Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 26-12-2025] Tôi năm nay 72 tuổi, là học viên Pháp Luân Đại Pháp lâu năm đắc Pháp vào năm 1995. Trong những năm qua, tôi luôn tu luyện dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, kiên định làm tốt ba việc và đồng hóa bản thân với tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp. Điều khiến tôi đặc biệt vui mừng là trong tháng 4 và tháng 5 năm 2025, hơn 60 công nhân nhập cư đã minh bạch chân tướng về Đại Pháp và được đắc cứu. Hơn 40 người trong số họ cũng đã thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó. Tôi thực sự biết ơn sự từ bi vĩ đại của Sư phụ và uy lực thần kỳ của Đại Pháp. Những trải nghiệm trong thời gian đó vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi đến tận ngày nay.

Tháng 4 năm 2025, tôi tìm được công việc tạm thời là nấu ăn cho các công nhân lắp đặt tấm pin năng lượng mặt trời. Những công nhân này là nam giới ở nhiều độ tuổi khác nhau, đến từ chín tỉnh thành và khu vực, bao gồm Đông Bắc Trung Quốc, Tứ Xuyên, Hà Bắc, Hồ Nam, Yên Đài và Lai Dương. Hầu hết đều xuất thân từ những vùng núi nghèo khó. Công việc lắp đặt có tính lưu động cao—các nhóm đến theo đợt và đi theo đợt, mỗi nhóm gồm khoảng 10 đến 20 người và mỗi dự án chỉ kéo dài từ hai đến ba tháng. Đây quả là một cơ hội tuyệt vời để giảng chân tướng và cứu độ chúng sinh!

Tôi nghĩ: “Họ đến đây đều là có nguyên do. Tất cả thế nhân đều là thân nhân của Sư phụ. Tôi có duyên phận thâm sâu với họ, bởi Sư phụ đã an bài cho tôi đến đây để cứu họ. Tôi nhất định không được bỏ lỡ cơ hội này để hoàn thành thệ ước của mình!”

Cuối tháng 5, khi dự án sắp kết thúc, nhưng vẫn còn một nhóm hơn mười thanh niên đến từ Tứ Xuyên vì nhiều lý do khác nhau mà chưa nghe được chân tướng. Tôi cảm thấy rất lo lắng. Nếu không thể cứu họ, thì đó sẽ là điều vô cùng hối tiếc.

Nhưng nhóm này có một vấn đề—khi thức ăn không hợp khẩu vị, họ liền đổ xuống đất. Khi thấy vậy, tôi ân cần nhắc nhở họ không nên lãng phí đồ ăn và hãy biết tiết kiệm. Họ đối xử với tôi rất lễ phép, nên nhìn chung tôi có ấn tượng tốt về họ.

Cuối cùng cơ hội cũng đến. Vào một hôm, họ tan làm rất muộn và tôi đã giữ ấm thức ăn cho họ. Khi thấy họ trở về, tôi ân cần nói: “Các cháu vất vả quá. Dì đã giữ ấm cơm canh cho các cháu rồi đây!” Tôi vội vàng mời họ vào ăn. Họ đồng thanh cảm ơn tôi. Tôi đáp: “Đừng cảm ơn vội. Để dì hỏi các cháu một chuyện: Các cháu có đi học không? Và có từng đeo khăn quàng đỏ không?” Một số người nói: “Quê chúng cháu nghèo lắm, chúng cháu không được đi học.” Tôi đáp: “Thật sao? Các cháu không được nói dối nhé, nếu không là đang tự lừa dối chính mình đấy.”

Sau đó, tôi bắt đầu nói cho họ nghe Pháp Luân Công là gì và việc ĐCSTQ đã dùng dối trá và bạo lực để lừa dối và bức hại người dân Trung Quốc như thế nào. Tôi nói với họ rằng các học viên Pháp Luân Công bị nhắm đến đặc biệt vì họ tin vào Chân-Thiện-Nhẫn. Tuy nhiên, Đảng lại tuyên truyền thuyết vô thần và không cho phép người dân tin vào luật nhân quả thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo.

“Những ai đi theo ĐCSTQ sẽ phải chịu sự trừng phạt của Trời. Thần đang diệt ĐCSTQ, nên đừng đi theo nó. Hãy thoái xuất khỏi Đảng và Đoàn Thanh niên để được bình an.” Sau khi nghe điều này, những cậu thanh niên đó đã hiểu ra sự thật và nói: “Chúng cháu không nói dối đâu, chúng cháu thực sự không được đi học. Chúng cháu chưa từng đeo khăn quàng đỏ.”

“Nếu vậy, các cháu hãy nhớ kỹ: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.’ Sau này, bất kể khi nào gặp tai ương, chỉ cần niệm chín chữ chân ngôn này—‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’—thì sẽ được phúc báo và bình an.”

Ngay lúc đó, những thanh niên này đột nhiên đồng thanh hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Giọng hô của họ vang dội chấn động. Những giọt nước mắt vui sướng lăn dài trên má tôi. Những thanh niên này thực sự đã được đắc cứu.

