Trải nghiệm tu luyện thần kỳ của tôi
Bài viết của một học viên Đại Pháp ở tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 25-06-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp trước khi cuộc bức hại bắt đầu vào ngày 20 tháng 7 năm 1999. Dưới sự che chở và bảo hộ không ngừng của Sư phụ, tôi đã vượt qua nhiều khảo nghiệm và ma nạn mà bước đi cho đến hôm nay. Tôi muốn chia sẻ hành trình tu luyện của mình với các đồng tu.
Bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Vợ chồng tôi cùng con trai và hai con gái sống trong một ngôi làng miền núi hẻo lánh. Chúng tôi sống hoà thuận và các con đều ngoan ngoãn. Nhưng tôi lại mắc nhiều bệnh, bao gồm các vấn đề về dạ dày, bệnh phụ khoa, thường xuyên bị thiếu máu, tim đập nhanh, thân thể yếu ớt. Tôi không thể làm việc ngoài đồng, mỗi khi các triệu chứng tái phát, đau đớn không thể chịu nổi. Những lúc thống khổ như thế, tôi thường mong sao có thể khỏi bệnh.
Tháng 9 năm 1997, giấc mơ của tôi đã thành sự thật khi một thanh niên đến ngôi làng miền núi chúng tôi để hồng Pháp. Cậu ấy tặng tôi một cuốn sách và nói: “Chị có muốn đọc cuốn sách này không?” Tôi hỏi Pháp Luân Đại Pháp là gì, cậu ấy đáp: “Đó là công pháp chỉ dạy người ta làm người tốt. Chị sẽ hiểu sau khi đọc cuốn sách này”.
Cảm thấy hiếu kỳ, tôi nhận cuốn sách và nhờ các con đọc cho tôi nghe. Vậy là, chúng tôi học Pháp cùng nhau, càng đọc nhiều, chúng tôi càng muốn đọc nhiều hơn. Đây là cách tôi và các con bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Chẳng bao lâu, mọi bệnh tật của tôi đều biến mất, tôi cảm thấy thân thể nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng. Tôi nghĩ: “Công pháp này thật tuyệt vời!” Được thụ ích từ Đại Pháp, tôi nghĩ mình nên chia sẻ với người khác để họ cũng được thụ ích. Tôi tham gia cùng các học viên hồng Pháp.
Thời gian đầu hồng Pháp, trong tâm tôi chỉ có một niệm là thành tâm giúp đỡ người khác. Tôi hướng dẫn các bài công pháp cho những ai muốn học. Nếu có người đến nhà tôi muốn học các bài công pháp, tôi sẽ hướng dẫn cho họ ngay tại nhà mình. Đôi khi, tôi cùng các học viên đến các ngôi làng khác để mọi người biết đến Đại Pháp. Chúng tôi cũng thành lập nhóm học Pháp và điểm luyện công tại những ngôi làng đó để nhiều người có thể tu luyện. Tôi cảm thấy cuộc sống như vậy mới thực sự có ý nghĩa, và gia đình chúng tôi sống hoà thuận và hạnh phúc.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Nửa đầu năm 1999, chồng tôi bắt đầu học Pháp và học các bài công pháp. Nhưng khoảng thời gian hạnh phúc này chẳng kéo dài lâu vì Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đã phát động cuộc bức hại đối với những người tốt, những người vốn chỉ tu luyện tâm tính và cố gắng trở thành người tốt.
