Bài viết của một thành viên Đoàn nhạc Tian Guo ở Nhật Bản

[MINH HUỆ 13-02-2026] Tôi muốn chia sẻ về những trải nghiệm của mình với Đoàn nhạc Tian Guo (Thiên Quốc) đã mang lại cho tôi nhiều cơ hội tu luyện.

Lớn lên trong gia đình nhạc công

Gia đình tôi sống trong khuôn viên của một nhà hát opera tỉnh ở Trung Quốc. Cha tôi chơi kèn clarinet và mẹ tôi chơi đàn piano cho một đoàn múa. Từ khi sinh ra, tôi đã được bao quanh bởi âm thanh của các loại nhạc cụ và những người luyện thanh. Chính vì vậy, đôi tai của tôi rất nhạy bén với các thể loại âm nhạc.

Năm tôi lên bốn tuổi, cha đưa tôi một chiếc kèn clarinet, nhưng tôi không thích. Khi tôi lên cấp hai, ông đưa tôi kèn saxophone. Tôi rất thích cây kèn này. Cha đã chỉ tôi một số kỹ thuật bấm ngón và hành trình âm nhạc của tôi bắt đầu.

Vào đại học, tôi tham gia một nhóm biểu diễn nghệ thuật của trường. Tôi cũng tham gia đoàn nhạc diễu hành. Mỗi buổi sáng, khi các sinh viên diễn tập quân sự, ban nhạc sinh viên sẽ đến phòng tập và luyện tập. Nhờ luyện tập chăm chỉ, âm sắc của tôi đã được cải thiện.

Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và không còn thời gian để chơi nhạc cụ nữa. Nhưng vào năm 2006, tôi ngạc nhiên khi thấy một bài báo trên Minh Huệ về Đoàn nhạc Tian Guo. Tôi kinh ngạc—Pháp Luân Đại Pháp bị bức hại nghiêm trọng ở Trung Quốc, tôi không thể tưởng tượng các học viên có thể công khai giới thiệu Đại Pháp ra công chúng như thế này. Tôi ước mình có thể tham gia nhưng cảm thấy xa vời. Mặc dù vậy, tôi vẫn đọc tất cả bài báo về Đoàn nhạc Tian Guo.

Tham gia Đoàn nhạc

Tôi không biết rằng công ty sẽ cử tôi đi nước ngoài. Sau khi đến Nhật, các học viên khuyên tôi tham gia Đoàn nhạc Tian Guo.

Hàng ngày trên đường đi làm bằng tàu điện ngầm, tôi nghe các bản nhạc để học thuộc giai điệu. Chỉ cần nhớ giai điệu, tôi có thể chuyển sang cách bấm ngón. Trong vòng một tháng, tôi có thể chơi năm bản nhạc và tham gia đoàn nhạc.

Buổi diễu hành đầu tiên tôi tham gia được tổ chức tại Hiroshima vào ngày 3 tháng 5 năm 2010. Tôi cảm thấy rất may mắn khi được chứng thực Pháp trong trang phục của đoàn nhạc. Nghĩ đến các học viên bị bức hại ở Trung Quốc, tôi cảm thấy mình thật vinh dự. Tôi rất phấn khởi và tự nhắc nhở mình phải tập trung vào âm nhạc, không được chơi sai nốt nào. Đó là một trải nghiệm khó quên.

Chúng tôi phát hiện có nhiều người chơi alto và không đủ người chơi tenor, vì thế trưởng đoàn nhạc đã hỏi liệu tôi có thể chơi tenor hay không. Tôi vui vẻ nhận lời và mua kèn saxophone tenor. Tôi phải học thuộc lại bè nhạc mới. Nhưng tôi rất vui miễn là được làm một phần của đoàn nhạc.

Một năm sau khi tôi tham gia đoàn nhạc, có người đề nghị tôi làm cố vấn kỹ thuật và trưởng đoàn đã nói chuyện với tôi về việc này. Vì tôi vẫn còn mới, và cố vấn kỹ thuật cần kiến thức toàn diện, nên tôi đã không nhận lời. Trong các buổi tập nhóm, một số thành viên luôn chơi sai một vài nốt nhạc, nên tôi đã nhẹ nhàng chỉnh sửa cho họ. Sau này, lại có người đề nghị tôi làm cố vấn kỹ thuật. Lần này, tôi đồng ý thử.

Tôi nhận ra có nhiều thứ mình cần phải học hỏi. Đầu tiên, tôi cần xem tổng phổ bao gồm tất cả bè nhạc của các loại nhạc cụ. Lúc đó tổng phổ không có sẵn và một số thành viên cũng không biết tổng phổ. Tôi đã cầu xin Sư phụ gia trì. Vì tôi biết Sư phụ đã an bài cho tôi làm cố vấn kỹ thuật, nhất định sẽ có con đường phía trước cho tôi.

Tôi lướt trang web của Đoàn nhạc Tian Guo thì tìm thấy một số file nhạc. Tôi tìm trên Internet và phát hiện đây là các file nhạc gốc. Tôi tìm được phần mềm để mở nhưng mọi thứ là tiếng Anh. Vì vậy tôi phải dành thời gian để học tiếng Anh rồi mở các file nhạc. Một trong số đó có tổng phổ. Khi chơi bằng phần mềm, tôi có thể chọn từng phần hoặc kết hợp hoặc vài phần. Tôi cũng có thể điều chỉnh âm lượng một số phần nhất định–giống như chỉ huy đoàn nhạc. Đây chính xác là điều tôi tìm, đệ tử cảm ân Sư phụ.

Nhưng đó chỉ là điểm khởi đầu. Hầu hết các tác phẩm không có tổng phổ nên tôi phải nhập từng nốt để tạo ra một tổng phổ hoàn chỉnh. Việc này đòi hỏi rất nhiều thời gian. Nhưng nó cần thiết để nắm bắt chính xác âm nhạc. Tôi thường bận rộn đến 3 giờ sáng. Trong quá trình soạn những tổng phổ này, dần dần tôi cũng học được nhiều lý thuyết âm nhạc. Vì sự hiểu biết của tôi về cấu trúc âm nhạc nâng cao, tôi có thể chỉ huy đoàn nhạc tốt hơn.

