Minh bạch chân tướng mang lại phúc báo
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc
[MINH HUỆ 21-06-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp năm 1997. Tôi xin chia sẻ hai câu chuyện về những người đã nhận được phúc báo sau khi minh bạch chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp. Mặc dù ban đầu họ có những hiểu lầm về Đại Pháp, nhưng việc họ sẵn lòng lắng nghe chân tướng chính là chìa khóa giúp họ hiểu rõ sự thật.
Người quản lý trung tâm thương mại từng e ngại
Năm 2000, tôi thuê một gian hàng tại một trung tâm thương mại để bắt đầu kinh doanh. Một ngày nọ, người quản lý trung tâm thương mại đi ngang qua và giận dữ nói: “Đến văn phòng của tôi ngay.” Tôi rất bối rối, không biết vì lý do gì. Khi tôi đến văn phòng của ông ấy, ông ấy ngồi trên ghế của mình nhưng không mời tôi ngồi. Tôi lúng túng đứng trước bàn làm việc của ông, ông nói với giọng cộc cằn: “Tôi sẽ báo cáo cô lên trên!”
Tôi không hề sợ hãi, mỉm cười và hỏi: “Ông báo cáo tôi về việc gì ạ?” Nhìn thấy mặt ông đỏ bừng, tôi nhẹ nhàng nói: “Xin quản lý đừng giận. Tôi chỉ muốn biết lý do vì sao ông lại báo cáo tôi.”
Vẻ mặt ông dịu lại một chút: “Tôi vừa nghe nói cô tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thỉnh thoảng cô còn nói về việc đó với những người khác trong trung tâm thương mại này. Tôi quản lý một nơi lớn thế này. Làm sao tôi có thể có một nhân viên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được? Cô không sợ làm ảnh hưởng đến công việc của tôi sao? Cô nghĩ gan tôi to bằng trời à?”
Ồ, hóa ra là vì chuyện này, tôi vui vẻ trả lời: “Thưa ông, ông có biết gì về Pháp Luân Đại Pháp không?” Ông ấy nói: “Tôi không biết chi tiết, tôi chỉ nghe nói trên TV thôi. Ban quản lý của chúng tôi cũng nói về việc này trong các cuộc họp; cấp trên của chúng tôi không cho phép điều đó.”
Tôi tiếp tục: “Vì ông chưa thực sự biết Pháp Luân Đại Pháp là gì, cho phép tôi xin một ít thời gian quý báu của ông để giải thích.” Ông kéo một chiếc ghế và mời tôi ngồi. Tôi cảm ơn ông và bắt đầu: “Pháp Luân Đại Pháp, còn gọi là Pháp Luân Công, là một pháp môn tu luyện của Phật gia do Sư phụ Lý Hồng Chí truyền ra vào tháng 5 năm 1992.”
“Pháp môn này lấy nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn làm chỉ đạo, bao gồm năm bộ công pháp nhẹ nhàng. Pháp Luân Đại Pháp dạy người ta cách tu tâm, cải thiện sức khỏe, nâng cao tiêu chuẩn đạo đức và quay trở về với bản ngã chân thật, tiên thiên của mình.”
“Những gì chiếu trên truyền hình là hoàn toàn sai sự thật; đó là những lời vu khống bôi nhọ Pháp Luân Công hòng lừa gạt dân chúng. Rất nhiều người sau khi luyện Pháp Luân Công có được thân thể khỏe mạnh, tâm trí an hòa, thậm chí hiệu suất làm việc cũng được nâng cao. Tôi là một trong những người được thụ ích đó. Hơn nữa, các học viên Pháp Luân Đại Pháp tu thiện và luôn nghĩ cho người khác trước. Ông có thể thấy rằng, ngay cả khi bị chính quyền bức hại, các học viên chưa bao giờ trả đũa; chúng tôi luôn thiện lương và lý trí.”
Người quản lý im lặng và không nói thêm lời nào về việc báo cáo tôi nữa. Một lúc sau, ông trầm ngâm nói: “Thảo nào cô lại tốt bụng với mọi người như vậy. Nhiều nhân viên trong trung tâm thương mại đã khen ngợi cô! Pháp Luân Đại Pháp mà tốt như vậy, cô có thể luyện ở nhà. Đừng nói về việc đó với những người khác ở đây để tránh hiểu lầm. Bây giờ cô có thể quay lại làm việc rồi!” Tôi nói: “Cảm ơn quản lý! Sự thấu hiểu của ông khiến tôi cảm thấy rất an lòng.”
