Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 23-09-2025] Năm 2024, sau khi một lô cảnh sát ở khu vực của tôi nghỉ hưu thì lại có một lô cảnh sát trẻ đến, trưởng phòng an ninh nội địa cũng là mới nhậm chức. Anh ta vì để thăng tiến lập thành tích mà từ khi nhậm chức đã tích cực đi theo tà đảng Trung Cộng bức hại đệ tử Đại Pháp, rà soát từng học viên Pháp Luân Công và ép nhiều học viên Pháp Luân Công ký “tam thư”, đọc được ‘Nghiêm chính thanh minh’ được đăng trên Minh Huệ Net của các đệ tử Đại Pháp thì quấy nhiễu, bắt ký lại “tam thư”.

Tháng 12 năm 2024, địa phương tôi có hai đồng tu bị bắt cóc. Trưởng phòng an ninh nội địa tích cực tham gia bức hại, còn được khen thưởng. Nhiều đồng tu bị liên lụy và quấy nhiễu, có người bị ép ký “tam thư”, có người bị tạm giam phi pháp. Đồng tu A không khai gì, tuyệt thực phản bức hại, nên đã bị bức thực dã man, bị bức hại đến nỗi hai thận suy kiệt. Khi ấy, hoàn cảnh tu luyện tại địa phương rất không tốt, đã gây tổn thất cho việc cứu độ chúng sinh.

Tháng 4 năm 2025, anh trai nói với tôi: “Trưởng phòng an ninh nội địa gọi điện cho anh, bảo bắt em ký “tam thư”, nếu em không ký sẽ đưa em đi, ủy ban chính trị và pháp luật cũng sẽ gây phiền phức cho em.” Lúc đó, tim tôi bỗng đập thình thịch, tôi biết đây là tâm sợ hãi. Vì hộ khẩu của tôi ở khu vực khác, nên trưởng phòng an ninh nội địa nói rằng để anh trai tôi ký thay tôi cũng được. Anh trai tôi minh bạch chân tướng Đại Pháp, nói: “Tôi không thể ký thay.” Tôi nói: “Anh làm đúng rồi, tuyệt đối không thể ký. “Tam thư” chúng ta không thể ký, ai mà ký thì người đó phạm tội với Đại Pháp.”

Anh trai lại nói với tôi: “Em hãy tìm hàng xóm ở tầng trên, họ là họ hàng của trưởng phòng an ninh nội địa. Em mua chút quà đến nhà anh ta thì sẽ không sao nữa.” Tôi biết rằng tôi nên giảng chân tướng cứu trưởng phòng an ninh nội địa, để anh ta đừng phạm tội với Đại Pháp.

Vì sao tà ác thao khống trưởng phòng an ninh nội địa quấy nhiễu tôi? Tôi hướng nội tìm: Hằng ngày, tôi chỉ bận rộn với chuyện làm ăn, học Pháp ít, chính niệm cũng không lên được, có khi còn tức giận, tâm oán hận cũng nặng, là tôi đã tu luyện giải đãi, bị tà ác dùi vào sơ hở. Tôi muốn đến đồn công an khu vực tìm trưởng phòng an ninh nội địa để giảng chân tướng, nhưng cảm thấy chính niệm chưa đủ, có tâm sợ hãi nên không dám đi.

Trước đây, tôi đã giảng chân tướng cho người họ hàng của trưởng phòng an ninh nội địa, anh ấy đã thoái xuất khỏi tổ chức đảng đoàn đội của Trung Cộng. Một buổi tối, tôi đến nhà người họ hàng của trưởng phòng an ninh nội địa kể lại chuyện này, anh ấy đồng ý đi cùng tôi, tôi nói: “Anh phải giúp tôi nói chuyện, đứng về phía tôi nhé.” Anh ta nói: “Chị xuống lầu trước đi.” Tôi đứng ở dưới lầu một lúc thì anh ta xuống lầu nói: “Tôi bàn bạc với vợ rồi, tôi không thể đi, đây là công việc của cậu ấy, chị nói lý của chị, cậu ấy nói lý của cậu ấy, tôi ở giữa khó xử.” Tôi vừa nghe thì nghĩ: “Con đường mình đi sai rồi, không thể trông chờ ở người thường, người thường đều mong chờ chúng ta mà, càng không thể tặng quà.” Giảng chân tướng là việc của người tu luyện, là con đường tôi phải đi.

