Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Tứ Xuyên, Đại lục

[MINH HUỆ 02-07-2026] Thập niên 50 của thế kỷ trước, tôi sinh ra tại một ngôi làng nhỏ trên núi ở Tây Nam, nửa đời trước của tôi có thể nói là khổ không thể tả. Năm 6 tuổi, cha tôi qua đời vì bệnh; cùng năm đó mẹ tôi tái giá, tôi bị bỏ lại, đành phải sống nhờ ông bà nội trong cảnh khó khăn. Môi trường sống khắc nghiệt, cộng thêm những nhân họa do Trung Cộng gây ra, khiến cuộc sống của chúng tôi vốn đã khó khăn, lại thêm chồng chất khó khăn.

Tôi không bao giờ quên được buổi sáng hôm đó ở nhà ăn tập thể khi được ăn khoai lang, tôi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, một mình ăn hết sạch phần khoai lang ít ỏi được chia cho cả gia đình, ông bà đành nhịn đói đi ra đồng làm việc. Trải nghiệm này khiến tôi cảm nhận sâu sắc nhất rằng làm người quá khổ, có lẽ đây chính là động lực ban sơ nhất để sau này tôi có thể tu luyện Đại Pháp.

Nhưng dù khổ đến đâu cũng phải kiên trì. Để sinh tồn, tôi đã từng làm nông dân, đội trưởng đội sản xuất, đi lính, giáo viên dân lập, nhưng không việc nào giúp tôi thoát khỏi cảnh đói rét. Mãi đến năm 1979, tôi mới có cơ hội thi đỗ đại học trong cuộc cạnh tranh trăm người chọn một. Sau khi tốt nghiệp, tôi được phân công vào làm việc tại viện nghiên cứu khoa học của một doanh nghiệp nhà nước, lúc này mới có chỗ an thân.

Trong thời gian làm việc tại viện nghiên cứu, tôi kết bạn với mấy người bạn tốt đến từ các trường đại học khác nhau, chuyên ngành khác nhau, nhưng tuổi tác tương đương và có tiếng nói chung. Trong đó có một anh bạn học ngành hóa học, không chỉ đặc biệt quan tâm đến khí công, công năng đặc dị, bói toán, phong thủy và các lĩnh vực huyền học mà còn có những nhận thức nhất định về chúng. Thời đó, chúng tôi thường tụ họp ở nhà tôi vào buổi tối và cuối tuần, tự do thảo luận sâu rộng về các vấn đề chuyên môn và huyền học, thường tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

Cuộc thảo luận mà tôi nhớ sâu sắc nhất là về mối quan hệ, tác dụng và ranh giới giữa huyền học và khoa học. Tôi hỏi thẳng: “Khoa học có thể thay đổi điều kiện sinh tồn của nhân loại và mang lại sự tiện lợi cho cuộc sống con người (kỳ thực tác dụng phụ mà khoa học mang đến cho nhân loại cũng rất lớn, ai cũng có thể nhìn thấy, ảnh hưởng trực tiếp nhất đối với nhân loại chính là ô nhiễm và phá hoại môi trường cùng thực phẩm).” Tôi lại hỏi: “Huyền học có thể mang lại cho con người điều gì? Có thể trường sinh bất lão không?” Anh bạn kia nói thẳng: “Không thể, nhưng nó có thể mang đến cho con người điều quý giá hơn, đáng mong mỏi hơn.” Vậy điều quý giá hơn đó là gì? Cuối cùng chúng tôi không thảo luận ra kết quả.

Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi mới biết mục đích của tu luyện là phản bổn quy chân, thành Phật thành Đạo, không phải vì danh lợi, sức khỏe hay trường thọ.

Một ngày vào nửa đầu năm 1995, tôi đang bận công việc trong văn phòng, thì anh bạn [trong hội] khí công vội vàng chạy đến văn phòng của tôi, vừa đi vừa nói lớn: “Này anh bạn, có một tin tốt lành vô cùng: Cuối tuần tôi vào thành phố, tôi phát hiện ra một cuốn thiên thư ở một hiệu sách nhỏ không mấy nổi bật, trong sách giảng rất nhiều bí mật về tu luyện, tầng thứ cao siêu, theo tôi thấy có thể nói là xưa nay chưa từng có.” Tôi vội vàng ngắt lời anh ấy và nói: “Hãy nhanh cho tôi biết tên sách và địa chỉ hiệu sách đi.”

Để có được cuốn sách này sớm nhất có thể, tôi tận dụng giờ nghỉ trưa hôm đó, bắt xe buýt vào thành phố, rất thuận lợi tìm được hiệu sách và cuốn sách ấy, tôi mua sách mang về nhà. Cuốn sách này chính là tác phẩm chủ yếu nhất của Pháp Luân Đại Pháp – “Chuyển Pháp Luân”.