Để nắm bắt tốt hơn giai điệu của từng nhạc cụ, tôi phải học thuộc tất cả bè nhạc. Việc này khó hơn nhiều so với việc chỉ nhớ bè nhạc của kèn saxophone. Đoàn nhạc có gần 10 nhạc cụ, nghĩa là tôi phải tốn thời gian và công sức nhiều hơn. Mỗi ngày, thay vì nghe tiếng Nhật trên đường đi làm bằng tàu điện ngầm, tôi nghe các bản nhạc MP3 của từng bè. Sư phụ ban cho tôi trí huệ, tôi có thể học thuộc các bản nhạc chỉ trong thời gian ngắn. Việc này cho phép tôi chỉnh lại lỗi cho các học viên mà không cần nhìn bản nhạc. Chúng tôi tập luyện ngoài trời, trước hoặc sau buổi diễu hành, không thể đọc bản nhạc và tôi phải dựa vào trí nhớ của mình.

Một số giai điệu chính dễ nhớ hơn, trong khi những giai điệu khác chỉ là phần đệm đơn điệu với một số nốt lặp đi lặp lại, mất rất nhiều thời gian để học thuộc. Đôi lúc không có nhiều thời gian trước buổi tập nhóm, tôi căng thẳng vì không kịp chuẩn bị. Tôi cầu xin Sư phụ giúp và khi âm nhạc bắt đầu, các giai điệu hiện lên trong đầu tôi. Nếu có người chơi sai nốt, tôi có thể nhận ra. Tôi biết Sư phụ đang giúp tôi.

Ban đầu, chúng tôi diễn tập gần biển nên âm thanh của một số nhạc cụ có thể không nghe rõ, hơn nữa buổi diễn tập dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết gió, mưa. Nhớ lại cách chúng tôi luyện tập cho đoàn nhạc diễu hành ở trường đại học, tôi chuyển sang luyện tập trong nhà. Các lỗi sai dễ nhận ra hơn và chất lượng buổi tập nhóm cũng nâng cao. Sau này, tôi nhận ra một số học viên không biết cách luyện tập, thậm chí còn không biết mình mắc lỗi. Vì vậy, tôi đề xuất các học viên luyện tập theo từng nhóm nhạc cụ. Chỉ hơn một năm, các bản nhạc khó đã được họ chơi thành thạo. Bằng cách này, chúng tôi có thể trình diễn các bản nhạc của Đoàn nhạc Tian Guo và mọi người đều hứng khởi nhiệt tình.

Đề cao tu luyện

Sau khi vấn đề kỹ thuật được giải quyết, khảo nghiệm tâm tính lập tức kéo đến. Trước mỗi buổi tập, tôi phải chuẩn bị tài liệu ở nhà và nghe bản nhạc của từng bè. Các buổi tập nhóm chỉ kéo dài hơn hai tiếng một chút, nhưng tôi phải dành cả ngày để chuẩn bị. Khi tôi đến, đôi khi tôi chỉ thấy một vài người có mặt. Vì một số người bỏ lỡ buổi tập lần trước, chúng tôi phải lặp lại những điều đã thảo luận, vì vậy tài liệu tôi chuẩn bị cho ngày hôm đó trở nên vô dụng. Điều tương tự lại xảy ra vào buổi tập tiếp theo.

Vì điều này, chúng tôi cải thiện rất chậm. Đôi khi tôi muốn bỏ buổi tập nhưng nghĩ đến một số học viên phải di chuyển hàng tiếng đồng hồ, tôi biết mình phải đến vì không muốn để họ thất vọng. Sau đó tôi nhận thấy một số học viên có kỹ năng tốt, không cần đến để luyện tập. Nhưng họ luôn có mặt giúp đỡ người khác để có thể cùng nhau luyện tập. Tôi rất xúc động, và quyết định bản thân phải làm thật tốt, thay vì để người khác ảnh hưởng tới mình.

Vì phải giúp người khác trong buổi tập, tôi không có thời gian để luyện tập phần nhạc của mình với nhóm—tôi phải tập ở nhà bằng các file MP3 mô phỏng buổi tập. Ở Nhật Bản, Luật tiếng ồn ở khu dân cư rất khắt khe, nên tôi phải cải tạo nhà tắm thành phòng thu âm. Vật liệu cách âm này giữ nhiệt, nó sẽ ấm vào mùa đông và rất nóng vào mùa hè. Sau khi tập luyện 30 phút, tôi phải mở cửa. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, tôi có thể tập luyện đến 11 giờ đêm.

Đến lúc diễn tập, nhiều thành viên không thể chơi được bè nhạc. Họ nói không có thời gian để luyện tập. Chúng tôi đành phải luyện riêng từng bè. Một số người đã luyện tập trước đó không hài lòng. Vì họ không học được điều gì mới, họ không muốn tham gia buổi tập nữa. Tôi tức giận–ít nhất thì những người khác có thể tham gia buổi tập bằng nhạc cụ của mình; Tôi thì không thể vì còn phải giúp chỉnh sửa cho người khác.

Một số thành viên đoàn nhạc nói họ bận rộn với các hạng mục Đại Pháp khác, và chỉ luyện tập trong buổi tập nhóm. Điều này khiến tôi nhớ đến những chuyện lúc tôi học trường cấp hai. Khi ấy mẹ và tôi về nhà ăn trưa, lần nào bữa trưa cũng chưa kịp chuẩn bị vì cha tôi vừa mới tập kèn clarinet xong. Mẹ tôi hay nói: “Anh ở nhà suốt buổi sáng, vậy mà không chuẩn bị bữa trưa sao?”

“Đoàn nhạc sắp xếp cho mọi người tập kèn clarinet vào buổi sáng rồi, không thể thay đổi lịch”, cha tôi nói.

Tôi đồng ý, và tôi đã giải thích với các thành viên đoàn nhạc rằng, là thành viên của Đoàn nhạc Tian Guo không chỉ có luyện tập nhóm và biểu diễn, còn phải có thời gian để luyện tập riêng.

Tôi đề xuất đánh giá cá nhân. Quy định lúc đó là một người có thể tham gia biểu diễn nếu có thể chơi được năm bản nhạc. Nếu người ấy không thể chơi một số bản nhất định, đơn giản là không thể chơi năm bản kia. Kỳ thực, một số người không thể chơi một số bản nhất định, nhưng vẫn cứ chơi, và làm ảnh hưởng đến những người chơi khác. Trưởng đoàn nhạc và một số trưởng nhóm không đồng tình với ý tưởng đánh giá của tôi, nói rằng nó không cần thiết. Tôi cảm thấy bất lực.