Lần đầu tiên tôi đến nhà đội trưởng an ninh nội địa là vào buổi tối, một vị đồng tu đi với tôi, cô ấy ở bên ngoài phát chính niệm, một mình tôi gõ cửa nhà anh ta, nhưng không có ai ở nhà. Ngày thứ hai, tôi đến nhà anh ta vào buổi sáng, vẫn không có ai ra mở cửa. Tôi tiếp tục đến nhà anh ta lần thứ tư, đều không có ai. Đồng tu nói: “Khi chị đi lần thứ tư, vật chất bức hại chị ở không gian khác đã bị giải thể rồi, vì chị đã thăng hoa, đã bước ra một bước đó.” Mặc dù tôi không gặp được trưởng phòng an ninh nội địa để giảng chân tướng, nhưng tôi cảm thấy tâm rất thản nhiên.

Giữa tháng Bảy, tòa án muốn mở một phiên tòa phi pháp với đồng tu A. Vì phiên tòa tổ chức phi pháp ở địa điểm khác, nên trưởng phòng an ninh nội địa dẫn theo một xe cảnh sát đến tòa án, họ quay phim và chụp ảnh người bên ngoài, tạo ra sự khủng bố. Đồng tu đã đến một xe ô tô, tổng có sáu người, các đồng tu ngồi trong xe phát chính niệm ở bên ngoài tòa án. Khi ấy tôi nghĩ: Mình nên cùng luật sư và người nhà vào phòng xử án để dự thính, phát chính niệm, để tăng chính niệm cho đồng tu.

Tòa án chỉ cho phép hai người nhà vào phòng xét xử. Trong đó có một người nhà bị bệnh phải mang theo thuốc, cảnh sát tòa án không cho vào. Tôi đưa ra căn cước, lấy danh nghĩa là người thân để vào phòng xét xử. Khoảng 10 phút sau, có sáu, bảy cảnh sát khu vực vào phòng xét xử đuổi tôi ra ngoài. Lúc ấy, tôi không sợ hãi, chất vấn cảnh sát: “Tôi phạm tội gì?” Những cảnh sát này vây quanh và quay hình tôi.

Trưởng phòng an ninh nội địa kéo tôi sang một bên từ đám đông cảnh sát, nói: “Chị đến đây làm gì? Chẳng phải tôi sẽ dễ dàng bắt được chị sao?“ Tôi nói: “Tòa án xét xử công khai, người dân có thể tùy ý vào. Anh là trưởng phòng an ninh nội địa phải không?” Anh ta nói: “Phải”. Tôi nói: “Tôi đã đến nhà anh bốn lần, đều không có người mở cửa, anh bận vậy sao?” Anh ta nói: “Đúng vậy. Chị đừng đi tìm tôi, có thời gian thì tôi đi tìm chị.” Tôi nói: “Anh tự đến, nói chuyện sẽ tiện hơn.” Anh ta nói: “Được, vậy chị về đi.”

Ít ngày sau, vì chuyện tôi đến tòa án mà trưởng phòng an ninh nội địa lại đến tìm tôi, ý tứ là tôi đã lộ mặt ở tòa án, nên yêu cầu tôi ký “tam thư”. Khi ấy, cũng không biết vì nguyên do gì, tôi cảm giác có gì đó đang áp lên tôi, không nói được gì về chân tướng. Anh ta lấy ra “tam thư” yêu cầu tôi ký tên, tôi không ký. Tôi nói: “Trước khi tu luyện, sức khỏe của tôi không tốt, mắc rất nhiều bệnh tật, sau khi tu luyện thì đều khỏi cả. Tôi không thể ký tên.” Anh ta nói: “Chị mà không ký tên, lần sau tôi tới sẽ không như vậy đâu.” Tôi nói: “Kể cả như vậy, tôi cũng không ký.”

Trưởng phòng an ninh nội địa gọi chị tôi ra ngoài nói chuyện, không biết đã nói những gì. Ít phút sau hai người họ vào phòng, chị tôi muốn thay tôi ký tên, tôi nói: “Chị ký tên thay em, thì hai người đều phải gánh chịu hậu quả, là phạm tội với Đại Pháp. Hai người làm giả, là chị tôi ký tên, tôi không thừa nhận.” Anh ta nói: “Giả cũng được, không sao.” Dứt lời anh ta liền rời đi.

