Sư phụ từ bi đã nâng đỡ tôi vượt qua từng quan nạn
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Liêu Ninh, Đại lục (tác giả thuật lại, đồng tu chỉnh lý)
[MINH HUỆ 12-06-2026] Đêm rằm tháng Giêng năm ngoái, tôi ngẩng đầu nhìn mặt trăng, kinh ngạc phát hiện mặt trăng đã biến thành hình tượng đầu của một vị Phật, với mái tóc xoăn. Tôi tưởng mình bị hoa mắt, nhìn kỹ lại thì thấy vẫn là như vậy. Đến tối ngày 16, tôi lại ra xem mặt trăng, phát hiện vẫn là hình tượng đầu Phật. Sau đó thì không thấy nữa. Trong tâm tôi rất xúc động, biết rằng Sư phụ đang khích lệ tôi, bảo tôi hãy tu luyện cho tốt, đừng mê đắm chốn bụi trần. Gia viên thực sự tốt đẹp là trên thiên thượng.
Tôi là đệ tử Đại Pháp ở nông thôn, đắc Pháp sau khi Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Công năm 1999. Khi đó, vì một đồng tu trong làng bị Trung Cộng bức hại, chồng tôi sinh tâm sợ hãi, không dám cho tôi tu luyện Pháp Luân Công. Nhưng tôi đã được Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp thức tỉnh, nên tôi không từ bỏ tu luyện, chỉ là tôi sống ở nông thôn, công việc đồng áng quá nhiều, khiến bản thân trở nên trễ nải trong tu luyện. Dù vậy, Sư phụ vẫn luôn không từ bỏ tôi, mà luôn dắt tay tôi, từ bi cứu độ tôi, không rời xa cũng không bỏ mặc. Sự từ bi vô lượng của Sư phụ không thể dùng ngôn ngữ thế gian để miêu tả, đệ tử chỉ có thể mang theo tâm hướng thiện, khấu bái Sư tôn!
Tôi chưa từng gửi bài viết nào cho Minh Huệ Net, dù có tâm muốn viết bài nhưng vì nhiều lý do nên vẫn luôn chưa thực hiện. Đúng lúc có buổi chia sẻ giữa các đồng tu với nhau, tôi đã kể về một số đại nạn và sự thần kỳ mà bản thân trải nghiệm trong quá trình tu luyện, rồi nhờ đồng tu chỉnh lý lại. Nếu có điểm nào không ở trong Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
Bình an vô sự trong tai nạn xe
Trước năm 2019, nhà tôi có mua một chiếc xe. Chồng tôi lái xe chở tôi đi nơi khác để chở cát, vì trong cát có lẫn bụi đất, vào mùa xuân gió lại khá to, khi xe chạy, gió đã thổi tung bụi đất trong cát ập thẳng vào mặt chồng tôi, khiến ông ấy mờ mắt không nhìn rõ. Vì vậy chồng bảo tôi lấy chiếc áo bông che giữa xe và anh ấy để tránh gió thổi trực tiếp vào mặt, khi tôi đang làm, ai ngờ chồng tôi quay đầu lại để xem tình hình, trong chớp mắt, vô lăng cũng bị bẻ ngoặt theo, chiếc xe đột nhiên chồm lên bên lề đường, cả tôi và chồng đều bị văng ra ngoài.
Hai chúng tôi tình cờ bị văng đến một nơi rất an toàn, đây cũng là nơi an toàn duy nhất ở xung quanh, nếu bị văng ra chỗ khác, quanh đó toàn là ruộng ngô. Trên mặt đất lúc ấy vẫn còn trơ lại những gốc rạ ngô bị cắt xéo, từng cái gốc nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời, nếu rơi vào đó, không biết sẽ bị ngã và bị đâm thành ra nông nỗi nào? Thế nhưng, chỉ có duy nhất một đường ống xi măng lớn thoát nước là không có vật sắc nhọn nào, hai chúng tôi đã bị văng đến đó một cách thần kỳ, cát và xẻng đều văng vào người tôi, nhưng chúng tôi vẫn bình an vô sự. Tôi biết nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ Đại Pháp, thì làm sao có được may mắn như vậy!