Buổi chiều tan làm, tôi mang cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân” vừa mới có được, vội vã trở về nhà, đọc một cách say sưa. Qua lần đọc này và nhiều lần đọc đi đọc lại sau đó, tôi biết được rất nhiều thiên cơ mà trước đây chưa từng biết, như vũ trụ có nhiều tầng, con người từ đâu đến, đến để làm gì, rồi đi về đâu, đi như thế nào, v.v. Đối với tôi, đây đơn giản là một quy hoạch nhân sinh vĩ đại nhất, hoàn mỹ nhất, căn bản nhất, có mục đích, có mục tiêu, có các bước đi, có trình tự, có tâm pháp, có công pháp, đúng là điều mà tôi hằng tìm kiếm.

Từ ý nghĩa này mà nói, một chân của tôi đã bước vào cửa Pháp Luân Đại Pháp, nhưng chân còn lại vẫn ở ngoài cửa hơn nửa năm. Vì sao lâu như vậy? Có lẽ vì tôi thuộc hạng “trung sĩ”, đọc sách xong thấy Đại Pháp rất tốt, nhưng thực hành lại rất khó. Tu luyện không phải là việc dễ dàng, nó liên quan đến gia đình, sự nghiệp, tiền đồ, muốn từ bỏ thì không nỡ, muốn tu luyện lại sợ không làm được. Cứ như vậy, hai dòng tư tưởng và quan niệm giống như trò kéo co, kéo tới kéo lui, tôi mãi không thể quyết định, kéo dài cho đến Tết Trung Quốc năm 1995.

Tết Trung Quốc năm 1995, tôi ở Thành phố Nam Sung, Tứ Xuyên. Một ngày rảnh rỗi, tôi một mình dạo bước bên bờ sông Gia Lăng. Đang đi thì một giai điệu âm nhạc mỹ diệu từ xa vang lại gần, tôi đi theo hướng âm thanh, hóa ra là một nhóm người đang tình nguyện giới thiệu Pháp Luân Công. Tuy tôi đã đọc “Chuyển Pháp Luân” nửa năm, nhưng chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người tu luyện Pháp Luân Công nào. Hôm nay gặp được, ai nấy đều hiền từ, phúc hậu, nhiệt tình, cởi mở.

Trong đó có một người chủ động đi về phía tôi, giới thiệu cho tôi những đặc điểm và hình thế phát triển của Pháp Luân Công, tôi cũng chia sẻ tình hình của mình với ông ấy. Cuối cùng ông ấy nói với tôi: “Ngày mai ở Trùng Khánh có một hội chia sẻ tâm đắc quy mô rất lớn, hy vọng anh có thể tham gia. Nếu muốn đi, chiều nay đi xe cùng chúng tôi tới Trùng Khánh.” Đây quả thực là một cơ hội hiếm có, lúc đó tôi không cần suy nghĩ, vội vã đáp: “Tôi đi, tôi đi.”

Sáng hôm sau, tôi cùng các bạn đồng tu ở Nam Sung tham dự hội chia sẻ tâm đắc này. Hội chia sẻ tâm đắc lần này cuối cùng đã đưa tôi bước hẳn vào [cánh] cửa Pháp Luân Đại Pháp.

Hội chia sẻ lần đó để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất ở mấy điểm: Thứ nhất là quy mô rất lớn, có khoảng 5.000 người tham dự, hội trường được bố trí trang nghiêm, trường năng lượng mạnh mẽ, trật tự rất tốt. Thứ hai là bài phát biểu của một đồng tu công nhân nhà máy đóng tàu Trùng Khánh. Trước khi đắc Pháp, đồng tu này là một tay ăn chơi khét tiếng ở đơn vị và địa phương, suốt ngày dẫn theo một nhóm gọi là “đàn em” đi ăn nhậu, cờ bạc, đánh nhau, đồn công an địa phương và đơn vị đều không quản nổi. Có một lần trong khi đánh nhau, anh ấy đánh gãy ba xương sườn của người khác. Đồng thời anh ấy còn thu thập và buôn bán băng video đồi trụy để trục lợi, gây hại cho xã hội. Một người như vậy, nhờ cơ duyên đã bước vào con đường tu luyện Đại Pháp. Nhưng con đường này không hề bằng phẳng, thử thách liên tục. Có hai sự việc mà tôi vẫn nhớ rõ: Thứ nhất, những “đàn em” cũ của anh ấy thay phiên nhau ngày nào cũng mang rượu ngon thức ăn ngon đến nhà, cầu xin anh ấy đừng rời bỏ họ, tiếp tục dẫn dắt họ sống cuộc sống ăn chơi trác táng như trước, nhưng cuối cùng đều bị anh ấy kiên quyết từ chối.