Tôi phát hiện thêm nhiều vấn đề. Một số học viên có cách đặt môi không đúng, thậm chí tạo ra một số âm thanh khó nghe. Một số thì tư thế và vị trí tay sai–họ cần chỉnh lại. Nhớ hồi tôi còn nhỏ, có lần mẹ bảo tôi rằng đôi khi bà thấy khó dạy học sinh đã có chút kinh nghiệm–dạy học sinh mới thì dễ hơn. Lúc ấy, hầu hết thành viên đoàn nhạc đến từ Đài Loan, và họ không được học từ những người chuyên nghiệp. Tình hình nghiêm trọng và tôi biết chất lượng biểu diễn của đoàn nhạc sẽ không cao.

Vì vậy tôi kiến nghị họ học các bài nhạc cụ chuyên biệt. Một số thành viên nói không cần thiết, chỉ cần học từ những người biết chơi; sau khi đạt đến trình độ nhất định, họ sẽ tìm giáo viên hướng dẫn. Tôi biết điều này là sai, nhưng không thể thuyết phục họ. Thật đau lòng khi thấy các thành viên đoàn nhạc lãng phí thời gian thậm chí còn hủy hoại kỹ năng của mình. Một vấn đề khác là thành viên đoàn nhạc cảm thấy không cần phải lắng nghe tôi vì tôi không phải là nhạc sỹ chuyên nghiệp. Họ cũng không muốn bỏ tiền để đến lớp học. Lúc ấy, tôi không nhận ra đây là khảo nghiệm tâm tính. Tôi tranh cãi với người điều phối và từ chức cố vấn kỹ thuật.

Tôi trở thành một thành viên bình thường, và không phải tham gia tất cả buổi tập. Nhưng một số người bắt đầu than phiền và nói tôi không thể để mọi chuyện như thế; nếu không, đoàn nhạc sẽ tan rã. Tôi nói chúng ta phải đợi người hướng dẫn chuyên nghiệp. Nhưng một số thành viên đoàn nhạc không ngừng nói với tôi, rằng hỗ trợ ở vị trí cố vấn kỹ thuật là thệ ước của tôi. Tôi cũng chú ý thấy chất lượng của đoàn nhạc đang giảm sút. Những thành viên khác cũng thấy như vậy và cảm thấy tệ sau khi diễu hành.

Tôi hỏi Sư phụ: “Con đã sai rồi sao?” Vì một số thành viên từ chối nghe tôi, tôi đã lùi lại và hy vọng những người có năng lực hơn sẽ tiếp quản. Tôi vẫn có thể chứng thực Pháp khi làm một thành viên bình thường trong nhóm. Nhưng trong tâm, tôi biết mình ích kỷ và chỉ muốn một cuộc sống dễ dàng.

Đôi khi tôi tự hỏi vì sao mình có thể chơi kèn saxophone dễ như vậy? Bởi vì tôi đã có nền tảng và có thể nhớ bản nhạc tốt. Những kỹ năng này đến từ đâu? Từ gia đình, tôi nghĩ. Nhưng tôi biết Sư phụ ban cho tôi tất cả kỹ năng này là có nguyên do. Việc từ chức không phải là sự lựa chọn.

Không lâu sau chúng tôi có trưởng đoàn mới, và tôi được yêu cầu tiếp tục làm cố vấn kỹ thuật. Đệ tử cảm ân Sư phụ đã ban cho con cơ hội lần nữa.

Nâng cao kỹ năng

Cơ hội đề cao tâm tính chưa dừng lại. Đoàn nhạc Tian Guo ở Đài Loan đến Nhật Bản biểu diễn chung. Khi tôi yêu cầu người chơi kèn clarinet ra chỉnh âm, cố vấn kỹ thuật người Đài Loan đã ngắt lời tôi và yêu cầu chỉnh âm bằng kèn trumpet. Tôi không biết nói sao vì tôi luôn chỉnh âm bằng kèn clarinet. Các thành viên đoàn nhạc cũng nhìn tôi nghi hoặc như thể “Ô, anh cũng không biết cách làm à?”

Hồi tôi còn ở trường đại học, chúng tôi luôn dùng kèn clarinet để chỉnh âm, nhưng tôi không biết tại sao. Vậy nên tôi hỏi cố vấn kỹ thuật người Đài Loan, cô ấy khăng khăng dùng kèn trumpet nhưng không giải thích. Không còn cách nào khác tôi đành gọi điện cho cha. Ông nói các đoàn nhạc quân đội thông thường chỉnh âm bằng kèn Oboe; nếu không có thì dùng kèn clarinet. Khi tôi hỏi tại sao, cha giải thích kèn clarinet có phạm vi điều chỉnh rất nhỏ. Kèn trumpet có một ống điều chỉnh và âm thanh có thể thay đổi. Tôi cảm thấy mình bị oan. Nhưng lúc đó, quan điểm từ phía Đài Loan là tiêu chuẩn và không ai nghe lời giải thích của tôi. Tôi cũng biết mình có tâm sợ mất mặt và đây là cơ hội để tôi buông bỏ nó. Vì vậy tôi quyết định tìm một cố vấn chuyên nghiệp; vậy thì mọi người sẽ chịu lắng nghe.

Tôi đề xuất ý tưởng với đoàn nhạc. Nhưng không học viên nào ở Nhật Bản có những kỹ năng này, và việc thuê chuyên gia người thường rất tốn kém. Ngay cả khi tôi đề nghị chi trả, các thành viên đoàn nhạc đều nói không cần vì họ chỉ cần chơi tốt là đủ rồi. Khi tôi đề xuất bài học chuyên biệt cho từng nhạc cụ, họ cũng nói không cần vì mỗi nhạc cụ chỉ cần tìm người chơi tốt để hướng dẫn những người còn lại. Vậy là tôi tiến thế lưỡng nan. Có vẻ như các thành viên chỉ muốn tôi hướng dẫn theo cách họ muốn.

Việc này khiến tôi nhớ đến lần nói chuyện của tôi và mẹ. Bà nói có một loại học sinh, khi giáo viên đề xuất dạy cơ bản, phụ huynh thường lấy ra một cuốn sách nhạc và nói: “Chúng tôi chỉ muốn con chơi theo sở thích không phải đi theo con đường chuyên nghiệp lâu dài. Học cơ bản thì mất quá nhiều thời gian. Cô hãy dạy cháu những bài này. Chúng tôi rất vui nếu cháu có thể biểu diễn những bài này ở trường”. Mẹ tôi nói những học sinh như vậy không thể dạy được. Bà từ chối những học sinh này vì dù sao họ cũng sẽ thất bại. Tất nhiên, một số giáo viên có thể nhận những học sinh này, nhưng họ cơ bản đang lừa dối cha mẹ học sinh.