Vượt qua khổ nạn gia đình
Tháng 7 năm 1999, ĐCSTQ phát động cuộc bức hại tàn bạo đối với Pháp Luân Đại Pháp. Chỉ sau một đêm, các phương tiện truyền thông ngập tràn những lời dối trá, thật giả đảo lộn; vô số người không minh bạch chân tướng đã nghe theo chính quyền và cho rằng Đại Pháp không tốt. Nhiều gia đình tan vỡ. Bị những lời dối trá đầu độc, thậm chí người thân của các học viên cũng quay lưng với môn tu luyện, và can nhiễu việc tu luyện của các học viên—chồng tôi là một trong số đó. Trước khi cuộc bức hại bắt đầu, anh ấy đã chứng kiến những lợi ích mà Đại Pháp đã mang lại cho gia đình chúng tôi, thậm chí anh ấy còn tu luyện một thời gian. Tuy nhiên, sau khi cuộc bức hại bắt đầu, anh ấy tin theo những lời dối trá của ĐCSTQ và quay lưng với Pháp Luân Đại Pháp.
Bất chấp cuộc bức hại diễn ra, các học viên chúng tôi vẫn tiếp tục học Pháp và luyện công cùng nhau. Một buổi tối, tôi đến nhóm học Pháp. Không lâu sau, vài cảnh sát từ đồn cảnh sát thị trấn đến nhà tôi và hỏi chồng tôi rằng: “Vợ anh đâu rồi?”
Khi chồng tôi nói tôi đi học Pháp thì một viên cảnh sát nói: “Mọi người không được phép tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Đưa chúng tôi đến đó”. Chồng tôi thực sự đã đưa họ đến điểm học Pháp của chúng tôi. Tối hôm đó, cảnh sát đã bắt tất cả mọi người trong nhóm và giam giữ trái phép chúng tôi trong tòa nhà của chính quyền thị trấn suốt một tuần.
Lúc tôi trở về nhà, nét mặt của chồng tôi sầm lại khi anh ấy trông thấy tôi, anh ấy nói với giọng hằn học: “Từ bây giờ cô không được phép tu luyện nữa. Tu luyện là phạm luật”.
Tôi nói: “Anh biết môn tu luyện đã cải thiện sức khỏe của em mà. Sao em có thể ngừng tu luyện được?”
“Nếu đó là phạm pháp, cô không thể tu luyện”.
Tôi lặp lại lần nữa: “Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp giúp em trở thành người tốt và có sức khỏe tốt. Công pháp này vi phạm luật gì chứ?”
Anh ấy tức giận nói: “Tôi nói một lần cuối, cô không được phép tu luyện”. Kể từ đó, anh ấy cố tình ngăn cản tôi học Pháp và luyện công, thường thốt ra lời lẽ thiếu lý trí như: “Tôi chính là người thực sự chấp hành theo lệnh của Giang”.
Có lần, trong lúc tôi đang học Pháp thì bị anh ấy nhìn thấy và hung hăng lao tới giật sách. Tôi đã cố hết sức để giữ cuốn sách lại, nhưng cuối cùng cũng bị anh ấy giật mất. Anh ấy xé sách rồi đem đi đốt. Tôi đau khổ và vô cùng tức giận anh ấy, nhưng không làm gì được. Lúc đó, chúng tôi không biết cách phát chính niệm.
Mỗi lần tôi cố gắng tu luyện, chồng tôi lại đến can nhiễu. Anh ấy xô tôi, kéo tôi, đánh tôi hoặc dí tàn thuốc lá đang cháy vào người tôi. Mặc dù tôi rất tức giận và oán hận anh ấy, nhưng không có cách nào khác. Nhưng trong tâm tôi vẫn quyết tâm rằng: “Bất kể anh can nhiễu tôi ra sao, tôi vẫn kiên trì học Pháp và luyện công”. Quyết tâm của tôi chưa từng dao động. Thậm chí trong hoàn cảnh như vậy, tôi chưa bao giờ ngừng tu luyện.
