đó tôi vẫn đang đi làm nên không thể giúp chăm sóc bà. Tôi cảm nhận sâu sắc tầm quan trọng của việc trân quý những mối nhân duyên trong gia đình. Năm đó, mẹ tôi cũng 82 tuổi và bố tôi 83 tuổi. Bố mẹ tôi đều có sức khỏe khá tốt. Bố tôi có thể tự chăm sóc bản thân, nhưng ông không thích đi xuống lầu. Em trai tôi nấu ăn cho ông bà và lương hưu 3.000 nhân dân tệ của bố tôi đều đưa cho cậu ấy. Tôi cùng ba chị em gái thay phiên nhau chăm sóc bố vào ban đêm.

Tôi bắt đầu đưa tiền cho em trai mỗi tháng. Sau khi con tôi lập gia đình, tôi cảm thấy mình không còn gánh nặng gì nữa, nên muốn giúp đỡ em mình. Trong đại dịch COVID-19, khoảng một tháng sau khi tiêm vắc-xin, đứa con đang học cấp hai của cậu ấy đã gặp biến chứng. Họ đã đưa cháu đi chữa ở nhiều bệnh viện và tốn rất nhiều tiền, nhưng không có kết quả.

Sau đó, em trai tôi đưa con đi khám bác sĩ ở các thành phố khác. Chúng tôi đã nhiều lần giảng chân tướng về Đại Pháp cho cậu ấy và thậm chí còn tải một số bài viết liên quan từ Minh Huệ Net để cậu ấy đọc cho con trai nghe. Nhưng cậu ấy không đồng ý và thậm chí còn nói những lời tiêu cực về Đại Pháp. Cậu ấy không cho con xem Đài truyền hình NTD hay tiếp xúc với chúng tôi. Vợ cậu ấy đã ly hôn với cậu. Con trai cậu ấy thi đỗ vào một trường trung học phổ thông hàng đầu, nhưng đã bỏ học chỉ sau một học kỳ.

Nhận ra các tâm chấp trước của bản thân

Tại sao em trai tôi không tiếp nhận chân tướng mà thậm chí còn phản đối? Khi hướng nội, tôi nhận ra mình đã coi thường cậu ấy. Lời nói của tôi thiếu kiên nhẫn và mang theo tâm oán hận. Tôi nghĩ: “Pháp Luân Đại Pháp tốt như vậy, lại không mất đồng nào. Sao còn không chịu nghe cơ chứ? Sao lại ngốc nghếch đến vậy?” Tôi đã dùng cách tư duy của người thường, đó chính là lý do khiến cậu ấy không tiếp nhận chân tướng.

Đến năm 2022, bố tôi không còn khả năng tự sinh hoạt nữa. Ông gặp vấn đề về tuyến tiền liệt và thường xuyên đi tiểu ra quần. Chúng tôi đã giảng chân tướng về Đại Pháp cho ông, nhưng ban đầu ông không tin. Các chị em tôi thay phiên nhau túc trực vào ban đêm, còn em trai tôi nấu ăn vào ban ngày và rời đi vào khoảng 3 hoặc 4 giờ chiều. Cậu ấy chẳng giúp được gì nhiều nhưng lại cầm tiền của bố tôi. Cậu ấy dành hàng giờ để dán mắt vào điện thoại hoặc ngủ—cậu ấy không dọn dẹp nhà cửa hay phụ giúp tắm rửa cho bố. Các chị em tôi đều rất bất mãn với cậu ấy.

Tôi đã ở lại chăm sóc bố trong 18 ngày khi em trai đi làm xa nhà. Tôi cảm thấy không vui và thấy mình bị đối xử bất công. Việc học Pháp và giảng chân tướng của tôi bị gián đoạn, tôi nảy sinh tâm oán giận cậu ấy. Tôi hướng nội và nghĩ: “Mình là người tu luyện. Mình nên lấy khổ làm vui; tất cả đều là hảo sự. Có gì mà phải khó chịu chứ? Chẳng phải Sư phụ đã an bài hoàn cảnh này để giúp mình tiêu nghiệp sao? Mình nên cảm ơn cậu ấy.”

Mặc dù nghĩ như vậy, tôi vẫn cảm thấy không vui. Mỗi lần vệ sinh cho bố, tôi có thể cảm nhận tâm oán giận đối với em trai lại lớn dần lên—tôi không ngừng nghĩ rằng lẽ ra cậu ấy phải làm việc này.

