Những điều thần kỳ trong tu luyện của gia đình chúng tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 21-11-2025] Năm nay tôi 75 tuổi, đã tiếp xúc với Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1995, nhưng đến năm 1999 mới chân chính bước vào tu luyện Đại Pháp. Trong tu luyện những năm qua, tôi cũng đã trải qua rất nhiều điều thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp, ngày càng thêm kiên định tín tâm tu luyện. Dưới đây đơn cử một vài ví dụ.
1. Chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp, tôi và con trai đã bước vào tu luyện
Năm 1995, vì chồng tôi nghỉ hưu nên giúp đỡ bạn bè mua sách và băng ghi âm ghi hình và các tài liệu khác của Đại Pháp, mỗi ngày đều tiếp xúc với các đệ tử Đại Pháp, khi ông ấy về nhà đã nói, người luyện Pháp Luân Công quá nhiều, hơn nữa đều rất tốt; có đệ tử Đại Pháp khi mua sách Đại Pháp, đã lấy nhầm thêm mấy cuốn, chủ cửa tiệm nói: Không sao, họ có thể sẽ mang trả lại. Ngày hôm sau, quả nhiên đã mang trả lại. Những câu chuyện không tham không chiếm như vậy quá nhiều rồi.
Dưới sự thuyết phục của chồng, tôi cũng ôm tâm hiếu kỳ lấy sách Đại Pháp để đọc. Nhưng khi đó tôi không hiểu gì, hễ đọc sách là buồn ngủ, khi đang cầm sách cũng có thể ngủ mất, cứ như vậy, Sư phụ đã bắt đầu quản tôi. Có một lần, nằm mộng bỏ sắc tâm, một người nam giới không mặc chút gì đến kéo tôi, tôi nói anh đừng động vào tôi, tôi đã luyện Pháp Luân Công. Sau khi tỉnh lại, thấy rằng những điều nói trong sách Đại Pháp đều là chân thật.
Sau đó, tôi cho con trai xem sách Đại Pháp, nhưng khi ấy cháu không có chút hứng thú nào. Sau đó, qua sự khuyên nhủ của tôi, cháu đã cầm sách đọc. Sau khi con trai cầm sách đọc, Sư phụ mỉm cười hiện ra từ bức ảnh trong sách, khi đó cháu bị giật mình, sau định thần nhìn lại, Sư phụ đã trở lại vào trong bức hình, từ đó trở đi, con trai cũng bước vào tu luyện.
2. Chuyện thần kỳ ở chồng tôi
Trước năm 1999, mỗi ngày chồng tôi tuy tiếp xúc với rất nhiều đệ tử Đại Pháp, cũng biết Đại Pháp tốt, nhưng công việc rất bận rộn, vậy nên, hồi ấy, ông ấy cũng nửa luyện nửa không, tâm tính cũng không đạt được yêu cầu của Pháp của Sư phụ.
Năm 1999, khi Đại Pháp mới bị Trung Cộng bức hại, ông chủ cửa hàng mà chồng tôi giúp bán tài liệu Đại Pháp đã bỏ trốn, nhân viên công an của tà đảng đã tìm đến chồng tôi, muốn ông ấy nói ra đã bán bao nhiêu sách trong cửa hàng, muốn phạt tiền. Chồng tôi là người thật thà, gan lại nhỏ, đối diện với tình huống bất ngờ xảy ra thì không biết trả lời thế nào, bị sợ đến mức bị nghẽn mạch máu não.
Tôi đưa chồng đến bệnh viện để kiểm tra, sau khi chụp X-quang rồi đưa đến chỗ bác sỹ khám. Sau khi bác sỹ xem xong phim chụp thì nói: Bệnh nhân đang ở đâu? Đưa ông ta vào phòng bệnh đi. Tôi nói: Ông ấy đang đứng cạnh tôi. Bác sỹ ngạc nhiên nói: Từ phim chụp thì người này chính là tứ chi không thể cử động được. Không ngờ rằng, nửa tháng sau, chồng tôi đã xuất viện. Kỳ thực, sau này, tôi mới ngộ rằng đó là Sư phụ cấp cho ông ấy cơ hội tu luyện.
Tuy nhiên từ đó trở đi, chồng tôi cũng vẫn không thể tinh tấn lên, nửa tu nửa không, vậy nên cái nghẽn mạch máu não này vẫn tái phát hai lần, kể từ đó bị chứng khó nuốt. Có một lần, khi đang ăn bánh ú, chồng tôi không nuốt xuống được. Khi ấy tôi nghe thấy tiếng động liền ra ngoài xem thì sắp không ổn rồi, trên mặt thì từ dưới miệng trở lên đều đã biến thành đen. Khi đó, tôi cũng không quan tâm gì hết, cầu cứu gọi lớn tên Sư phụ. Khi ấy, cửa sổ đang mở, tôi dùng hết sức để hô, chỉ thấy màu đen trên mặt chồng tôi từ từ nhạt dần rồi hồi phục bình thường.
Khi đó, nước mắt tôi không ngừng rơi, Sư phụ lại một lần nữa cấp cho ông ấy cơ hội tu luyện, nên đã cứu ông ấy. Ân Sư thật khó mà báo đáp!
