Gia đình tôi được thụ ích từ Pháp Luân Đại Pháp
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-12-2025] Sau khi gia đình tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi sống chiểu theo các nguyên tắc của Pháp. Chúng tôi luôn ghi nhớ Chân-Thiện-Nhẫn trong tâm và cách hành xử của chúng tôi đã ảnh hưởng tích cực đến những người xung quanh.
Không kén chọn trong công việc
Là người tu luyện, chúng ta chú trọng đề cao tâm tính và làm tốt công việc của mình. Khi gặp mâu thuẫn, thay vì đổ lỗi cho người khác, chúng ta cần hướng nội để tìm xem mình có thể đề cao ở đâu. Tuy nhiên, tâm trạng của tôi thường dao động theo trạng thái tu luyện. Khi trạng thái tu luyện không tốt, tôi thường chấp trước vào được mất.
Khi cấp trên giao việc làm thêm giờ, tôi thường nghĩ: “Xin đừng giao việc này cho tôi, nếu không tôi sẽ phải ở lại muộn…” Các đồng nghiệp khác đều tìm cách né tránh công việc tăng ca. Tôi thì không làm như vậy. Thay vào đó, tôi cống hiến nhiều hơn họ. Vì vậy, cấp trên thường giao việc làm thêm cho tôi.
Thông qua học Pháp tinh tấn, tôi đã học được cách giữ tâm bất động. Tôi buông bỏ lợi ích cá nhân và làm bất cứ việc gì được giao mà không oán trách. Kết quả là hoàn cảnh của tôi đã được cải biến. Tôi ít bị giao những việc tăng ca và thường có thể tan làm đúng giờ.
Tôi ngộ ra rằng những chuyện mà tôi gặp thường ngày tuy bề mặt có vẻ không đáng kể, nhưng thực ra đều là do Sư phụ an bài để giúp tôi tống khứ chấp trước. Những rắc rối đó không quan trọng. Tôi nhận ra chúng tồn tại là để giúp tôi đề cao trong tu luyện.
Tránh xa Đảng Cộng sản Trung Quốc
Chồng tôi và tôi là bạn cùng lớp đại học, và tôi đã nói với anh ấy về tầm quan trọng của việc thoái xuất khỏi các tổ chức liên đới với Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Anh ấy biết về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp và biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp.
Anh ấy làm việc tại một nhà hàng. Vì không biết đi xe đạp điện, nên anh ấy thường đi giao đồ ăn cùng một đồng nghiệp.
Một hôm, anh ấy được yêu cầu ở lại giúp thái rau trong bếp, nên hôm đó người đồng nghiệp đi giao đồ ăn một mình. Người đồng nghiệp gặp tai nạn và phải nhập viện. Khi nghe tin này, suy nghĩ đầu tiên của tôi là: “Thoái xuất khỏi ĐCSTQ sẽ được bình an.” Nếu chồng tôi (khi đó là bạn cùng lớp) không được yêu cầu ở lại phụ bếp, anh ấy cũng đã dính vào vụ tai nạn. Tôi cảm thấy anh ấy tránh được nguy hiểm là nhờ đã lựa chọn không trở thành một phần trong các tổ chức của ĐCSTQ.
Khi chúng tôi còn học đại học, chồng tôi bị chẩn đoán mắc bệnh lao. Anh ấy phải nghỉ học và điều trị tại bệnh viện. Vì không chi trả được chi phí cao, anh ấy xin xuất viện để về quê điều trị. Anh ấy cảm thấy các triệu chứng biến mất sau vài lần kiểm tra tại trạm xá xã. Kết quả chụp CT cho thấy phổi của anh ấy đã hoàn toàn sạch sẽ. Anh ấy đã bình phục trong chưa đầy một tháng.
Bác sĩ so sánh các phim chụp CT trước và sau của chồng tôi và nói: “Tôi chưa từng thấy ai khỏi bệnh lao trong vòng chưa đầy một tháng. Cậu là trường hợp đặc biệt đấy!”
Khi anh ấy nằm viện, tôi đã đến thăm, trong đầu tôi chưa từng có ý nghĩ về việc mình bị lây. Tôi vẫn khỏe mạnh. Anh ấy biết tôi là học viên Pháp Luân Đại Pháp và anh ấy rất ủng hộ, nên anh ấy đã được phúc báo.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi gặp lại nhau và kết hôn. Chồng tôi cũng bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi biết anh ấy hẳn là có tiền duyên với Đại Pháp bởi vì Sư phụ đã quản anh ấy từ trước khi anh ấy bắt đầu tu luyện và giúp anh ấy tiêu nghiệp thông qua những khổ nạn.
Con trai tôi đã cải biến
Con trai lớn của tôi không thích đi học. Giáo viên lớp một của cháu nói rằng cháu “sống khép kín về mặt cảm xúc”. Mỗi buổi sáng, cháu nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ và hỏi: “Mẹ ơi, hôm nay con có phải đi học không?” Cháu viết đi viết lại dòng chữ “con nhớ mẹ” trong vở.
Cháu từng định trốn học bằng cách trèo tường, nhưng bị bảo vệ bắt gặp. Một hôm, ngay khi tôi vừa thả cháu xuống, cháu đã lợi dụng lúc cổng trường đông đúc nhộn nhịp để lẻn ra ngoài. Tôi không biết chuyện đó cho đến khi giáo viên gọi điện và hỏi tại sao con tôi không ở trường. Cuối cùng chúng tôi tìm thấy cháu sau khi hàng xóm của bố mẹ tôi báo tin. Cháu đã đi bộ một tiếng đồng hồ đến khu nhà bố mẹ tôi và một người hàng xóm đã nhận ra cháu.
Tôi có thể cảm nhận được áp lực trong tâm con trai. Các biện pháp như khích lệ, thưởng quà và răn đe nghiêm khắc tôi đều đã thử nhưng không có kết quả. Tôi nhận ra rằng chỉ có Đại Pháp mới có thể cải biến nhân tâm.
Trước đây, tôi lo rằng con trai có thể không có khả năng tự đọc Pháp, đơn giản vì cháu còn quá nhỏ và biết quá ít mặt chữ, nên tôi đã đọc sách Chuyển Pháp Luân cho cháu nghe.
Tôi cũng khuyến khích cháu tự đọc. Dần dần, đọc Pháp đã trở thành thói quen của cháu. Khi gặp mâu thuẫn hoặc vấn đề, cháu học cách dùng Pháp để cân nhắc tình huống. Vấn đề trường lớp của cháu đã cải thiện.
Hai đứa con của tôi đang khôn lớn. Các cháu tuân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Về việc học Pháp, các cháu đã tiến bộ từ chỗ đọc mỗi ngày một đoạn, đánh vần từng chữ đến chỗ đọc mỗi tuần một bài giảng.
Đại Pháp đã khai mở trí huệ của các cháu. Các con tôi đều là học sinh giỏi đứng đầu và thậm chí còn tham gia một số cuộc thi học thuật. Các cháu hay giúp đỡ bạn bè và thầy cô. Các cháu có thể xử lý các tình huống khó khăn một cách nhẹ nhàng và được mọi người yêu mến. Tôi tin rằng điều này có được là nhờ các cháu đã học các nguyên tắc của Pháp Luân Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/1/503125.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/8/232585.html