Thứ hai, trước khi tu luyện, anh ta đã thu thập và lưu giữ 10 cuộn băng video đồi trụy được gọi là cực phẩm. Sau khi tu luyện, những thứ sắc tình không thể giữ lại nữa, phải xử lý, nhưng lại tiếc không nỡ, vì anh ấy đã mất rất nhiều thời gian và chi phí cao mới có được. Sau một thời gian dài đấu tranh tư tưởng, anh ấy mới hạ quyết tâm xử lý hết số băng video. Khi những “đàn em” cũ biết tin, lũ lượt kéo đến, sẵn lòng mua mỗi cuộn với giá cao là 100 Nhân dân tệ. Nếu bán với giá này, anh ấy có thể thu được 1.000 Nhân dân tệ. Số tiền 1.000 Nhân dân tệ nhìn ở thời điểm hiện tại thì nhỏ, nhưng thời đó tương đương hai tháng lương của anh ấy. Tuy nhiên, anh ấy biết rằng nếu những thứ này lọt ra ngoài xã hội, sẽ gây hại cho vô số người, bản thân sẽ mất đi rất nhiều đức, đồng thời tạo ra nghiệp lực rất lớn, như vậy có thể không tu luyện được nữa. Anh ấy dứt khoát quyết định đốt hủy toàn bộ số băng video đồi trụy và thực hiện ngay lập tức.

Hơn 30 năm đã trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên câu chuyện cảm động sâu sắc này, nó đã thay đổi nhân sinh quan của tôi. Trước đây tôi luôn cho rằng mục đích và giá trị của đời người là theo đuổi danh, lợi, tình, sức khỏe, niềm vui và trường thọ. Câu chuyện này cho tôi biết rằng, kỳ thực nhân sinh còn có sự theo đuổi tốt đẹp và vĩ đại hơn, đó chính là phản bổn quy chân, vĩnh viễn thoát khỏi bể khổ; danh lợi của người thường chỉ có thể khiến người ta vui vẻ nhất thời, chứ không thể vĩnh viễn.

Câu chuyện này còn cho tôi thấy rằng tu luyện là sự việc vĩ đại nhất, nghiêm túc nhất, thù thắng nhất trong đời người, tất yếu sẽ đầy gian khổ và khổ nạn, giống như Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh vậy. Nhưng chỉ cần tín Sư tín Pháp, không quên tâm nguyện ban đầu, kiên định chính niệm, thì dẫu khó cũng có thể làm được. Cứ như vậy, tôi đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất và có ý nghĩa sâu xa nhất trong đời mình: Từ đây kiên tu Pháp Luân Đại Pháp, và hành động ngay lập tức, tôi quyết định ngay chiều hôm đó bắt đầu cai thuốc lá (tôi không uống rượu).

Tôi bắt đầu hút thuốc từ năm 1976, đến năm 1995 đã hút gần 20 năm. Trong thời gian đó cũng đã cai nhiều lần nhưng đều thất bại. Lần này có sự giúp đỡ của Sư phụ, tôi kiên định tin tưởng rằng người khác làm được thì mình cũng làm được, kết quả rất thuận lợi, tôi đã cai thuốc lá thành công. Đến nay đã 30 năm, tôi không hút thêm một điếu nào nữa, vừa bảo vệ bản thân, vừa bảo vệ gia đình, lại bảo vệ cả môi trường.

Thời gian trôi thật nhanh, kỳ nghỉ Tết Trung Quốc kết thúc, tôi trở lại đơn vị làm việc, và được biết có mấy đồng tu từ Trùng Khánh sẽ đến thành phố nơi tôi làm việc để tình nguyện mở lớp học Pháp Luân Công, hơn nữa họ tự bỏ tiền túi lo ăn ở, đi lại, không để các bạn đồng tu đóng một đồng nào. Trong thời đại đầy cám dỗ vật chất đó, điều này chưa từng có tiền lệ [chưa từng xảy ra]; tôi thật sự kính phục họ từ tận đáy lòng, giúp tôi nhìn thấy sự từ bi của Sư phụ và sự vĩ đại của Pháp Luân Đại Pháp.

Khi lớp học kết thúc, để cảm tạ sự phó xuất vất vả của họ, tôi mời họ một bữa cơm đạm bạc, mỗi người chưa đến 4 Nhân dân tệ, nhưng họ nhất quyết đưa tiền [cơm] cho tôi, còn nói đây là quy định và yêu cầu, nếu vi phạm thì không phải là làm theo yêu cầu của Đại Pháp. Câu chuyện nhỏ nhưng ý nghĩa lớn này càng giúp tôi kiên định thêm niềm tin và quyết tâm tu luyện Đại Pháp.

Cuối cùng xin bổ sung thêm, nhóm bạn năm xưa cùng làm việc ở viện nghiên cứu, có một nửa đã bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, những người còn lại cũng đều công nhận và hiểu về Đại Pháp. Tất cả họ sau đó đều trở thành kỹ sư cao cấp, trở thành lực lượng kỹ thuật nòng cốt của đơn vị.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/2/511864.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/27/235279.html

Đăng ngày 08-08-2026; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.