Từ một thiếu niên lạc lối trở thành phóng viên ảnh tin tức
[MINH HUỆ 05-08-2026] Năm 2019, Hồng Kông chìm trong bất ổn, đường phố ngập tràn khói và hơi cay. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, anh Tống Bích Long, một phóng viên ảnh Đài Loan, đã mang theo thiết bị máy ảnh cồng kềnh, di chuyển qua các con phố để trực tiếp ghi lại những cảnh tượng đang diễn ra.
Ít ai biết rằng người phóng viên dũng cảm này từng trải qua tuổi thơ đầy gian khổ, mẹ bỏ đi khi anh còn học tiểu học, bị bắt nạt ở trường và phải đối mặt với cuộc sống gian khổ ở nông thôn. Suốt nhiều năm, anh luôn trăn trở tìm kiếm câu trả lời về ý nghĩa và phương hướng của cuộc đời mình.
Cho đến năm 20 tuổi, khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, anh mới tìm được câu trả lời cho những câu hỏi đã day dứt suốt nhiều năm. Anh dần vượt qua những khổ nạn của mình và kiên định với con đường dùng ống kính máy ảnh để truyền tải sự thật.

Tuổi thơ gian khổ và hành trình tìm kiếm câu trả lời
Anh Tống sinh ra tại thành phố Tân Trúc, Đài Loan, có một em trai và một em gái. Là con trai cả, từ khi còn nhỏ anh đã được mẹ đặt nhiều kỳ vọng.
Tuy nhiên, khi anh học lớp năm, mẹ anh đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của gia đình và từ đó bặt vô âm tín. Anh đột nhiên mất đi chỗ dựa, trong lòng tràn ngập sự hoang mang và cảm giác mất mát sâu sắc.
Anh hồi tưởng: “Tôi hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ và cũng không thể tìm thấy bà. Tất cả những gì tôi có thể làm là chôn giấu nỗi nhớ thương mẹ trong lòng, và lặng lẽ hồi tưởng lại khoảng thời gian có mẹ.”
Anh không có ai để tâm sự, đành nuốt nước mắt vào trong và âm thầm ôm giữ nỗi buồn. Sau mất mát to lớn đó, cha anh đã đưa các con chuyển về quê nhà ở vùng nông thôn. Cuộc sống ở nông thôn đồng nghĩa với làm việc từ tờ mờ sáng đến tối mịt, với vô vàn công việc đồng áng chờ đợi họ mỗi ngày.
Mỗi ngày, anh thức dậy từ sáu giờ rưỡi sáng để dọn dẹp nhà cửa và giúp bà chuẩn bị bữa sáng cho hơn một chục người, rồi vội vã đến trường. Sau giờ học, anh trở về nhà và làm việc ngoài đồng, tưới rau, cuốc đất, thu gom và phơi củi. Chỉ khi màn đêm buông xuống, anh mới có thể ngồi xuống học bài.
“Tôi thường học bài ngay sau khi ăn tối xong, từ 7 giờ tối cho đến nửa đêm hoặc muộn hơn”, anh chia sẻ.
Ở trường, anh thường xuyên bị bạn bè bắt nạt. Để thoát khỏi cảnh bạo lực học đường, mỗi ngày anh dành thời gian học tập từ bốn đến năm tiếng, với hy vọng giành được một suất vào lớp chọn. Trong quá trình đó, anh đã rèn luyện được tính kỷ luật cao và thói quen đọc sách bền bỉ.
Nhờ quyết tâm và chăm chỉ, anh không chỉ đạt được mục tiêu vào lớp chọn, mà còn khám phá ra niềm vui trong việc đọc sách. Thư viện trường trở thành nơi nương náu về tinh thần, nơi anh có thể tìm thấy sự an ủi.
Bích Long đặc biệt yêu thích các tiểu thuyết võ hiệp. Những câu chuyện về tu luyện, võ thuật và anh hùng nghĩa hiệp giúp anh tạm quên đi những gian khổ của thực tại, đồng thời khơi dậy trong anh những suy ngẫm sâu sắc hơn về ý nghĩa của cuộc sống và tu luyện.