Tôi cảm thấy như mình cũng đang gặp phải vấn đề tương tự. Tôi không thể thuyết phục người khác. Tôi còn nghĩ đến việc mời một nhạc trưởng nổi tiếng đến dạy chúng tôi và tôi đã gặp ông. Nhưng ông ấy không liên lạc lại với tôi. Tôi biết cần phải mở rộng dung lượng tâm của mình. Khi tôi xem DVD giảng Pháp của Sư phụ cho các học viên châu Úc, tôi nhận ra Sư phụ đã giải thích điều này.

Tôi ngộ ra rằng, khi một học viên viên mãn, trong thế giới của họ có nhiều chúng sinh ở các tầng thứ khác nhau bao gồm những chư Phật, Đạo, Thần. Những sinh mệnh cao tầng này chỉ có thể nhìn thấy những điều ở tầng sở tại của họ, không thể nhìn thấy chân tướng ở tầng cao hơn mà học viên Đại Pháp nhìn thấy. Khi ấy, học viên Đại Pháp đâu có tranh cãi hay áp đặt quan điểm của mình; vị ấy sẽ hành động theo cách mà các sinh mệnh cao tầng đó có thể lý giải, chứ không phải là lùi bước và không làm gì. Là học viên Đại Pháp, chúng ta sẽ gặp những khảo nghiệm như vậy trong quá trình tu luyện, cuối cùng đạt đến cảnh giới ấy. Nếu chỉ né tránh thì không được. Mỗi học viên đều có sở trường của riêng mình, vậy nên tình huống này có thể xuất hiện trong các hạng mục Đại Pháp khác nhau. Trước đây tôi không hiểu vì sao một chuyên gia kỹ thuật lại được quản lý bởi một người không giỏi chuyên môn. Bây giờ tôi hiểu đây là một phần trong quá trình tu luyện.

Đến một ngày, chúng tôi nghe nói nhạc trưởng mới ở Đài Loan rất chuyên nghiệp sẽ đến Nhật Bản và có thể mở lớp huấn luyện. Tôi đăng ký và cảm thấy yên tâm–đoàn nhạc chúng tôi giờ đã có hy vọng rồi. Sau buổi học, tôi lại đặt câu hỏi: nên chỉnh âm bằng kèn clarinet hay kèn trumpet—điều này cho thấy chấp trước của tôi vẫn còn. Anh ấy nói dĩ nhiên là dùng kèn clarinet rồi. Khi tôi nhắc đến sự cố lần trước, anh ấy suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thì dùng máy chỉnh âm”.

Tôi đã đợi câu trả lời chứng minh là mình đúng. Từ cách phản hồi của anh ấy, tôi có thể nhìn thấy sự thiện lương và tấm lòng bao dung. So với anh ấy, tôi có tâm tranh đấu mạnh mẽ biết bao. Tôi cũng học được nhiều kiến thức và kỹ năng từ anh ấy. Với sự động viên của nhạc trưởng này, việc tôi dẫn dắt đoàn nhạc trở nên dễ dàng hơn.

Khi tôi buông bỏ chấp trước, nguyện vọng của tôi bỗng trở thành sự thật. Theo lời khuyên của nhạc trưởng này, đoàn nhạc bắt đầu quá trình đánh giá. Lúc đó nhiều thành viên đoàn nhạc nhận ra họ đã đi chệch hướng đến mức nào. Trước đây, họ không gặp vấn đề khi chơi cùng đoàn nhạc. Nhưng khi chơi riêng, rõ ràng họ mắc rất nhiều lỗi và đôi khi không thể chơi trọn vẹn cả bài. Bây giờ, không ai phản đối việc đánh giá nữa. Họ chăm chỉ tập luyện từng nốt nhạc. Trong các buổi tập ít thấy có người mắc lỗi hơn và chất lượng đoàn nhạc đã nâng lên một tầm cao mới.

Một ý tưởng khác của nhạc trưởng người Đài Loan là tham gia các buổi học chuyên biệt do giáo viên hướng dẫn để hoàn thiện kỹ năng cơ bản. Đoàn nhạc lại nổi lên nhiều ý kiến trái chiều: phàn nàn về học phí, việc chia nhóm, thời lượng, hoặc tài liệu giảng dạy. Nhiều đến mức tôi sẽ từ bỏ nếu rơi vào tình huống này. Nhưng nhạc trưởng từ Đài Loan đã dành rất nhiều thời gian, kiên nhẫn và bao dung trao đổi ý kiến với các thành viên. Anh ấy đi đi lại lại rất nhiều lần giữa Nhật Bản và Đài Loan. Tài liệu in ấn nặng đến mức anh phải trả thêm phí hành lý. Chi phí khách sạn suốt thời gian anh ở cũng lớn. Nhưng anh ấy không đòi hỏi chúng tôi một đồng. Điều này khiến tôi kinh ngạc vì nhạc trưởng ngày nay thường được trả lương rất cao và được đối đãi tốt bất cứ nơi nào họ đến.

Cuối cùng mọi nỗ lực của anh ấy cũng được đền đáp. Nhiều học viên tham gia lớp học đã phát hiện cách chơi nhạc cụ của mình trước giờ là sai—họ cuối cùng đã biết cách chơi. Các học viên trong bộ gõ nhận ra cách họ cầm nhạc cụ không chính xác và rất khó thay đổi. Một số học viên buồn bã và nói rằng họ đã lãng phí biết bao nhiêu thời gian. Tôi đã nghe rất nhiều nhận xét như vậy.

Ngày càng nhiều học viên đón nhận các bài học nhạc chuyên biệt. Ngoài bài học nhóm, một số học viên còn đăng ký các bài học cá nhân. Âm sắc của nhiều người đã cải thiện và những âm thanh kỳ lạ đã ít xuất hiện hơn. Âm sắc tổng thể của đoàn nhạc trở nên hài hòa hơn và chất lượng biểu diễn cũng nâng cao đáng kể. Lúc đó Đoàn nhạc Tian Guo Nhật Bản thường tham gia diễu hành ở Hồng Kông và sự cải thiện kỹ năng của chúng tôi đã đóng một vai trò quan trọng trong việc trợ Sư cứu chúng sinh.