Trong lúc học Pháp, tôi chợt hiểu ra rằng đây là an bài của Sư phụ, và sự oán giận của tôi tan biến. Tôi nên cảm ơn em trai mình; chính Sư phụ đã an bài cậu ấy đến để giúp tôi đề cao tâm tính. Ngay cả khi người khác cảm thấy cậu ấy thiếu trách nhiệm, tôi vẫn nên hướng nội. Đây là tu luyện—hướng nội vô điều kiện. Tôi nhận ra mình có cái tôi rất lớn. Khi mong muốn của mình không được đáp ứng hoặc yêu cầu không được làm theo, tôi nảy sinh tâm oán giận người khác. Tôi phớt lờ nhu cầu của họ và tự cho mình là người giỏi hơn.

Tôi đã không nhận ra vấn đề này vì bản thân tu luyện chưa tốt. Nếu không hiểu rõ các Pháp lý trong tu luyện, chúng ta rất dễ đi sai đường. Khi tâm tôi động, chẳng phải đó chính là lúc tôi cần mở rộng dung lượng tâm của mình sao? Có gì phải bực tức chứ? Tôi đang hoàn trả nghiệp lực. Báo hiếu cha mẹ già là bổn phận của con cháu. Em trai tôi cần phải chăm lo cho con cái nếu cần thiết. Cậu ấy đã không còn đến nấu ăn cho bố mẹ chúng tôi nữa.

Hơn nữa, sự tức giận và oán hận đó không phải là chân ngã của tôi. Khi hiểu được điều này, tôi cảm thấy bình yên và có thể buông bỏ nó. Khi tâm tính được đề cao, tôi thực sự cảm ơn em trai từ tận đáy lòng. Tôi không còn coi mâu thuẫn là điều tồi tệ nữa; chúng đều là hảo sự. Tôi chăm sóc cho bố mẹ một cách vô tư và ngừng phàn nàn. Tôi cũng ngừng so đo bản thân với người khác hay mang tâm oán hận.

Gia đình tôi hiểu rằng Pháp Luân Đại Pháp hảo

Mẹ tôi đã tiếp nhận vẻ đẹp của Đại Pháp và học Pháp cùng chúng tôi. Vào buổi tối, bà cũng luyện công cùng chúng tôi. Bà thậm chí còn đóng góp một ít tiền để chúng tôi làm tài liệu giảng chân tướng. Mẹ tôi đã đọc cuốn Cửu Bình. Khi em trai tôi về nhà, bà ngồi đối diện cậu ấy và niệm hai lần câu “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Em trai tôi đáp: “Vâng, con hiểu rồi”. Bà cũng muốn trợ Sư cứu người.

Khi bị hóc xương cá, mẹ tôi đã ho rất lâu nhưng không thể khạc ra được. Tôi dùng cả đèn pin và nhíp cũng không nhìn thấy chiếc xương đâu. Tôi hỏi bà: “Mẹ có tin Sư phụ không?” Bà trả lời: “Có.”

“Vậy mẹ thử nuốt một miếng bánh bao để đẩy nó xuống xem sao.”

Bà vừa cắn miếng thứ hai thì vui sướng reo lên: “Trôi rồi! Xương cá trôi rồi!”

Bây giờ bố tôi đã minh bạch chân tướng và ngày nào cũng thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Các khớp xương của ông trở nên linh hoạt và mềm dẻo hơn; vào ban đêm, ông thậm chí còn có thể nằm nghiêng. Ông cảm thấy Sư phụ đang bảo hộ mình. Tháng 9 năm ngoái, bệnh viện chẩn đoán ông bị ung thư bàng quang, nói rằng ông sống được nhiều nhất là ba tháng nữa. Vậy mà đến nay đã hơn một năm trôi qua.

Sắc mặt của bố tôi hồng hào và rạng rỡ. Năm nay ông 88 tuổi, chúng tôi đã thuê một người chăm sóc bán thời gian để giúp chăm lo cho ông. Chị hai tôi (một đồng tu) đã làm rất tốt việc chăm sóc và thường xuyên cùng bố mẹ xem các video bài giảng của Sư phụ. Một đồng tu cũng đã giúp em trai tôi thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó, tôi sẽ tiếp tục giúp đỡ cậu ấy khi cậu gặp khó khăn về tài chính.