Một cuốn sách giải đáp những câu hỏi về cuộc đời
Ở tuổi 20, Bích Long cuối cùng đã tìm thấy những câu trả lời mà anh hằng tìm kiếm. Một buổi sáng, anh nhìn thấy một cuốn sách nhỏ đặt trên bàn ở nhà. Anh cầm lên và đọc một cách cẩn thận. Đó là cuốn sách giới thiệu về Pháp Luân Công. Đọc xong, anh lập tức đến một điểm luyện công gần đó và mua cuốn sách chính: Chuyển Pháp Luân.
Từng câu từng chữ trong sách dường như giải đáp những câu hỏi về cuộc sống đã khiến anh trăn trở suốt bao năm qua. Càng đọc, anh càng hiểu hơn. Khi đọc hết cuốn sách, một cảm giác sáng tỏ và hân hoan sâu sắc tràn ngập tâm hồn Bích Long. Anh chia sẻ: “Đó là cảm giác hân hoan khi khám phá ra ý nghĩa sâu sắc hơn của cuộc sống”.
Đêm đó, anh mơ thấy mình đắm mình trong Phật quang vàng kim, được bao bọc trong cảm giác thiêng liêng và ấm áp. Khi tỉnh dậy, anh cảm thấy một cảm giác bình yên khác hẳn với bất cứ điều gì anh từng trải qua trước đây. Anh chia sẻ: “Sau này tôi mới hiểu rằng đó là Sư phụ đang trông nom tôi và giúp tôi tịnh hóa thân thể”. Trải nghiệm ấy đã củng cố tín tâm tu luyện của anh.
Sau khi tỉnh giấc, Bích Long cảm thấy như thể mình vừa trải qua một kiếp sống khác. Anh cho biết: “Tôi từng nghĩ rằng cuộc sống thật khó khăn và làm người thật khổ. Chỉ đến khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi mới hiểu được nguyên nhân thực sự khiến con người phải chịu khổ, cũng như hiểu được cách để đề cao bản thân thông qua tu luyện và vượt qua khổ nạn. Tôi biết rằng cuối cùng mình đã tìm thấy chân lý mà cả đời tôi vẫn luôn tìm kiếm.”
Học cách hướng nội trong thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự
Những khảo nghiệm nhanh chóng ập đến liên tiếp. Không lâu sau khi bắt đầu tu luyện, Bích Long nhập ngũ và bước vào cuộc sống quân ngũ với kỷ luật nghiêm ngặt.
Trong suốt hai năm tại ngũ, anh không chỉ phải học các kỹ năng chuyên môn như sửa chữa thiết bị điện, mà còn phải xoay xở với những mối quan hệ phức tạp giữa người và người, đồng thời chịu đựng các bài huấn luyện và diễn tập khắc nghiệt. Dưới áp lực kép từ sự kiệt quệ thể chất và căng thẳng tinh thần, một số tân binh đã không chịu nổi áp lực và chọn cách đào ngũ. Trong bầu không khí căng thẳng đó, Bích Long thừa nhận rằng bản thân anh cũng từng nghĩ đến việc đào ngũ.
Mỗi khi gặp phải những yêu cầu vô lý, anh lại nhớ đến các Pháp lý được giảng trong Chuyển Pháp Luân. Thay vì oán trách người khác hay than phiền về hoàn cảnh, anh chọn cách hướng nội và nhìn lại những thiếu sót của bản thân mình.
Trước đây, anh thường quen với việc cam chịu mỗi khi bị bắt nạt, giờ đây anh học cách chuyển hóa những cảm giác tổn thương và bất công thành cơ hội để rèn luyện tâm tính. Anh đối mặt với từng thử thách dựa trên nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn.
Anh chia sẻ: “Cuộc đời là một hành trình mà ở đó, chúng ta tất yếu phải chịu nhiều gian khổ. Nhưng một khi đã minh bạch các Pháp lý, bạn sẽ nhận ra rằng không có bất kỳ gian khổ nào mà chúng ta phải chịu là vô ích cả. Bất cứ điều gì cần đối mặt, thì hãy cứ đối mặt; bất cứ chướng ngại nào cần vượt qua, thì hãy cứ từng bước vượt qua nó. Chỉ cần có thể bình tĩnh và kiên trì vượt qua, thì sẽ không bị giày vò vì khổ đau nữa. Thay vào đó, nó trở thành phương tiện để đề cao tâm tính và tiêu giảm nghiệp lực, cuối cùng trở thành một phần đầy ý nghĩa trong cuộc đời chúng ta”.