Một buổi sáng, trong lúc tôi đang luyện công thì chồng tôi thức dậy và nhìn thấy. Anh ấy lao tới, vừa nói những lời vô nghĩa vừa đánh tôi túi bụi. Sau đó anh ấy lôi tôi ra ngoài, rồi đóng sập cửa lại và nói: “Vậy cô luyện ngoài trời đi”. Lúc đó trời đang mưa, mặt đất sình lầy và không khí rất lạnh. Tôi vô cùng căm phẫn và oán hận, nhưng dần dần bình tĩnh lại, và nghĩ: “Mình là người luyện công, sao có thể tức giận? Tức giận và oán hận chẳng phải là cái tình của con người sao? Mình cần loại bỏ chúng”. Vì anh ta khóa cửa không cho tôi vào nhà nên tôi sẽ luyện công ngoài trời. Tôi không quan tâm sình lầy trên mặt đất, chỉ ngồi xuống đả tọa. Khoảng nửa giờ sau, chồng tôi mở cửa và nói: “Đừng để bị cảm lạnh, vào nhà đi”.
Ngày hôm sau, tôi đi lên cầu thang để luyện công. Trong lúc tôi thiền định, chồng tôi đến, đứng trước mặt tôi nhìn vài phút rồi bỏ đi không nói lời nào. Luyện công xong, tôi xuống cầu thang để học Pháp. Anh ấy lại đến gần tôi, nhưng tôi vẫn không dao động. Anh ấy đứng một hồi rồi lại bỏ đi. Đêm đó, khi tôi nằm trên giường nhưng chưa ngủ, tôi nghe có một giọng nói: “Tôi không thể kiểm soát cô ấy được nữa”. Kể từ đó, dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi có thể học Pháp và luyện công công khai và tự do ở nhà.
Bình an vô sự
Một hôm, chồng tôi chạy xe ba gác chở tôi đi giao thóc và tôi ngồi trên đống bao thóc. Ngay khi xe ba gác chạy đến một con dốc cao dẫn vào làng thì đột nhiên bị lật, cả xe và thóc đè lên người tôi. Tôi cảm giác như không thở được. Nội tạng bên trong như bị đảo lộn, nhưng đầu não tôi vẫn thanh tỉnh. Tôi nghe tiếng chồng tôi thất thanh: “Trời ơi! Cứu với! Có ai không? Cứu chúng tôi với!”
Dân làng nhanh chóng chạy ra. Một người biết tôi là học viên nên nói: “Cô ấy tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, được Sư phụ bảo hộ, nên sẽ không sao đâu”. Tôi nghĩ: “Mình không sao!” Khi đám đông đẩy hết bao thóc và xe ba gác sang một bên, tôi đứng dậy, phủi bụi, và thấy mình không bị thương tích gì cả. Dân làng đã chứng kiến uy lực thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp và nhận ra các học viên thực sự được Sư phụ bảo hộ.
Một lần khác, tôi đang phơi thóc trên mái nhà. Trong lúc gạt thóc, tôi lùi về phía sau sát mép mái nhà thì bị hụt chân và ngã xuống nền đá vụn. Con trai nghe tiếng tôi ngã, vội chạy ra và hỏi mẹ có sao không. Tôi vội đáp: “Mẹ không sao!” và chầm chậm đứng dậy.
Nhưng lưng dưới của tôi thì đau dữ dội, tôi nhẫn chịu cơn đau và kiên trì học Pháp, luyện công. Chỉ trong vài ngày, cơn đau đã khỏi và tôi trở lại bình thường. Nếu một người không tu luyện mà ngã từ độ cao đó, hậu quả có thể khôn lường, nhưng đối với người tu luyện mà nói, đó là một câu chuyện khác. Từ Pháp tôi minh bạch rằng chính là Sư phụ hết lần này đến lần khác đã hóa giải ma nạn cho tôi.
Phủ định cuộc bức hại
Có lần, trong lúc tôi đang nấu ăn thì mấy viên cảnh sát xông vào nhà, không nói không rằng mà bắt tôi lên xe cảnh sát. Tôi bình tĩnh và hỏi tại sao họ bắt tôi: “Có gì sai khi làm người tốt và có sức khỏe tốt?”