Tôi nghĩ: “Vì sao lại có kết cục này? Chị tôi ký tên thay tôi, là cựu thế lực muốn hủy chị ấy.” Tôi giao lưu chuyện này với đồng tu, đồng tu nói: “Do chị không tu tốt, mới xuất hiện cái kết này.” Tôi hướng nội tìm, chủ yếu nhất là tôi muốn cứu trưởng phòng an ninh nội địa nhưng chính niệm không đủ, có tâm lo lắng. Khi tôi tham gia nghĩ cách cứu đồng tu đã không nói với chị tôi, để một mình chị ấy quản lý cửa hàng, sợ chị ấy lo lắng sợ hãi. Đây là nhân tâm của tôi, tôi chưa cứu được người, còn hủy mất chúng sinh.

Tôi và chị gái học Pháp nhiều hơn, cùng nhau đề cao trong Pháp. Tôi nói với chị: “Kỳ thực, hết thảy những điều này đều là giả tướng, là vì chúng ta có tâm sợ hãi. Chúng ta chỉ có thể cứu người, không thể hủy người. Chúng ta phải giảng chân tướng cho trưởng phòng an ninh nội địa, bù đắp những tổn thất đã gây ra cho Đại Pháp.” Tôi nói với chị: “Hôm nào đó, chúng ta đi giảng chân tướng cho anh ta, chị viết ‘Nghiêm chính thanh minh’ bỏ vào túi, sau khi giảng cho anh ta minh bạch chân tướng, thì lấy lại tam thư chị ký lần trước về. Nếu anh ta không đưa, chị hãy đưa anh ta ‘Nghiêm chính thanh minh’, trịnh trọng nói với anh ta xóa bỏ tam thư đã ký trước đó.” Chị gái tôi đã đồng ý.

Tôi gọi điện cho trưởng phòng an ninh nội địa: “Lần trước gặp mặt chưa nói rõ ràng, tôi muốn tìm anh nói chuyện lại.” Anh ta nói: “Tôi phải ra ngoài giải quyết công việc, nửa tháng sau mới quay về.” Tôi nói: “Đợi anh về rồi tôi sẽ liên hệ.” Trong hơn 10 ngày này, tôi và chị gái đã học Pháp lượng lớn, phát chính niệm nhiều hơn. Tôi nói: “Chị à, hai chúng ta cần hình thành chỉnh thể, em giảng chân tướng chị phát chính niệm, chị giảng em phát chính niệm, cần phối hợp cho tốt. Chúng ta không cần sợ hãi, chúng ta có Sư phụ gia trì. Anh ta là chúng sinh cần được cứu, chúng ta nhất định cần dùng thiện để cảm hóa anh ta, thành tâm cứu anh ta.”

Nửa tháng rất nhanh đã qua, tôi gọi điện hẹn trưởng phòng an ninh nội địa, anh ta nói: “Hôm nay không được, ngày mai tôi sẽ dành thời gian đến cửa hàng chị.” Ngày hôm sau, trưởng phòng an ninh nội địa đã đến theo hẹn. Sau khi anh ta bước vào phòng, hai chúng tôi đã nhiệt tình chào hỏi, để anh ta ngồi xuống. Tôi trực tiếp nói: “Anh có phải đảng viên không?” Anh ta nói: “Đúng.” Tôi nói: “Anh hãy mau thoái đảng bảo bình an.” Anh ta nói: “Chị muốn tôi đến là để nói điều này sao?” Tôi nói: “Hiện giờ, những người có chức vị to hơn anh đều đang thoái đảng bảo bình an rồi. Là anh có thể diệt Trung Cộng, hay là tôi có thể diệt Trung Cộng chứ? Là ông Trời muốn diệt nó. Anh hãy mau thoái đi, anh không cần đi tổ chức nào để thoái, Thần nhìn nhân tâm. Thoái rồi có thể tránh dịch bệnh, bảo bình an.”

