Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-11-2025] Hơn 10 năm trước, khi tôi bắt đầu giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, tôi cảm thấy trường năng lượng của mình không đủ mạnh, tôi không thể giảng tốt như các học viên có nhiều kinh nghiệm. Cuối cùng tôi đã tìm ra cách nói chuyện với mọi người, bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt thường ngày, và dùng phương thức gián tiếp để giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp.

Một buổi chiều nọ, tôi đột nhiên muốn ra bờ sông để giảng chân tướng. Lúc đang đi dọc bờ sông, tôi nhìn thấy một người phụ nữ đang ngồi trên một mỏm đá cạnh bờ kè. Trông cô ấy có vẻ xanh xao. Tôi ngồi xuống bên cạnh và hỏi cô có ổn không. Cô ấy nói: “Tôi bị ung thư, đã làm phẫu thuật và đang hóa trị”.

Tôi nói: “Hèn gì trông cô có vẻ rất đau đớn”. Cô ấy gật đầu, không còn sức để nói chuyện.

Tôi thở dài và nói: “Bệnh tật thật là khổ. Trước đây sức khỏe của mẹ tôi cũng không tốt. Lúc còn làm giáo viên, bà đã hít nhiều bụi phấn. Khi ngoài 70 tuổi, phổi của bà đã bị tổn thương. Bà thường xuyên nhập viện vì không thở được.

“Một hôm, bạn tôi đến thăm bà và nói: ‘Con sẽ hướng dẫn bác niệm câu chân ngôn, bác sẽ khỏe hơn sau khi niệm.’

“Mẹ tôi không tin. Có một lần, bà cực kỳ đau đớn đến mức không ai có thể chạm vào bà, bản thân bà cử động cũng khó. Chúng tôi không thể đưa bà đến bệnh viện. Người giúp việc đã khuyên nhủ bà: ‘Dì ơi, hãy niệm câu chân ngôn. Niệm cũng đâu mất gì, sao dì không thử niệm?’

“Không còn cách nào khác, mẹ tôi nói: ‘Cứ thử niệm câu chân ngôn đó xem sao’. Bà niệm hơn 20 phút, thân thể toát ra nhiều mồ hôi, cuối cùng không còn đau nữa.”

Người phụ nữ nhìn tôi và háo hức hỏi: “Thật vậy không? Chị dạy tôi câu chân ngôn nhé.”

Tôi lấy ra một chiếc bùa hộ mệnh, có sẵn thông tin Pháp Luân Đại Pháp và đưa cho cô ấy. “Đây là câu chân ngôn: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Mẹ tôi đã niệm mỗi ngày sau trải nghiệm tuyệt vời đó, và bà không còn phải nhập viện nữa. Sau này, bà ra đi thanh thản tại nhà lúc 86 tuổi.”

Rồi tôi nói về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại. Cô ấy đã gạt bỏ những nghi ngờ và lắng nghe chăm chú. Cô ấy nói: “Tôi vừa niệm thầm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.’ Trời ơi! Tựa như trước đây tôi bị nhiều sợi dây trói buộc, bây giờ chúng đều bị đứt hết rồi. Thật là nhẹ nhõm! Thật là kỳ diệu!”

Tôi đề nghị giúp cô ấy thoái xuất khỏi các tổ chức liên đới của Đảng Cộng sản Trung Quốc và nói rằng nếu cô thoái xuất thì sẽ được Thần bảo hộ. Cô ấy cho tôi biết tên và nhờ tôi giúp cô thoái Đoàn và Đội.

Cô ấy phấn khởi nói: “Trước đây đầu óc tôi mơ hồ, nhưng bây giờ tỉnh táo rồi. Tôi không còn cảm thấy chóng mặt nữa!”

Người phụ nữ có nụ cười tỏa sáng, như hoa tàn nay đột nhiên nở rộ. Cô ấy có một khuôn mặt thật trẻ trung và xinh đẹp! Tôi thực sự chấn động trước sự chuyển hóa của cô.

Cô ấy rất vui mừng và hỏi thông tin liên lạc của tôi để mời tôi đi ăn. Tôi nói: “Không cần mời tôi đâu. Chúng ta gặp nhau là duyên phận mà.”

Cô ấy cảm thán: “Đúng là một ngày tuyệt vời! Tôi ở Quảng Châu, vừa làm xong một đợt hoá trị. Cách đây mấy hôm, chị tôi thương cảm nên mời tôi ở lại nhà chị. Tôi không muốn đi đâu nhưng hôm nay lại quyết định ra bờ sông và tình cờ gặp chị. Hóa trị khiến tôi tiều tụy, nhưng bây giờ tôi thấy khoẻ hơn và tràn đầy sức sống”

Từ đó đến nay đã hơn chục năm trôi qua, nhưng nụ cười tỏa sáng của cô ấy vẫn thỉnh thoảng hiện lên trước mắt tôi. Tôi tự hỏi không biết bây giờ cô ấy ở đâu. Tôi mừng vì chúng tôi đã gặp nhau, hoàn thành ước định từ lâu nên đã gặp nhau tại bờ sông và chia sẻ sự mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/13/502002.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/19/231755.html