Tu khẩu

Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi rất thích mắng mỏ và chỉ trích người khác. Tôi bất chấp cảm nhận của mọi người. Tôi thường xuyên trút giận, thậm chí công khai vạch trần khuyết điểm và sai lầm của người khác, cố tình hạ thấp và chế giễu họ. Điều này thường dẫn đến những tình huống khó xử và kết cục không vui vẻ, có lúc thậm chí còn xảy ra xô xát. Sau khi bắt đầu tu luyện, tôi nhận ra rằng những hành vi này bắt nguồn từ văn hóa ĐCSTQ và tôi không muốn giữ lại những thứ biến dị này. Tôi muốn mở rộng tấm lòng và giao tiếp chân thành với mọi người, tìm lại bản tính thiện lương chân thật của mình và để lòng từ bi được thức tỉnh.

Sau khi chú trọng tu khẩu, tôi ít gặp mâu thuẫn hơn. Xung đột giữa người thường thường nảy sinh do họ ăn nói hàm hồ hoặc bóp méo sự thật. Khi sự việc không diễn ra theo ý muốn, họ liền dùng lời lẽ cay độc để làm tổn thương người khác. Sau khi bắt đầu tập trung vào việc tu khẩu, tôi đã kiềm chế không nói năng theo kiểu tự cho mình là đúng. Giờ đây, khi mâu thuẫn xảy đến, tôi đều nhẫn chịu và rồi chúng cũng qua đi. Việc hướng nội cũng giúp tâm tính tôi được đề cao.

Sư phụ đã giảng Pháp lý về việc đạt được “nhất cử tứ đắc” trong các mâu thuẫn. Nếu một người tu khẩu tốt thì rất dễ đạt được bốn lợi ích này, từ đó giúp việc tu luyện trở nên dễ dàng hơn và tạo ra bầu không khí hòa ái. Nếu không cẩn thận, chúng ta rất dễ lỡ lời. Vì vậy, giờ đây tôi hạn chế nói năng tùy tiện và thay vào đó là lặng lẽ nhẫn chịu. Sau khi bắt đầu tu luyện, tôi đã biết cách lùi một bước; có cần thiết phải nói không? Tôi có thực sự cần phải tranh luận hay biện minh cho mình không?

Sau khi tu khẩu, tôi cũng trừ bỏ được tâm chấp trước vào ăn uống. Sau khi được Sư phụ tịnh hóa cơ thể, giờ đây tôi có thể ăn bất cứ thứ gì. Trước kia tôi không dám ăn thức ăn lạnh hay cứng, nhưng nay tôi đã có thể ăn. Thậm chí uống nước lạnh cũng khiến tôi thấy thoải mái. Tâm chấp trước vào đồ ăn của tôi bây giờ đã giảm đi rất nhiều.

Việc chú trọng tu khẩu trong gia đình cũng giúp hóa giải nhiều mâu thuẫn. Tôi không còn buôn chuyện, bàn tán thị phi hay ôm giữ tâm oán hận nữa. Tôi trân quý cơ hội tu luyện này và trân quý hoàn cảnh này. Tôi mong muốn nhanh chóng đề cao nên đang nỗ lực tu luyện tinh tấn.

Lời nói và giọng điệu của tôi đã trở nên thiện lương và hòa ái hơn. Khi tôi giảng chân tướng, những lời nói từ bi của tôi đã chạm đến trái tim mọi người, điều này làm tăng đáng kể hiệu quả cứu người. Khi những người minh bạch chân tướng nói lời cảm ơn, tôi cảm thấy rất mừng cho họ.

Tâm thái kiêu ngạo biến dị của tôi đã biến mất. Nó được hình thành qua nhiều năm do bị tiêm nhiễm văn hóa ĐCSTQ. Giờ đây tôi không còn tranh cãi hay bảo vệ bản thân nữa.

Tôi mong muốn trở thành một người tu luyện chân thành, thiện lương, khoan dung, giác ngộ và luôn biết quan tâm đến người khác.

Con xin cảm tạ Sư phụ vì ơn cứu độ từ bi của Ngài! Con nguyện sẽ cùng Ngài trở về ngôi nhà thực sự của mình!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/9/503943.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/19/232926.html