Tôi biết Sư phụ đã bảo hộ tôi. Tôi vô cùng biết ơn vì khảo nghiệm của mình đã được hóa giải và người quản lý đã bắt đầu hiểu được chân tướng về Đại Pháp. Từ đó, ông đối xử rất tốt với tôi và sẵn lòng thuê các học viên Pháp Luân Đại Pháp khác vào làm việc.
Một năm sau, ông được thăng chức lên vị trí tổng quản lý và điều hành các trung tâm thương mại trong toàn khu vực. Tôi tin rằng ông đã nhận được phúc báo nhờ minh bạch chân tướng và đối xử tử tế với các học viên Đại Pháp!
Ước nguyện thành sự thật
Năm 2006, tôi làm việc tại một siêu thị và dần quen thân một nhân viên bán hàng. Chúng tôi trở nên thân thiết như chị em và thường xuyên gặp nhau. Cô ấy nói với tôi rằng ước mơ của cô là tự kinh doanh để không bao giờ phải đi làm thuê cho người khác nữa.
Một lần khi chúng tôi đang trò chuyện về những việc thường ngày, cô ấy ném chiếc túi đeo vai lên ghế sofa và vội vã đi vào nhà vệ sinh. Khóa kéo của chiếc túi đang mở và một cuốn sổ nhỏ rơi xuống sàn nhà. Cuốn sổ mở ra, vì vậy tôi nhặt nó lên và đặt lên ghế sofa. Vô tình, tôi nhìn thấy một dòng chữ rất bắt mắt: “Pháp Luân Đại Pháp thật đáng sợ!” Tôi nghĩ: “Điều này có nghĩa gì nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mình nhìn thấy điều này. Chắc chắn Sư phụ đã an bài cho người phụ nữ này được nghe chân tướng.”
Sau khi cô ấy quay lại, tôi chỉ vào cuốn sổ và nói: “Bạn ơi, bạn quên kéo khóa túi nên cuốn sổ bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt nó lên và vô tình nhìn thấy những gì bạn viết. Tôi xin lỗi; tôi không có ý tò mò đâu.” Cô ấy nói: “Chúng ta là bạn mà. Không sao đâu. Do tôi bất cẩn thôi.”
“Tại sao bạn lại viết rằng bạn sợ Pháp Luân Đại Pháp? Tôi muốn nói cho bạn biết thêm về pháp môn này.” Cô ấy trả lời: “Tôi không muốn nghe đâu. Tôi thực sự rất sợ!” Lúc đó, nét mặt cô ấy trở nên căng thẳng và trông cô ấy có vẻ khiếp sợ.
Tôi mỉm cười: “Bạn có thấy tôi đáng sợ không?” Cô ấy nói không. “Đúng vậy,” tôi nói, “các học viên đều là những người tốt, những người tốt nhất. Pháp Luân Đại Pháp là một môn tu luyện thượng thừa của Phật gia. Pháp môn yêu cầu người tu luyện phải chiểu theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ. Những người thực sự tu luyện Đại Pháp đều là những người vị tha trong xã hội, tại nơi làm việc và ở gia đình.”
“Pháp môn này có hiệu quả chữa bệnh thần kỳ và giúp nâng cao thể chất. Nhiều người mắc các bệnh nan y và các chứng bệnh khó chữa trị đã khôi phục sức khỏe mà không cần can thiệp y tế. Họ trở nên khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng, và đạo đức của họ cũng được nâng cao. Trước khi Đảng Cộng sản Trung Quốc [ĐCSTQ] cấm pháp môn này và bắt đầu bức hại, đã có gần 100 triệu người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp trên toàn quốc. Con số này bao gồm mọi lứa tuổi, ngành nghề, các tầng lớp xã hội và các dân tộc khác nhau.”
“Những người thực sự tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tự nghiêm khắc yêu cầu bản thân hành xử theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Họ không làm hại ai dưới bất kỳ hình thức nào và không dính líu đến cờ bạc, mại dâm, bạo lực hay trộm cắp. Họ hoàn toàn có ích cho xã hội.”