Chị tôi giảng về ‘Tàng tự thạch’ cho anh ta, giảng về vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn, còn giảng về việc Hạ viện của Quốc hội Mỹ đã thông qua Dự luật Bảo vệ Pháp Luân Công. Anh ta nói: “Những cái này tôi đều biết.” Trong quá trình tôi và chị gái giảng, cảm thấy chính niệm rất mạnh. Anh ta mỉm cười nghe hai chúng tôi nói.

Tôi nói: “Tôi kể cho anh câu chuyện này, anh không nhất định tin.” Anh ta nói: “Chị nói đi.” Tôi nói: “Khi anh từng ở trên thiên thượng, đã là vương của một thế giới thiên quốc. Khi anh chuyển sinh thành người, sẽ an bài anh làm cảnh sát, khi ấy anh đã khóc, anh nói: ‘Tôi không làm cảnh sát, đến khi Trung Cộng bức hại Pháp Luân Công, cảnh sát sẽ tham gia bức hại, tôi sẽ không quay về được.’ Thần an bài chuyển sinh nói: ‘Đến lúc, đệ tử Đại Pháp sẽ giảng chân tướng cho ngài, ngài nhất định phải tin!’” Anh ta nghe xong thì trầm ngâm không lên tiếng.

Tôi nói tiếp: “Anh cũng biết đấy, khu vực chúng ta có hai cảnh sát dùng cực hình để bức hại nhiều đệ tử Đại Pháp. Hai người họ đều gặp tai nạn giao thông, chết rất thê thảm. Anh biết không? Khi đó, trong tâm chúng tôi đều rất khó chịu, cảm thấy bọn họ thật đáng thương. Thời đầu, đệ tử Đại Pháp giảng chân tướng cho họ rằng bức hại đệ tử Đại Pháp sẽ gặp ác báo, nhưng họ không tin. Thiện ác hữu báo là thiên lý. Công chức bị truy cứu trách nhiệm suốt đời, những vụ án oan sai sẽ được truy cứu trách nhiệm 20-30 năm, chính là chuẩn bị đưa những cảnh sát cơ sở các anh làm dê thế tội. Hy vọng anh có thể đồng ý thoái đảng bảo bình an, phải bản thân anh đồng ý.” Anh ta nói: “Tôi đồng ý thoái đảng.” Tôi sợ anh ta đang trả lời ứng phó, tiếp tục hỏi anh ta hai lần: “Anh đồng ý thoái đảng không?” Hai lần anh ta đều nói: “Đồng ý.”

Tôi nói: “Lúc đầu, anh nói nếu tôi không ký “tam thư” thì anh sẽ làm gì làm gì tôi, tôi biết anh sẽ không làm như thế.” Anh ta nói: “Đúng, tôi không thể làm vậy.” Tôi nói: “Anh để chị gái tôi ký “tam thư” thay tôi là đang phạm tội với Đại Pháp, đối với anh không tốt, đối với chúng tôi cũng không tốt. Anh đưa “tam thư” đã ký cho chúng tôi cầm về đi.” Anh ta nói: “Không lấy lại được nữa rồi.” Chị gái tôi liền đưa “Nghiêm chính thanh minh” cho anh ta, và nói: “Nếu không lấy lại được thì tôi đưa anh cái này, xóa bỏ “tam thư” đã ký.” Sau khi xem xong, anh ta nói: “Được, cái này tôi nhận.”

Tôi nói: “Hy vọng anh cũng có thể lợi dụng công việc đang làm để bảo vệ đệ tử Đại Pháp, đối đãi với vấn đề Pháp Luân Công cần phải có đối sách cụ thể, nâng nòng súng cao hơn 1cm.” Anh ta nói: “Tôi sẽ cố gắng, cố gắng nâng lên.” Chị gái tôi thành tâm nói: “Hy vọng khi đại kiếp nạn đột ngột đến, trong đại đào thải của nhân loại sẽ không có anh, hy vọng anh và người nhà đều có thể bình an vượt qua kiếp nạn.”

Trưởng phòng an ninh nội địa trước khi rời đi đã nói: “Luyện Pháp Luân Công đều là người tốt, người bình thường không luyện được. Sau này, nếu trong nhà tôi có việc hiếu hỉ sẽ mời mấy chị, các chị có thể đến tham dự.” Chúng tôi nói: “Anh hãy báo cho chúng tôi, chúng tôi sẽ nhất định đến.”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/9/23/499641.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/9/231240.html