Áp lực từ công việc

Những ngày đó tôi rất bận rộn. Ngoài việc tham gia các buổi học nhạc chuyên biệt, tôi phải điều phối nội dung bài học của tất cả các phần và kiểm tra kết quả học tập. Đồng thời, tôi chịu trách nhiệm liên hệ với cố vấn kỹ thuật ở Đài Loan. Ngay lúc áp lực tăng cao, hợp đồng lao động của tôi hết hạn và tôi phải tìm một công việc khác. Tôi không có thu nhập, phải làm sao đây? Tôi biết Sư phụ sẽ an bài cho mình. Miễn là còn tiền tôi sẽ tham gia các buổi học và diễu hành ở Hồng Kông. Không điều gì liên quan đến Đại Pháp bị ảnh hưởng tiêu cực.

Vậy là tôi dành nhiều thời gian hơn với các học viên. Tôi cố gắng tham gia các buổi tập luyện của tất cả nhạc cụ để kỹ năng của mình cải thiện. Để nâng cao trình độ chơi nhạc, tôi tham gia bốn lớp học mỗi tháng. Học phí và chi phí của tôi có lẽ cao nhất trong số các học viên. Tôi không nghỉ vào dịp cuối tuần vì cần phải tham gia các buổi tập luyện của nhạc cụ khác. Ngay cả phí đậu xe mỗi tháng cũng đắt đỏ.

Ngay khi tôi sắp hết tiền, thì tìm được một công việc nhưng chỉ là hợp đồng một năm. Công ty yêu cầu tôi phải mau chóng cải thiện tiếng Nhật; nếu không sẽ không trở thành nhân viên chính thức và sẽ không gia hạn hợp đồng. Vì vậy tôi thuê gia sư dạy kèm tiếng Nhật. Rồi tôi phát hiện mình không có thời gian để học. Bởi vì tôi thường hay phải làm ngoài giờ, sau đó còn phải tham gia lớp học nhạc hoặc tự luyện tập. Tôi cũng phải dành thời gian để học Pháp mỗi ngày. Tôi cũng phải chuẩn bị các bản nhạc cho các buổi tập nhóm. Vì kỹ năng nâng cao, chúng tôi bổ sung thêm các bài tập hòa âm và các bài luyện tập khác. Mọi việc cần có thời gian để chuẩn bị.

Cuối tuần, tôi tham gia các buổi tập nhóm hoặc tập nhạc cụ riêng. Tôi còn phải xem các video bài thi từ hàng chục học viên ở các khu vực khác. Mỗi học viên phải chơi tám bản nhạc; không đạt thì phải thi lại. Kết quả là một số học viên có thể thi lại nhiều lần cho cùng một bản nhạc. Khối lượng công việc của tôi rất nặng nề. Tôi mong những học viên này có thể thi đậu thật nhanh; nếu không có thể sẽ quá tải cho tôi—bởi vì không chỉ là cố vấn kỹ thuật, tôi còn là người chơi kèn saxophone. Khối lượng công việc của nhạc công đã khiến học viên rất bận rồi; nhưng vai trò là cố vấn kỹ thuật khiến tôi càng bận hơn. Về cơ bản, tôi thực hiện hai hạng mục. Ba tháng trôi qua mà tôi vẫn chưa bắt đầu học tiếng Nhật. Phải làm sao đây?

Rồi tôi nhớ trong kinh văn Giảng Pháp tại Pháp hội Thụy Sĩ, Sư phụ có nói về một nghiên cứu sinh tiến sĩ tránh việc giải phẫu chuột. Vợ tôi đồng ý và nói tôi cần ưu tiên các việc Đại Pháp; Tôi biết đây là khảo nghiệm tâm tính và nhất định chỉ đi theo an bài của Sư phụ—rốt cuộc, tham gia đoàn nhạc là sứ mệnh của tôi.

Đến nay, tôi đã làm việc trong công ty này được 10 năm, cũng trở thành nhân viên chính thức. Miễn là chúng ta thực sự buông bỏ chấp trước, nhất định sẽ không mất đi bất kể điều gì.

Nhiều khảo nghiệm tâm tính hơn

Khi đoàn nhạc không ngừng cải thiện và chúng tôi đến Hồng Kông thường xuyên hơn, nhân tâm của tôi đã bị phơi bày. Ví dụ, lời nói của tôi trở nên quyết liệt hơn, tâm chấp trước vào hoàn thành công việc, và tâm hiển thị cũng biểu hiện rất rõ. Tôi cũng phát hiện không chỉ mình, các điều phối khác cũng có nhân tâm mạnh mẽ. Họ ngày càng trở nên chấp trước vào vai trò của Đoàn nhạc Tian Guo Nhật Bản trong buổi diễu hành ở Hồng Kông. Khi họ nghe ý kiến bất đồng, thì thường nói rằng: “Đây là nhân tâm của bạn và bạn cần hướng nội”. Khi cả hai phía từ chối lắng nghe, mâu thuẫn và rào cản giữa các điều phối cũng tăng lên.

Ví dụ, trước buổi biểu diễn ở Hiroshima, chúng tôi đã thỏa thuận rằng những người thi không đạt sẽ không thể tham gia. Những học viên này đến gặp trưởng đoàn và được phép tham gia. Tôi nổi giận. Đáng ra tôi nên nói chuyện với trưởng đoàn nhạc, nhưng chúng tôi đã phớt lờ nhau.

Trước đây chúng tôi đã đồng ý rằng học viên nào đạt tám bản nhạc có thể tham gia diễu hành ở Hồng Kông. Tuy nhiên, để tăng số lượng học viên Nhật Bản trong buổi diễn chung, điều phối viên thường tạo ngoại lệ và cho phép các học viên thi không đạt tham gia. Tôi tức giận và đã nêu chuyện này trong buổi tập nhóm. Điều phối viên bảo tôi: “Đây là nhân tâm của anh và anh cần hướng nội tìm”. Tôi nghĩ đến việc từ chức.

Nhiều vụ tương tự xảy ra và tôi cảm thấy quá khó để tiếp tục. Cũng có một số hiện tượng kỳ lạ phát sinh. Một thành viên đoàn nhạc nói anh ấy biết nguồn gốc của các thành viên và sứ mệnh của họ. Sau đó người học viên mà tuyên bố có thể kể nguồn gốc của người khác đã qua đời ở Hồng Kông.

Tôi trao đổi tình huống với vợ và chúng tôi đồng ý tôi nên nghỉ một thời gian. Tôi nói với điều phối viên tôi muốn từ chức cố vấn kỹ thuật và chỉ làm thành viên đoàn nhạc. Yêu cầu của tôi được chấp thuận và học viên khác đã được chọn làm cố vấn kỹ thuật.