Một cảnh sát nói: “Tốt, tốt, cô đến quảng trường Thiên An Môn và tự thiêu đi”.
Tôi nói: “Vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là giả. Nói xem, tại sao chai Sprite chứa xăng mà vẫn còn nguyên vẹn sau vụ cháy? Từ khi nào cảnh sát tuần tra ở Thiên An Môn đem theo bình cứu hỏa vậy?” Sau đó tôi đọc một bài thơ của Sư phụ:
“Chúng sinh ma biến tai vô cùng
Đại Pháp cứu độ loạn thế trung
Chính tà bất phân báng Thiên Pháp
Thập ác chi đồ đẳng thu phong” (Thiện Ác Dĩ Minh, Hồng Ngâm)
Tạm dịch:
“Chúng sinh ma ám nguy vô cùng
Đại Pháp cứu độ loạn thế trung
Chẳng rõ chính tà, mạ Thiên Pháp
Ai làm thập ác đợi thu phong” (Thiện ác đã rõ, Hồng Ngâm)
Một cảnh sát lặp đi lặp lại: “đẳng thu phong…đẳng thu phong”. Những người khác đều im bặt. Tôi nói cho họ biết Pháp Luân Đại Pháp là gì.
Sau khi đến đồn cảnh sát, họ mời tôi ăn nhưng tôi nói: “Tôi muốn về nhà rồi ăn”. Tôi nghĩ: “Tôi nhất định không cho phép con người phạm tội đối với Đại Pháp và các học viên Đại Pháp”. Tôi biết nơi đây không phải là chỗ dành cho tôi, nên tôi cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi chính niệm. Tôi biết mình sẽ không phối hợp với bất cứ yêu cầu nào của cảnh sát, kiên quyết phủ nhận sự bức hại.
Chiều hôm đó, họ đưa tôi đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Tôi từ chối hợp tác, một số cảnh sát dùng vũ lực khiêng tôi lên giường. Trong lúc vùng vẫy tôi xuất ra một niệm: “Mình sẽ không cho phép bác sĩ phạm tội đối với học viên Đại Pháp”.
Ngay lúc đó, bác sĩ nói: “Tôi không thể khám cho cô trong tình trạng này”. Cảnh sát buông tôi ra. Tôi thở hổn hển vì gắng sức vùng vẫy, mặt tôi tái mét.
Một cảnh sát nói: “Thôi bỏ đi!” Vậy là việc khám sức khỏe đã không diễn ra.
Tôi bị đưa ngược trở lại đồn cảnh sát, họ muốn thẩm vấn và ghi lại lời khai của tôi. Tôi không làm gì sai nên từ chối trả lời bất kỳ câu hỏi nào của họ. Họ yêu cầu tôi ký tên, tôi đã viết vào tờ giấy rằng: “Tôi không làm gì sai cả”. Khi họ nhất quyết bắt tôi ký, tôi đã viết tên của mình ngay trước dòng chữ đó.
Nhìn thấy cảnh này, một cảnh sát hỏi: “Đây là loại giấy tờ gì?” Cảnh sát thụ lý vụ việc bèn giao nộp giấy tờ này cho lãnh đạo của họ.
Tôi bình tâm lại và chỉ tập trung vào việc ngăn chặn vị lãnh đạo phạm tội đối với học viên Đại Pháp. Sau đó tôi lặng lẽ nhẩm Pháp. Một lúc sau, vị lãnh đạo bước ra và nói: “Lần này chúng tôi để chị về nhà. Sau này hãy cẩn thận hơn nhé”.
Bầu không khí như mặt trời xuất hiện sau cơn dông. Thái độ của họ thay đổi và họ trở nên tốt bụng, hoàn toàn tương phản với lúc đầu. Cảnh sát hộ tống tôi ra ngoài, nói: “Tất cả chúng tôi đều bị chị chuyển hóa”. Tôi biết rằng, với sự gia trì của Sư phụ, chính niệm đã chiến thắng tà ác và phủ nhận cuộc bức hại. Ngay khi bước ra ngoài, tôi nhìn thấy gia đình và các đồng tu đang chờ đợi tôi. Đệ tử Đại Pháp là một chỉnh thể, và kết quả này cũng phản ánh sự phối hợp và chính niệm của các đồng tu.