3. Hòn đá lớn nặng 20-30 cân trong tay tôi chỉ như quả bóng nhỏ
Năm 2015, sau khi tôi tham gia kiện Giang, một hôm, có một nhóm người đến nhà tôi. Sau khi họ tiến vào, một người trong số họ hỏi tôi: Mấy bác phát cuốn sách nhỏ với mục đích gì? Lấy từ đâu? Ai đưa? Tôi nói: Tôi không thể nói cho cậu, tôi mà không phát, các cậu có thể biết Pháp Luân Công là gì không? Cậu ta nói: Vậy bác hãy ở nhà luyện đi, ra ngoài làm gì? Tôi liền bắt đầu giảng chân tướng cho họ, nói rằng tu Đại Pháp làm thân thể khỏe mạnh, dạy con người làm người tốt, vệ sinh hành lang đều là một mình tôi tình nguyện quét dọn.
Khi ấy, một người thanh niên trẻ trong họ tiếp lời tôi nói, đúng vậy, lần trước tôi gặp bác này khi bác ấy đang quét dọn hành lang. Tôi cũng nói đến trạng thái sức khỏe của tôi sau khi tu luyện: Thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng đã khỏi, kính lão đã bỏ, mái tóc bạc cũng đã biến thành đen, cho đến việc Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai cùng những người khác đều vì bức hại Pháp Luân Công mà gặp quả báo.
Họ lại hỏi tôi: Bác đã khởi kiện (kẻ chủ mưu) Giang Trạch Dân sao? Tôi nói: “Ông ta là lãnh đạo quốc gia kiểu gì! Ông ta bán rẻ lãnh thổ, bức hại Pháp Luân Công, ông ta là một con ếch tinh. Họ nghe tôi nói hết xong, cũng không nói năng gì nữa, chỉ nhìn qua rồi thấy bên cạnh cửa nhà tôi có một tảng đá lớn. Đây là dụng cụ tôi dùng để ép chặt hũ dưa cải, là một tảng đá đặc biệt lớn, có thể nặng 20-30 cân, bình thường tôi đều phải dùng hai tay, còn phải gồng người mới có thể nhấc được. Họ nói: Bác nói luyện Pháp Luân Công làm thân thể khỏe mạnh, vậy bác có thể nhấc hòn đá này không? Khi đó, tôi không nghĩ gì cả, liền nói: Đương nhiên có thể. Sau đó, tôi bèn dùng hai tay nhấc tảng đá đó một cái liền được, cơ thể cũng không cần điểm tựa, hơn nữa khi nhấc lên rất nhẹ nhàng, cảm thấy rất nhẹ. Tôi tung nó lên trong tay như thể đang chơi với quả bóng vậy, nhấc lên nhấc xuống hai lần. Tôi liền nói với họ: Các cậu cũng thử xem. Một người trong số họ bật cười rồi lùi lại, nói: Ai dà, nhanh bỏ xuống đi. Trong tay cậu ta cầm thứ gì đó còn muốn chụp hình, tôi liền nói: Cậu không được chụp, dù cậu chụp rồi cũng phải xóa đi. Cậu ta nói: Bà lão này đầu óc thật nhanh nhạy. Cuối cùng, trước khi họ rời đi, đã nói với tôi: 10 năm sau tôi sẽ lại đến xem bác luyện như thế nào! Tôi nói được.
Đợi sau khi họ rời đi, tôi lại thử nhấc tảng đá, làm lại giống như trước đó, nhấc lên không nhẹ nhàng như thế. Tôi liền nghĩ: Không đúng, vừa nãy sao lại giống như quả bóng, chơi thế nào cũng được? Đây chẳng phải là Sư phụ đang giúp tôi làm sao?! Nghĩ tới đây, tôi bỗng nghẹn lời, ngàn vạn lời nói cũng không sao biểu đạt nổi sự cảm ân đối với Sư phụ.
3. Lời kết
Hơn 20 năm đã qua, tôi đã trải qua rất nhiều những việc siêu thường và thần kỳ của Đại Pháp, Sư phụ vẫn luôn bảo hộ và khích lệ tôi. Tôi đang được dung luyện trong Đại Pháp, thân tâm đều phát sinh biến hóa to lớn, đặc biệt là những năm gần đây. Trước đây, tính khí của tôi rất không tốt, gặp phải chuyện không vui thì ủ rũ hàng mấy ngày liền, giờ đây, tôi đã có thể rất nhanh điều chỉnh trở lại. Ít ngày trước, tôi nói với con trai: Cảm giác không tức giận rất thoải mái! Đối với danh, lợi, sắc, tình đều đã buông nhẹ rất nhiều. Tôi đã sống cùng con trai và con dâu được gần 14 năm, chúng tôi chưa từng vì tiền hay ai làm việc nhiều ít mà xảy ra mâu thuẫn, hàng xóm đều rất ngưỡng mộ gia đình chúng tôi. Sự hòa thuận trong gia đình đều là do tu Đại Pháp đã mang đến cho chúng tôi.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/21/499107.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/18/232353.html