Chồng tôi đã sống lại trong đại nạn
Năm 2019, anh trai của chồng tôi mổ lợn ở nhà bố vợ và gọi chồng tôi đến giúp, sau khi giúp xong, chồng tôi không ăn thịt lợn nên đi về, nhưng anh chồng lại gọi điện hết lần này đến lần khác bảo ông ấy quay lại, bất đắc dĩ, chồng tôi phải đi, kết quả đã xảy ra tai nạn xe hơi đáng sợ trên đường. Chồng tôi bị tông rất nặng, hộp sọ bị lõm xuống, cơ thể bị gãy xương ở nhiều chỗ, bác sĩ đã gửi giấy báo bệnh nguy kịch tới bốn lần. Trong tình cảnh vô vọng như vậy, tôi nghĩ chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới có thể cứu được chồng tôi, y học đã hết cách rồi, lúc này Đại Pháp là chỗ dựa tinh thần duy nhất của tôi, buổi tối, tôi lặng lẽ chạy ra lối thoát hiểm ngoài hành lang bệnh viện, cầu xin Sư phụ cứu chồng tôi! Sư phụ thực sự quá từ bi! Sư phụ thực sự đã giúp đệ tử! Cơ thể chồng tôi đã xuất hiện dấu hiệu sinh tồn, kết quả là mỗi ngày một tốt lên!
Chồng tôi đã sống lại! Ai cũng nói kỳ tích, chỉ có tôi sâu sắc biết rằng, đây là Sư phụ Đại Pháp đã cứu chồng tôi! Đã cứu gia đình tôi! Khi đó tôi xúc động đến mức không thể diễn tả bằng lời, chỉ có những giọt nước mắt cảm kích không ngừng tuôn rơi. Tạ ân Sư phụ đã cứu sống chồng con khỏi bờ vực tử thần.
Tuy chồng tôi đã sống lại, nhưng cơ thể mất đi khả năng lao động, khả năng diễn đạt ngôn ngữ cũng kém đi. Bắt đầu từ năm ngoái, tôi hướng dẫn chồng học Pháp luyện công, vì bản chất ông ấy vốn là người thiện lương thành thật, chính trực, nên sau khi học Pháp, cơ thể ông ấy đã xảy ra thay đổi rất lớn, hiện tại, khả năng diễn đạt ngôn ngữ đã cải thiện rõ rệt, nói chuyện rõ ràng, cả con người thay đổi rất nhiều. Tôi biết tất cả những điều này có được là nhờ lòng từ bi của Sư phụ Đại Pháp. Tôi tin rằng trong quá trình không ngừng học Pháp tu luyện, chồng tôi nhất định sẽ nhanh chóng bình phục.