Có được thân thể khỏe mạnh sau khi tu luyện
Sau khi xuất ngũ, Bích Long tìm được một công việc lao động chân tay tại một công ty lớn. Anh cho biết trước đây anh từng phải dùng đủ loại thuốc, thường xuyên đến bệnh viện, phòng khám và mắc nhiều bệnh tật. Sau khi bắt đầu tu luyện, công việc nặng nhọc không còn khiến anh thấy mệt mỏi nữa. Trái lại, anh cảm thấy tràn đầy năng lượng và thậm chí có thể đảm nhận khối lượng công việc lớn hơn.
Anh cho biết: “Khi tôi luyện các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp, tay chân tôi cảm thấy ấm lên, và tôi có thể cảm nhận một nguồn năng lượng ấm áp đang lưu chuyển khắp cơ thể. Tôi cũng có thể cảm nhận được Pháp Luân đang xoay chuyển ở vùng bụng dưới. Sức khỏe của tôi cũng ngày càng cải thiện. Những trải nghiệm này hoàn toàn giống như những gì Sư phụ giảng trong sách, điều đó càng củng cố mạnh mẽ tín tâm của tôi vào việc tu luyện.”
Bích Long thường chia sẻ những trải nghiệm tu luyện của bản thân với các đồng nghiệp. Anh đã thành lập một câu lạc bộ Pháp Luân Công tại công ty, và hướng dẫn luyện công cho bất kỳ ai quan tâm muốn học.
Có lần, công ty trao một khoản tiền thưởng thêm cho nhân viên. Trong khi nhiều người coi đây là phần thưởng đáng để phấn đấu đạt được, thì Bích Long lại muốn nhường khoản tiền thưởng của mình cho những đồng nghiệp thực sự cần nó hơn. Dù cuối cùng cấp trên đã từ chối đề nghị của anh, nhưng tấm lòng vị tha và tinh thần luôn nghĩ cho người khác trước của anh đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.
Dùng máy ảnh để ghi lại sự thật
Sau hai, ba năm tích lũy kinh nghiệm tại công ty, Bích Long dần nảy sinh nguyện vọng muốn cầm máy ảnh để ghi lại những khoảnh khắc chân thực và đẹp đẽ để chia sẻ chúng với công chúng. Nhiếp ảnh là một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ đối với anh. Anh đã bắt đầu từ con số không, và nỗ lực học hỏi để thành thạo các kỹ năng cần thiết. Sau nhiều năm trau dồi tay nghề trong ngành tin tức, cuối cùng anh đã trở thành một phóng viên ảnh chuyên nghiệp.
Năm 2019, trong giai đoạn biến động tại Hồng Kông, Bích Long đã một mình đến đó để đưa tin tại hiện trường. Anh quyết tâm ghi lại những gì thực sự đang diễn ra tại thực địa. Anh nhớ lại rằng vào thời điểm đó, nhiều cơ quan truyền thông đã giữ im lặng trước áp lực, và chỉ có rất ít bản tin tiếp tục đăng tải sự thật.
“Mỗi ngày, tôi đều mang theo bộ thiết bị nhiếp ảnh nặng nề khi tác nghiệp trên đường phố. Chứng kiến nhiều người có được hiểu biết mới về những gì đang diễn ra thông qua các bản tin của mình, và thấy nhiều cư dân vốn ban đầu có những định kiến đã dần chuyển sang ủng hộ, tôi càng nhận thức sâu sắc hơn về tầm quan trọng của việc các nhà báo phải kiên định với sự thật”.
Trở về Đài Loan, Bích Long tiếp tục công việc đưa tin tại tuyến đầu. Anh chia sẻ: “Việc ghi lại những hình ảnh này và truyền tải thông tin trung thực là công việc mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Tôi cảm thấy việc giúp nhiều người hơn nữa thấy được sự thật qua ống kính máy ảnh của mình còn ý nghĩa hơn nhiều so với số tiền tôi có thể kiếm được”.
Bích Long nói thêm: “Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi tìm thấy ý nghĩa và phương hướng cho cuộc đời mình”. Anh hy vọng sẽ tiếp tục công việc đưa tin tại tuyến đầu, dùng máy ảnh để ghi lại sự thật và chia sẻ ánh sáng và niềm hy vọng mà mình có được nhờ tu luyện Đại Pháp đến với nhiều người hơn nữa.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/5/513063.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/16/235541.html