Học thêm nhiều kỹ năng mới

Tôi tham gia các hoạt động thường nhật của đoàn nhạc như một thành viên bình thường. Tâm tôi trở nên bình tĩnh hơn và tôi có thể nhìn thấy các chấp trước của mình: chấp trước vào hoàn thành công việc, tâm tự cao tự đại, và thái độ độc đoán. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra nếu tôi cứ tiếp tục như thế.

Một mặt tôi nghĩ lúc này mình có thể có cuộc sống dễ dàng hơn khi làm thành viên bình thường; mặt khác có vẻ giai đoạn này không phải dành cho nghỉ ngơi—mà là cơ hội để học hỏi nhiều hơn để sau này cần dùng. Vì nhạc cụ hơi và đồng ở Nhật Bản thuộc đẳng cấp thế giới, tôi luôn tò mò cách thức hoạt động của một đoàn nhạc phổ thông. Vì vậy tôi tham gia một đoàn nhạc địa phương. Các nhạc công ở đây rất tài năng. Sau khi nhận được bản nhạc, họ có thể chơi hầu như ngay lập tức; nhưng tôi thì không làm được như thế. Ai ai cũng thân thiện và không gây áp lực cho tôi.

Dần dần tôi nhận ra vai trò của trưởng đoàn nhạc trong xã hội người thường dễ hơn nhiều so với đoàn nhạc của chúng ta. Ông ấy không có nhiều trách nhiệm cũng không phải tốn nhiều công sức hướng dẫn các nhạc công từng chi tiết nhỏ. Ngược lại, trưởng đoàn chúng ta phải chú ý đến mọi thứ. Vì vậy nếu trưởng đoàn được thuê từ bên ngoài vào, người ấy sẽ không thật tỉ mỉ như vậy, hoặc có thể sẽ rời đi khi thấy chúng ta không chăm chỉ luyện tập.

Tôi phát hiện chất lượng của đoàn nhạc đến từ sự nỗ lực của các nhạc công. Người chỉ huy đoàn nhạc không chú ý nhiều đến kỹ năng của nhạc công. Ông ấy chỉ chịu trách nhiệm cho buổi biểu diễn tổng thể của đoàn nhạc. Các nhạc công không ngừng cố gắng cải thiện bản thân. Ngoài sáu buổi tập nhóm mỗi tháng, mỗi nhạc công sẽ có các buổi học cá nhân. Tôi thấy một số nhạc công đã ở độ tuổi 60 mà vẫn còn học, gồm cả những người tốt nghiệp từ các học viện âm nhạc uy tín. Họ làm vậy vì có đam mê âm nhạc. Ngược lại, một số thành viên chúng ta chỉ luyện tập một hoặc hai lần một tháng trong buổi tập nhóm. Tôi cảm thấy điều này tạo ra một sự khác biệt rất lớn.

Đoàn nhạc địa phương có hai buổi biểu diễn thường niên hàng năm, mỗi buổi có ít nhất 15 bản nhạc. Vì vậy, nhạc công phải luyện tập hơn 30 bản nhạc một năm. Hơn nữa, còn có những buổi biểu diễn đặc biệt—khối lượng công việc nhiều vô kể. Để bắt kịp, tôi phải luyện tập hằng ngày, vậy mà đôi khi còn không theo kịp.

Tôi bắt đầu thấu hiểu những học viên bị rớt lại phía sau trong đoàn nhạc chúng ta. Tôi cảm thấy luyện nhạc không khó, nên đã chỉ trích họ. Nhưng giờ tôi đang ở cùng vị thế như họ. Mặc dù trưởng đoàn nhạc địa phương không chỉ trích tôi, tôi đã cảm thấy xấu hổ rồi; nếu ông ấy chỉ trích tôi, có lẽ tôi đã bỏ cuộc. Tôi muốn bắt kịp nhưng không thể. Sau trải nghiệm đó, tôi không còn chỉ trích các thành viên đoàn nhạc chúng ta nữa.

Việc luyện tập hằng ngày đã cải thiện kỹ năng đọc nốt của tôi, giáo viên hướng dẫn của tôi cũng nhận thấy điều đó. Trước đây, tôi chủ yếu nhớ giai điệu nhưng không nhớ bản nhạc. Bản nhạc dài chừng sáu hoặc bảy trang, nên cách làm việc trước kia không còn thích hợp. Không giống Đoàn Nhạc Tian Guo âm nhạc sẽ tiếp tục từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, những bản nhạc này thường có những khoảng lặng dài. Người ta phải đếm nhịp để khớp đúng, đòi hỏi phải đọc bản nhạc thật kỹ. Trải nghiệm này đã giúp tôi nắm bắt các nốt nhạc của các nhạc cụ khác nhau, đặc biệt khi kiểm tra các học viên. Vì các bản nhạc không quá khó, tôi có thể hát khi nhìn thấy và bắt kịp lỗi sai của học viên ngay khi phát hiện.

Trong thời gian đó, có một chuyện khiến tôi nhận ra trách nhiệm của một nhạc công. Khi đoàn nhạc địa phương đang chuẩn bị cho buổi hòa nhạc Năm mới, Đoàn nhạc Tian Guo cần đến Hồng Kông biểu diễn cùng ngày, vậy mà yêu cầu nghỉ phép của tôi vẫn được chấp thuận. Không lâu sau, tôi nhận thấy có một nhạc công chơi kèn saxophone mới trong đoàn nhạc địa phương. Hỏi ra thì mới biết đoàn nhạc không có thời gian để huấn luyện người mới thay thế tôi, đành phải thuê một nhạc công chuyên nghiệp. Mặc dù đoàn nhạc phải trả lương cho nhạc công luyện tập và tập nhóm, không ai đổ lỗi hay yêu cầu tôi phải đóng góp gì.

Trong các buổi tập sau này, tôi thường chỉ ngồi ở hàng ghế khán giả để quan sát và học hỏi. Bởi vì nếu một nhạc cụ nữa thêm vào thì sẽ phá vỡ sự cân bằng âm nhạc. Việc này khiến tôi nhớ đến mối quan hệ giữa nhạc công và đoàn nhạc. Khi một nhạc công đăng ký tham gia và được nhận, đó là một cam kết không dễ dàng bị phá vỡ giữa chừng.