“Chính Giang Trạch Dân, vì lòng đố kỵ, đã nghĩ rằng số lượng lớn người tu luyện Đại Pháp đe dọa đến chế độ của ông ta và bằng cách nào đó đang tranh giành sự kiểm soát quần chúng với Đảng Cộng sản. Khi ông ta ra lệnh đàn áp, ĐCSTQ đã dàn dựng vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn để kích động lòng thù hận của người dân Trung Quốc đối với Pháp Luân Công.”
“Rất nhiều người biết đến sự tốt đẹp của pháp môn này, nhưng họ không dám tu luyện nữa. Trong khi đó, Đại Pháp đã truyền rộng đến mấy chục quốc gia trên thế giới, và các cuốn sách của pháp môn đã được dịch ra hơn 20 ngôn ngữ.”
Cô ấy chăm chú lắng nghe rồi tán thán: “Ồ! Công pháp này hóa ra tốt vậy sao!” Sau đó, tôi kể cho cô ấy nghe về “tàng tự thạch” ở tỉnh Quý Châu và về việc thoái ĐCSTQ để có một tương lai bình an: “Kể từ khi nắm quyền, ĐCSTQ đã bức hại hơn 80 triệu người đến chết thông qua các phong trào chính trị khác nhau. Trong cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp, nhiều học viên đã bị đưa vào các nhà tù và trại lao động cưỡng bức; những người khác bị tra tấn đến chết. Họ thậm chí còn mổ cướp nội tạng từ các học viên còn sống để kiếm lời.”
“Chế độ tà ác này đối xử với người dân không như con người và Trời sẽ đào thải nó. Khi một người gia nhập Đảng, Đoàn hoặc Đội, họ đã lập lời thề sẽ hiến dâng mạng sống của mình cho chủ nghĩa cộng sản. Người ta phải thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó từ tâm, và khi đó họ sẽ được an toàn trước những hiểm họa trong tương lai.”
Người bạn cảm ơn tôi: “Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản quá tàn ác. Tôi muốn thoái Đoàn và Đội bằng tên thật.” Tôi nói: “Bạn không cần phải cảm ơn tôi, bạn nên cảm ơn Sư phụ! Chính Sư phụ Lý Hồng Chí đã bảo chúng tôi giúp cứu người bằng cách nói cho họ biết chân tướng về Đại Pháp.”
Tôi cũng bảo cô ấy hãy nói cho gia đình và bạn bè của cô ấy biết về pháp môn và khuyến khích họ thoái ĐCSTQ cùng các tổ chức thanh thiếu niên của nó.
Sau đó cô ấy hỏi: “Vậy những câu chuyện trên TV về việc học viên Pháp Luân Đại Pháp mổ bụng tìm Pháp Luân (bánh xe Pháp) hay đánh chết cha mẹ đều là giả sao?”
Tôi nói với cô ấy: “Cuốn sách giảng pháp chính của chúng tôi, Chuyển Pháp Luân, dạy chúng tôi rằng: ‘đối với người luyện công mà nói, yêu cầu của chúng tôi rất nghiêm khắc: người luyện công không được sát sinh.’ (Bài giảng thứ bảy, Chuyển Pháp Luân) Các học viên tuyệt đối không được sát sinh hoặc tự sát. Đảng Cộng sản bịa đặt ra những chuyện này để vu khống Pháp Luân Đại Pháp và để tìm cớ cho cuộc bức hại của họ. Vậy bạn còn sợ nữa không?”
Cô ấy thở dài: “Bây giờ tôi hiểu mọi chuyện rồi, và tôi không còn sợ nữa. Pháp môn này thật thần kỳ! Tôi sẽ luôn ghi nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo!”
Người bạn của tôi sau đó đã kết hôn, vợ chồng cô bắt đầu mở một trang trại nuôi gà. Họ luôn ghi nhớ Chân-Thiện-Nhẫn và làm việc chăm chỉ. Nhờ đó, công việc kinh doanh của họ trở nên phát đạt. Họ cũng nuôi dạy hai đứa con thông minh, và gia đình họ ngày càng thịnh vượng. Cô ấy thực sự đã đạt được ước nguyện của mình. Họ đã nhận được phúc báo to lớn nhờ minh bạch chân tướng.
Con xin cảm tạ Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/21/511476.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/9/235452.html