Tôi để ý thấy có một cậu thanh niên trẻ ngồi một mình ở một góc khuất phía bên cạnh. Tôi bước lại gần và bắt đầu bằng câu mở đầu quen thuộc: “Cháu à, cháu có đi học không? Cháu có từng đeo khăn quàng đỏ không? Cháu có muốn thoái xuất khỏi bất kỳ tổ chức nào của ĐCSTQ mà cháu từng gia nhập không?” Cậu thanh niên gật đầu liên tục. Tôi đã chọn một hóa danh rất hay cho cậu ấy và giúp cậu thoái xuất khỏi các tổ chức của Đảng. Đại Pháp đã cứu cậu ấy.

Tôi thực sự tin rằng chính việc nhóm công nhân hô vang hai câu chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” đã đánh thức cậu thanh niên này. Lòng biết ơn của tôi đối với sự bảo hộ từ bi của Sư phụ trong việc cứu độ những thanh niên này là không thể diễn tả bằng lời. Tôi vô cùng vinh dự được làm một đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp.

Trong quá trình giảng chân tướng và cứu độ chúng sinh này, tôi có một vài thể ngộ muốn chia sẻ với các đồng tu:

Tạo dựng một bầu không khí từ bi để cứu người

Tôi học Pháp tốt và cố gắng liên tục đề cao tâm tính. Ví dụ, trong công việc nấu ăn tạm thời cho công nhân ngoại tỉnh này, tôi biết ông chủ cố tình tăng khối lượng công việc của tôi trong khi giảm lương. Nhưng tôi không tranh cãi với ông ấy hay nuôi dưỡng bất kỳ tâm oán hận nào. Tôi kiên trì làm việc theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, lấy khổ làm vui và tôi đã nhận được sự tin tưởng của ông chủ.

Đối với các công nhân, tôi thấu hiểu nỗi vất vả khi phải làm việc xa nhà của họ và cố gắng khiến họ cảm thấy được chào đón. Những công nhân này đến từ khắp mọi miền đất nước, nói những giọng địa phương và ngôn ngữ khác nhau. Để cứu họ, trước tiên tôi phải vượt qua rào cản ngôn ngữ bằng cách lắng nghe cẩn thận và học hỏi. Tôi học cách kết hợp phương ngữ của họ với tiếng phổ thông để giao tiếp với họ. Tôi cũng nói chuyện với họ một cách ân cần và luôn nở nụ cười trên môi. Về phần ăn uống, tôi làm mọi thứ trong khả năng của mình để cung cấp cho họ những bữa ăn ngon nhất, đảm bảo thức ăn vừa miệng và khẩu phần đầy đủ.

Khuyên mọi người thoái Đảng

Phương pháp của tôi để tiếp cận các nhóm công nhân khác nhau là trước tiên phát tài liệu giảng chân tướng về Đại Pháp, đưa cho mỗi công nhân và mỗi nhóm mới đến một bản. Nếu tài liệu khan hiếm, tôi bảo họ rằng những tài liệu này rất quý giá và sau khi đọc xong hãy trả lại, vì còn những người khác đang chờ để hiểu chân tướng. Làm như vậy giúp họ có hiểu biết ban đầu về Đại Pháp và đặt nền tảng cho việc được đắc cứu. Sau đó, tôi chọn thời điểm thích hợp để nói chuyện sâu hơn với họ.

Có lần tôi giảng chân tướng cho một công nhân lớn tuổi. Ông ấy nói: “Tôi đã đọc tài liệu Pháp Luân Công bà đưa và tôi tin những điều đó.” Khi tôi nói về việc thoái xuất khỏi ĐCSTQ, ông ấy sẵn sàng đồng ý thoái. Cũng có một vài người không tin và thậm chí còn gây rắc rối. Ví dụ, có lần tôi hỏi một người đàn ông: “Ông đã nghe nói về việc thoái ĐCSTQ để được bình an chưa?” Vừa nghe điều này, ông ấy liền trở nên hung hăng và nói: “Đừng nói nữa, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!”

Tôi nhẹ nhàng nói với ông ấy: “Đừng như vậy. Tôi làm điều này là vì tốt cho ông thôi. Tôi ở đây là để cứu ông.” Lúc này, ông ta cầm điện thoại lên, giả vờ như thực sự sắp gọi cảnh sát: “Tôi gọi cảnh sát ngay đây! Tôi đang gọi, tôi đang quay số, tôi đang quay số đây.” Ông ấy càng hung hăng, tôi càng bình tĩnh. Tôi biết ông ấy đang bị tà linh ở không gian khác khống chế, nên tôi phát chính niệm để thanh lý chúng. Một lúc sau ông ta bỏ đi và tôi tiếp tục giảng chân tướng cho những người còn lại.

Đây là một số trải nghiệm và thể ngộ của tôi trong việc giúp cứu 60 công nhân ngoại tỉnh. Trong quá trình này, tôi rất biết ơn sự bảo hộ từ bi và khích lệ của Sư phụ. Tôi hy vọng mình có thể tiếp tục dĩ Pháp vi Sư, tìm ra những thiếu sót của bản thân và liên tục đề cao. Tôi nguyện theo Sư phụ trở về nhà.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/26/504078.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/2/232514.html