Suốt 18 tháng với đoàn nhạc địa phương, tôi luyện tập ít nhất một tiếng đồng hồ mỗi ngày, và dần dần đã nâng cao trình độ. Tôi có thể đạt yêu cầu của nhạc trưởng khiến ông ấy rất hài lòng. Tôi không còn được đối đãi như người mới nữa. Tôi biết cách đoàn nhạc sắp xếp các buổi tập theo bè, lên kế hoạch cho một buổi hòa nhạc, cách chọn nhạc, diễn tập. Tôi cũng không còn xa lạ với nhiều vấn đề bao gồm cách người chỉ huy xử lý âm nhạc.

Tôi cảm thấy mình đã học đủ và nên rời đi. Nhưng tôi chịu trách nhiệm cho một bè nhạc và rất khó để rời đi như vậy. Rồi dịch COVID bắt đầu và tất cả hoạt động phải dừng lại gồm cả dàn nhạc địa phương. Đệ tử cảm tạ Sư phụ đã khổ công an bài.

Can nhiễu

Đoàn nhạc Tian Guo cũng ngưng biểu diễn. Các thành viên đoàn nhạc ít tương tác, hầu hết chuyển qua làm các hạng mục online. Trong đoàn nhạc đã xảy ra một số can nhiễu.

Một nữ đặc vụ từ Singapore đã gây ra rất nhiều tổn thất ở Nhật Bản đến mức Sư phụ đã viết riêng một kinh văn để chấm dứt việc này. Hạng mục Đoàn nhạc Tian Guo đã bị tổn thất nghiêm trọng. Nhiều thành viên đoàn nhạc, thậm chí cả điều phối viên cũng bị ảnh hưởng tiêu cực. Một số người đến nay vẫn chưa quay lại.

Khi đại dịch lắng xuống, Đoàn nhạc Tian Guo lên kế hoạch biểu diễn trở lại. Hội trưởng Phật học hội và trưởng đoàn nhạc mới đã nói chuyện với tôi, đề nghị tôi quay lại làm cố vấn kỹ thuật. Tôi không thể từ chối vì lúc ấy là thời điểm khó khăn của đoàn. Hơn nữa, tôi đã có sự chuẩn bị tốt hơn sau trải nghiệm với đoàn nhạc địa phương và tôi cảm thấy đó là sự an bài Sư phụ. Vì vậy tôi lại trở thành cố vấn kỹ thuật. Tuy nhiên, nhiều học viên đã không tham gia một thời gian dài, ngay cả những người đến tập cũng đánh mất kỹ năng. Tôi cảm thấy đoàn nhạc ở vào thời điểm khó khăn nhất.

Khôi phục

Sau khi quay lại làm cố vấn đoàn nhạc, tôi phát hiện thách thức lớn nhất không phải là cải thiện kỹ năng—mà các thành viên đoàn nhạc đã bị sa sút tinh thần. Chúng tôi không còn có thể biểu diễn ở Hồng Kông và các hoạt động ở Nhật Bản đều rất giới hạn. Nhiều học viên đã chuyển sang làm các hạng mục truyền thông và mỗi bè nhạc đều thiếu người. Một số học viên không hứng thú tham gia vì cảm thấy Đoàn nhạc Tian Guo Nhật Bản không còn biểu diễn nữa.

Chúng tôi thực hiện điều chỉnh, kết hợp các bè nhạc và thay thế một số trưởng bè. Trưởng đoàn nhạc mới và điều phối chung ở Đài Loan rất ủng hộ. Chúng tôi đã có rất nhiều buổi thảo luận và trưởng đoàn mới nói: “Miễn là Sư phụ không nói không với hạng mục này, chúng ta sẽ làm và làm cho thật tốt. Chúng ta phải đáp ứng được kỳ vọng của Sư phụ”. Nhìn thấy sự chân thành và khiêm tốn của anh ấy, tôi cảm thấy tự tin.

Đại dịch chưa hoàn toàn kết thúc ở Nhật Bản, vì vậy chúng tôi phải đeo khẩu trang khi tham gia buổi tập. Việc đăng ký biểu diễn thậm chí càng khó khăn hơn. Nhiều học viên tự hỏi liệu chúng ta có thể tiếp tục không. Tôi phát chính niệm trước mỗi buổi tập và cầu xin Sư phụ giúp đỡ.

Khi chúng tôi diễn tập lại, âm sắc của đa số học viên đều bị kìm nén, không hay so với trước khi đại dịch. Nhớ lại trải nghiệm với đoàn nhạc địa phương, tôi không còn đưa ra nhận xét tiêu cực hay tạo thêm áp lực. Thay vào đó, tôi động viên khi họ có từng cải thiện nhỏ nhất. Một số học viên không quen đọc bè nhạc và không thể tiếp tục, vậy nên tôi dẫn dắt mỗi bè.

Tôi đặt mục tiêu thực tế, chủ yếu để khôi phục đoàn nhạc. Tôi tập trung vào cơ bản và cố gắng khiến buổi tập nhóm trở thành một trải nghiệm vui vẻ cho mọi người. Tôi có thể thấy Sư phụ đang giúp tôi vì tôi có thể phát hiện ngay lập tức lỗi sai và biết ai là người mắc lỗi. Khi tôi bình tĩnh chỉ ra lỗi sai, các học viên đều cảm kích. Tôi không mệt ngay cả khi chúng tôi diễn tập hai tiếng rưỡi và đôi tai của tôi còn nhạy bén hơn bình thường. Tôi chỉ thấy mệt cho đến khi về nhà. Sau khi điều này xảy ra nhiều lần, tôi nhận ra không phải tôi đang dẫn dắt việc luyện tập mà chính là Sư phụ đang giúp tôi. Chất lượng âm sắc của chúng tôi dần cải thiện và nhiều học viên sẵn sàng tham gia. Trưởng đoàn nhạc có thể đảm bảo các buổi biểu diễn. Khi đại dịch kết thúc, các học viên bị can nhiễu cũng trở lại đoàn nhạc. Có vẻ như mọi thứ quay trở lại thời kỳ trước đại dịch–ngoại trừ việc chúng tôi đã tự tin hơn và nhiều người đã vỗ tay tán thưởng nhiều hơn.

Tôi bắt đầu bị can nhiễu. Thỉnh thoảng tôi bị sốt trước buổi tập nhóm. Nhưng ngay khi tôi đến và giúp các thành viên đoàn nhạc, thì không còn sốt nữa. Tôi biết việc này rõ ràng nhắm vào vị trí của tôi trong đoàn nhạc. Mùa hè năm ngoái, tôi cũng bị can nhiễu rất nghiêm trọng.