Khảo nghiệm khắc cốt ghi tâm trong cuộc sống
Do chồng tôi gặp chuyện như vậy, gánh nặng gia đình đột nhiên dồn hết lên vai tôi, chúng tôi là người trồng cây ăn quả, những công việc mang tính thời vụ thì bắt buộc phải làm cho xong. Tôi cứ đi sớm về muộn để làm lụng, lúc rảnh rỗi còn phải ra ngoài làm thuê để trang trải chi tiêu trong nhà. Những công việc đồng áng nhọc cái gân cốt này tuy khổ cực, nhưng tôi vẫn có thể chịu đựng được. Đổi lại những chuyện ‘khổ kỳ tâm chí’ lại không ngừng bủa vây lấy tôi, đúng như Sư phụ đã giảng:
“Bách khổ nhất tề giáng,
Khán kỳ như hà hoạt”
(Khổ kỳ tâm chí, Hồng Ngâm)
“Đồng thời họ phải có thể chịu cái khổ trong những cái khổ, còn phải có tâm Đại Nhẫn, còn phải có thể xả, còn phải có thể thủ đức, còn phải có ngộ tính tốt, v.v.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)
Khi tôi ra ngoài làm thuê, ban đầu quản lý và đồng nghiệp đối xử với tôi rất tốt, nhưng không lâu sau mâu thuẫn liền xuất hiện, cả đồng nghiệp và quản lý đều gây khó dễ cho tôi, đẩy hết những việc khó cho tôi làm, lại còn nói xấu tôi. Tôi luôn tự coi mình là người tu luyện, làm theo yêu cầu của Sư phụ, không hành xử giống như người thường, dùng tiêu chuẩn cao để yêu cầu bản thân, đều có thể bình tĩnh đối đãi với những việc này, không ngừng đề cao tâm tính bản thân. Nếu không có Pháp lý của Đại Pháp chỉ đạo, tôi thực sự không biết trong hoàn cảnh đó mình có thể làm ra những chuyện như thế nào?
Lúc đó, trong thôn cũng xuất hiện những lời đồn đại vu khống nhằm vào nhân phẩm của tôi, tin đồn bay khắp nơi, khiến đa số mọi người đều dùng ánh mắt kỳ thị để nhìn tôi, không muốn nói chuyện với tôi. Đặc biệt là trong một bữa tiệc mừng ở làng, sự việc xảy ra khiến tôi thực sự cảm nhận được thế nào là nhục nhã ê chề. Khi tôi đến hội trường tổ chức tiệc, những người đi mừng cơ bản đã đến đông đủ và ngồi yên vị trí, tôi liền đi tìm chỗ trống, nhưng những người đang ngồi ở các bàn lại không cho tôi ngồi, họ nói là đã có người rồi. Cứ như vậy, tôi tìm đến mấy bàn mà vẫn không có chỗ ngồi, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều cười nhạo tôi, tại một bàn trong số đó, có người còn nói rằng: Cô chưa bao giờ ngồi cùng tôi, nên đừng ngồi ở đây. Tôi cảm thấy vô cùng bối rối, nhưng tôi biết rằng Sư phụ mượn việc này để tống khứ tâm sĩ diện của tôi, tôi nghĩ mình nhất định phải vượt qua quan này, trong tâm cứ nghĩ như vậy rồi cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa.
Hàng xóm cũng tạo cho tôi rất nhiều hoàn cảnh đề cao trong tu luyện, họ vô cớ chiếm chỗ để củi của nhà tôi, nhét đồ vật, ném đá vào ống cống nhà tôi, v.v. Tôi đều dùng tâm thái của người luyện công để đối đãi, không so đo với họ, không tranh giành được mất, thản nhiên đối diện với những điều này.
Ở đây tôi cũng muốn kể thêm một chút, đó là một đồng tu ở gần nhà đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong tu luyện, mỗi khi tôi gặp quan nạn, tôi đều tìm cô ấy để chia sẻ, cô ấy luôn khích lệ tôi từ phương diện Pháp lý, khiến tâm tôi rộng mở hơn rất nhiều, tìm ra những điều mà bản thân cần buông bỏ, giúp tôi nhanh chóng vượt qua quan nạn, nhân đây, tôi xin cảm ơn người bạn đồng tu tốt của mình!
Đời này có thể đắc Đại Pháp là túc nguyện ngàn vạn năm của tôi. Trong quá trình tu luyện, Sư phụ luôn ở bên cạnh bảo hộ tôi mọi lúc mọi nơi, tẩy tịnh và nâng đỡ tôi qua từng quan nạn. Tôi chỉ có tu luyện thật tốt, làm tốt ba việc, dũng mãnh tinh tấn, viên mãn theo Sư phụ trở về!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/6/12/慈悲的師父將我從一個個難關中托起-495973.html