Học Pháp và luyện công tập thể
Nhóm học Pháp trong làng chúng tôi bị can nhiễu nghiêm trọng trong cuộc bức hại của ĐCSTQ. Nhờ sự chỉ dẫn từ các kinh văn của Sư phụ, chúng tôi minh bạch tầm quan trọng của việc học Pháp nhóm và vì thế tiếp tục duy trì.
Nửa cuối năm 2007, do hoàn cảnh thay đổi, tôi chuyển đến một thị trấn nhỏ để đi làm–nấu ăn và giúp việc nhà cho một gia đình. Tôi bị tách khỏi nhóm học Pháp ban đầu của mình. Tôi cảm thấy khó khăn khi chuyển sang việc học Pháp và luyện công một mình, vì vậy tôi âm thầm cầu xin Sư phụ giúp tôi tìm được một nhóm học Pháp địa phương càng sớm càng tốt. Một hôm, tôi tình cờ gặp một đồng tu mà tôi biết và hỏi có nhóm học Pháp nào ở khu vực này không. Anh ấy nói hiện tại không có nhóm nào, và đề nghị chúng tôi có thể lập nhóm học Pháp và luyện công.
Không lâu sau, chúng tôi gặp vài đồng tu và nhanh chóng thành lập nhóm học Pháp và luyện công. Lịch trình của chúng tôi là học một bài giảng Pháp rồi luyện đủ năm bài công pháp vào buổi tối. Chúng tôi bắt đầu học Pháp vào đúng 8 giờ tối, luyện công lúc 9 giờ 50 phút, và phát chính niệm vào nửa đêm. Chúng tôi đã duy trì liên tục như vậy hơn 10 năm qua. Ngoài ra, chúng tôi còn tổ chức các buổi giao lưu tâm đắc thể hội trong khu vực một tháng hai lần, nhằm tạo điều kiện để các học viên khích lệ lẫn nhau trong tu luyện. Điều này đã tạo ra một môi trường tu luyện hỗ trợ, thúc đẩy chỉnh thể cùng nhau tinh tấn.
Trong môi trường này, tôi tiến bộ rất nhanh, tôi chủ động tham gia các hạng mục để trợ Sư cứu người, đều đặn dán và phát tài liệu chân tướng trên một diện lớn. Chúng tôi đến các khu vực xung quanh, quận huyện lân cận, hay thậm chí đến những nơi cách xa hàng dặm để phát tài liệu. Những khi không có phương tiện giao thông thì chúng tôi đi bộ, đi suốt đêm đến rạng sáng để phát tài liệu. Trên đường đi, tôi cũng trải qua nhiều khổ nạn và nguy hiểm nhưng dưới sự từ bi bảo hộ của Sư phụ, tôi đã bình an vượt qua từng trở ngại.
Tôi thường giảng chân tướng trực diện, nói với mọi người về Đại Pháp. Tôi giảng chân tướng cuộc bức hại và khuyên mọi người thoái đảng và các tổ chức liên đới của nó. Kết quả là nhiều người đã minh bạch chân tướng Pháp Luân Công, ghi nhớ chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, thoái các tổ chức của ĐCSTQ. Nhiều người đã nhận được phúc báo. Sư phụ giảng:
“Tu tại tự kỷ, công tại sư phụ”. (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)
Thực ra, chính Sư phụ mới thực sự cứu chúng sinh, còn các học viên chúng ta chỉ việc nhấc chân đi và mở miệng nói. Tại đây, thay mặt cho tất cả chúng sinh, con xin bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/25/511609.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/30/235322.html