Tôi bị đau bụng và ngày càng nặng hơn. Tôi đau đến nổi không thể đứng hoặc ngồi, phải nằm xuống nghỉ. Đó là một tuần trước khi biểu diễn ở Kyoto. Tôi phát chính niệm và tìm thấy nhiều rất nhiều chấp trước sau khi hướng nội. Nhưng cơn đau vẫn dai dẳng và ngày càng dữ dội đến mức tôi cảm thấy mình sắp sửa ra đi. Tôi không đi làm được. Một phần bụng dưới của tôi bị sưng khiến tôi khó đứng hoặc đi.

Hai ngày trước buổi biểu diễn ở Kyoto, tôi tự hỏi liệu mình có nên từ bỏ hay không. Tôi cầu xin Sư phụ giúp đỡ. Nhưng vào ngày khởi hành, cơn đau vẫn còn và chỗ bị sưng còn to hơn. Nếu tôi ngã quỵ hoặc được đưa lên xe cấp cứu thì sao? Vợ tôi động viên tôi bảo trì chính niệm và tín tâm vào Sư phụ.

Gần đến giờ khởi hành. Liệu tình trạng có tệ hơn không nếu tôi ở nhà? Tôi có nên đến đó để trợ Sư cứu người? Tôi cầu xin Sư phụ điểm hóa. Một niệm xuất ra trong tâm tôi, và tôi cảm thấy như Sư phụ đang nói với mình: “Ta đã giao phó việc này cho con, con không muốn đi vào lúc then chốt này sao?” Vì tôi cảm thấy đây là điểm hóa của Sư phụ, tôi nên đi. Câu nói: “Ta đã giao phó việc này cho con” mang theo trọng trách rất lớn. Đó là trách nhiệm của tôi và tôi phải đi.

Tôi hầu như bật khóc vì đau khi bước ra khỏi giường và mặc y phục. Vợ tôi ngạc nhiên. Tôi nói: “Sư phụ điểm hóa anh phải đi. Anh sẽ đi dù xảy ra bất kể chuyện gì”. Đệ tử cảm ân Sư phụ từ bi vĩ đại.

Nhưng vẫn rất khó khăn. Chỉ mất bảy hoặc tám phút đi bộ từ nhà tôi đến nhà ga nhưng tôi không đứng nổi huống hồ là đi bộ. Vợ lái xe đưa tôi đến nhà ga, trong khi tôi nằm nghỉ ở hàng ghế sau.

Nhưng một khi bước lên tàu, chuyến đi của tôi rất thuận lợi. Mỗi khi tàu đổi trạm, sẽ có người rời đi và tôi có thể ngồi suốt chặng đường. Mặc dù rất đau tôi vẫn kiên nhẫn. Tôi cảm thấy thứ gì đó trào ra ở bụng dưới. Nhưng nhìn bề mặt thân thể thì không thấy gì. Cuối cùng tôi đã đến khách sạn ở Kyoto và nằm xuống giường. Tôi có thể tham gia diễu hành vào ngày hôm sau.

Tôi không ngừng phát chính niệm. Sáng hôm sau, chỗ bị sưng đã ngưng lại tựa như nó bị ức chế. Sáng hôm đó, có một buổi tập nhóm, và tôi dự định đi—ngay cả khi phải dẫn dắt mọi người luyện tập. Sau khi đến đó tôi có thể đứng bằng cách dựa vào tường. Trưởng đoàn nhạc nhờ các thành viên trong đoàn phát chính niệm cho tôi, nhờ đó tôi có thể tham gia diễn tập suốt buổi sáng. Buổi chiều diễu hành là khó khăn nhất. Hôm đó trời rất nóng và nhiều học viên cảm thấy mệt sau khi đi bộ cả quãng đường. Người đang tiêu nghiệp càng khó có thể đi hết toàn bộ quãng đường như thế. Bình thường tôi đi bộ cùng đoàn. Nhưng bây giờ tôi đi chậm và không thể bắt kịp. Vậy nên tôi không mặc đồng phục và đi trên vỉa hè. Bằng cách này tôi không gây ảnh hưởng đoàn nhạc nhưng vẫn có thể giám sát buổi trình diễn. Ban đầu tôi định đi bộ nửa đường, và đuổi kịp đoàn nhạc khi họ quay lại. Trưởng đoàn nhạc nói tôi đừng gắng sức quá. Nhưng khi đi bộ nửa đường, tôi không cảm thấy nóng và có vẻ như tôi có thể tiếp tục. Tôi đã đi hết toàn bộ quãng đường mà không hề nhận ra, cũng không thấy mệt. Tôi biết Sư phụ đã gia trì cho tôi.

Khi đi bộ trở về, tôi cảm thấy chỗ sưng giảm đi. Tôi biết Sư phụ đang giúp tôi loại bỏ khổ nạn to lớn này. Tôi ngộ ra rằng, chỉ cần chúng ta có chính niệm, Sư phụ sẽ lo liệu mọi thứ cho chúng ta.

Đã gần năm năm kể từ khi đoàn nhạc hoạt động trở lại sau đại dịch. Ngoài sự nâng cao trình độ kỹ thuật, chúng tôi còn có nhiều cơ hội biểu diễn hơn, qua đó có thể chứng thực Pháp, và tiếp cận được nhiều khán giả hơn. Mùa hè năm 2024 và 2025, chúng tôi đã tham gia diễu hành Ngày Giải phóng Guam, và Sở Du lịch Guam đã mời chúng tôi quay lại vào năm kế tiếp.

Chúng tôi cũng tham gia Liên Hoan Nippon Domannaka vào tháng 8 năm 2025 tại Nagoya, liên hoan múa lớn nhất ở Nhật Bản, và thực hiện 10 buổi trình diễn. Khoảng hai triệu người đã tham gia liên hoan và nhiều người nói họ rất thích màn trình diễn của chúng tôi.

Tôi tham gia Đoàn nhạc Tian Guo đã 16 năm. Ngẫm lại, tôi phát hiện không chỉ kỹ năng mà tâm tính của mình cũng không ngừng hoàn thiện. Tôi từng nghĩ mình đang giúp đỡ người khác trong buổi tập nhóm. Nào ngờ bản thân đã học hỏi được rất nhiều trong quá trình này! Giờ tôi nhận ra Sư phụ đã chuẩn bị việc này kể từ khi tôi còn nhỏ và Sư phụ luôn bên cạnh giúp đỡ tôi.

Con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn các đồng tu!

(Bài chia sẻ được chọn cho Pháp hội kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/13/506350.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/22/233055.html