Bài viết của Ulziikhutag, học viên mới ở Mông Cổ

[MINH HUỆ 28-06-2026] Từ khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi thường cảm thấy mình vô cùng may mắn, bởi trong thời khắc khó khăn nhất của cuộc đời, tôi đã gặp được Phật Pháp vĩ đại. Cuộc sống của tôi ngập tràn ánh nắng, sinh mệnh của tôi tràn đầy hy vọng.

1. Tôi – trước khi tu luyện

Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi là người có tính khí nóng nảy, thường hay cằn nhằn người nhà, nói năng không suy nghĩ, thái độ thô bạo với các em, đôi khi cơn nóng giận nổi lên, tôi la mắng, thậm chí còn động tay đánh người, tôi chưa từng nghĩ xem hành vi của mình sẽ mang lại cảm nhận và gây tổn thương như thế nào cho người khác.

Tháng 6 năm 2023, tôi bị u não, bệnh tình nghiêm trọng, buộc phải làm đại phẫu thuật mở hộp sọ. Sau phẫu thuật, bác sĩ theo dõi chặt chẽ bệnh tình và cho tôi dùng thuốc với liều lượng rất cao. Bác sĩ nói tôi phải kiểm soát chế độ ăn uống, không được xem điện thoại, không được đọc sách, không được mang vác vật nặng, phải nằm nghỉ ngơi nhiều, v.v. Tôi gần như trở thành một người tàn phế. Cuộc sống của tôi bỗng chốc rơi xuống đáy vực, tôi cảm thấy sống mà chẳng còn ý nghĩa gì.

2. Ý nghĩa của đời người: Tu luyện, thăng hoa

Vô cùng may mắn là vào tháng 8 năm 2023, em gái tôi (học viên Pháp Luân Đại Pháp) đã tặng tôi một quyển “Chuyển Pháp Luân”, vốn dĩ tôi rất thích đọc sách, nhưng do bệnh tình nên bác sĩ cấm tôi đọc, vì vậy tôi vẫn luôn không dám đọc bất kỳ sách báo nào. Nhưng thật kỳ diệu, quyển sách này luôn thu hút tôi, trong tâm tôi không buông xuống được, luôn muốn xem trong sách nói những gì. Cứ như vậy, tôi vẫn mở quyển “Chuyển Pháp Luân” ra đọc.

Nội dung trong sách “Chuyển Pháp Luân” đã thu hút tôi sâu sắc, tôi cũng chẳng màng đến bệnh tật đau đớn gì nữa mà cứ thế đọc tiếp. Từ đó, tôi bước trên con đường tu luyện. Khi đọc đến Bài giảng thứ tư, Bài giảng thứ sáu cùng các nội dung như “tu khẩu”, “trường năng lượng”, “tâm thanh tịnh”, lần đầu tiên tôi thực sự ý thức rõ ràng về rất nhiều khuyết điểm trên thân mình. Lúc đó tôi mới minh bạch rằng, hóa ra ý nghĩa của đời người là cần không ngừng thay đổi và tu sửa bản thân, ý nghĩa của con người khi đến thế gian này chính là tu luyện. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho người khác, đổ lỗi cho hoàn cảnh bên ngoài về mọi vấn đề và sai lầm, chưa từng nghĩ xem bản thân mình có lỗi gì, giờ đây tôi nhận ra, thực chất căn nguyên của rất nhiều đau khổ và mâu thuẫn đều nằm ở chính mình.

Sau khi tu luyện, tôi bắt đầu nghiêm túc nhìn nhận lại tính cách và tư tưởng của mình, nỗ lực chiểu theo Đại Pháp của Sư phụ để bản thân trở thành một người tốt, một người tốt làm việc gì cũng nghĩ cho người khác trước. Sau khi tu Đại Pháp, tôi không còn mất kiểm soát mà nổi nóng vô cớ như trước nữa, không còn luôn oán trách người khác, cũng không còn luôn muốn người khác phải quan tâm, chăm sóc mình nhiều hơn. Tôi nỗ lực chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp để thay đổi bản thân, thăng hoa bản thân. Người nhà thấy tôi như bỗng chốc trở thành một người hoàn toàn khác, gia đình cũng trở nên hòa thuận.

2026-6-26-200620-0.jpg

(Ảnh: Minh Huệ Net)

3. Ma nạn khắc cốt ghi tâm

Mùa Thu năm 2024, tôi gặp phải một đả kích nghiêm trọng nhất trong đời: Con trai yêu quý của tôi đột ngột qua đời vì tai nạn, khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như trời sập xuống. Sự việc này có liên quan đến con dâu và bạn của con trai tôi, tôi vô cùng đau buồn, dẫu sao tôi cũng là học viên mới, nhất thời rất khó buông bỏ tình thân, nhưng khoảnh khắc đó tôi vẫn nhớ đến Đại Pháp: “Người lái xe phóng nhanh, nhưng anh ấy phải chăng cố ý đâm người ta?” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân). Tôi đã không nổi trận lôi đình với con dâu và người bạn có lỗi kia, cũng không bốc đồng trách mắng họ, tôi không muốn đưa bất kỳ ai vào tù, càng không muốn sống trong oán hận, bởi vì không ai cố ý muốn hại chết người khác. Trong tâm, tôi đã lựa chọn tha thứ cho họ. Nhờ năng lượng gia trì to lớn của Sư phụ và Đại Pháp, tôi đã giữ được lý trí và bình hòa trong nỗi đau tột cùng như vậy.

Nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi căn bản không thể chịu đựng nổi đả kích to lớn đến thế, có lẽ tôi sẽ vì phẫn nộ và muốn trả thù mà làm ra những việc tổn thương người khác. Nhưng giờ đây, tôi đã là đệ tử Đại Pháp, tôi nỗ lực áp dụng những lời dạy của Sư tôn vào cuộc sống thường ngày, trong vượt quan và khảo nghiệm, tôi chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, mặc dù cũng có lúc làm chưa đủ tốt, nhưng tôi đã học được cách hướng nội tìm, học được cách tha thứ cho lỗi lầm của người khác, học được cách nhẫn nhường, học được cách lập tức sửa chữa khi nhận ra thiếu sót của bản thân.

Từ khi tu luyện, tôi không còn phải uống bất kỳ loại thuốc nào nữa, những hạn chế và cấm kỵ mà bác sỹ từng đưa ra đã sớm bị tôi gạt bỏ khỏi tâm trí. Tôi cũng không đến bệnh viện để kiểm tra gì nữa, bởi vì thân thể tôi rất khỏe mạnh, tinh thần cũng vô cùng tốt.

Trong thời khắc đau buồn nhất của cuộc đời, Đại Pháp đã ban cho tôi chính niệm, giúp tôi giữ được thiện lương, và nhờ sự gia trì của Sư tôn, tôi đã vượt qua được những ngày tháng tối tăm nhất đó. Tất cả những điều này đều do Đại Pháp và Sư phụ ban cho.

Đối với sự cứu độ của Sư phụ từ bi vĩ đại, tôi không thể dùng lời nói để biểu đạt hết lòng biết ơn trong tâm. Tôi chỉ biết nỗ lực tu bản thân, không phụ ân cứu độ của Sư phụ. Khấu tạ Sư ân!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/28/511740.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/15/235094.html