Giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp tại các sự kiện hợp tác giữa cảnh sát và cộng đồng
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Mỹ
[MINH HUỆ 22-07-2026] Tôi xin chia sẻ thể hội của mình trong những năm qua khi phối hợp với sở cảnh sát để giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp trong các sự kiện “National Night Out” (Tạm dịch: Đêm hội toàn dân phòng chống tội phạm).
Sự xâm nhập đáng kể của ĐCSTQ vào chính quyền đô thị Hoa Kỳ
Sáu năm trước, tôi làm việc tại một cơ quan chính quyền đô thị ở một thành phố vùng bờ Đông nước Mỹ. Mức lương trong lĩnh vực nhà nước thấp hơn lĩnh vực tư nhân—tựa như người Trung Quốc thường nói là “chén cơm sắt”—dù bạn làm việc chăm chỉ hay không thì cũng được trả lương như nhau, nhưng công việc của bạn ổn định.
Kết quả là một số đồng nghiệp của tôi thiếu sự cầu tiến và nhiệt tình. Họ làm những gì quản lý yêu cầu và có phần lãnh đạm. Những người khác thì không phát huy sáng kiến, hiếm khi nghĩ cách tìm ra những dịch vụ tốt hơn để phục vụ công chúng. Tôi có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy điều này. Thông qua học Pháp, tôi nhận ra đây là biểu hiện của tà linh cộng sản trong xã hội phương Tây.
Ngẫm lại việc tu luyện của mình, tôi thấy bản thân đôi khi cũng có biểu hiện tương tự: tôi làm những gì điều phối viên yêu cầu, không dụng tâm nghĩ xem làm cách nào để đề cao bản thân trong tu luyện hay làm thế nào để trợ Sư giảng chân tướng cứu nhiều chúng sinh hơn. Tôi nhận ra đây là can nhiễu nên phát chính niệm để thanh trừ. Tôi cũng tăng cường học Pháp.
Sự thâm nhập của ĐCSTQ vào chính quyền đô thị khá nghiêm trọng và tôi tự hỏi phải làm sao. Mùa thu năm 2021, tôi nhận ra đã lâu mình không đến đồn cảnh sát để giảng chân tướng. Tôi trao đổi ý kiến với điều phối viên, vị ấy nói: “Các học viên nói tiếng Anh các bạn nên thảo luận với nhau và thực hiện việc này”.
Nhân viên do dự nghe chân tướng
Sở cảnh sát tổ chức cuộc họp cộng đồng và công chúng được mời tham gia. Tôi cảm thấy việc hiểu rõ hơn về những cuộc họp này sẽ có lợi cho việc giảng chân tướng và hồng Pháp sau này. Sau khi trao đổi với các đồng tu, tôi tham gia cuộc họp cộng đồng do sở cảnh sát tổ chức.
Tôi gặp chủ tọa, ông ấy nói ông biết nhiều người Phúc Kiến trong cộng đồng và thường được họ mời đi ăn tối. Tôi nói với ông ấy về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc và ông ấy minh bạch rằng nhân quyền không được tôn trọng ở đó. Nhưng khi tôi cố gắng giảng chân tướng sâu hơn thì ông ấy không muốn nghe.
Qua cuộc trò chuyện, tôi nhận thấy ông ấy là một người đàn ông lớn tuổi chính trực và thiện lương. Tôi đoán thành viên của Hiệp hội Phúc Kiến địa phương—một tổ chức bị ĐCSTQ thâm nhập sâu rộng—có lẽ trước đây đã từng nói với ông những lời dối trá lăng mạ Đại Pháp hoặc gây ra một số áp lực cho ông ấy.
Tôi nhận ra rằng việc giảng chân tướng không thể cầu nhanh chóng được; tôi phải kiên trì. Tôi tự nhắc nhở mình phải vững bước trên con đường đã chọn.
Tình nguyện
Chủ tọa đánh giá cao năng lực của tôi. Ngày hôm sau, ông ấy gọi điện hỏi tôi có thể làm tình nguyện viên cho cuộc họp của họ hay không, tôi hỏi đó là công việc gì. Ông ấy nói: “Vai trò của anh là người giữ trật tự. Nghĩa là anh duy trì trật tự, chủ trì cuộc họp, xướng tên và chức danh của người phát biểu tiếp theo trong cuộc họp”. Điều này có vẻ không quá khó, nên tôi đồng ý. Nhưng sau này tôi phải rút lui khi lịch trình công việc của tôi quá dày đặc.
Thông qua công tác tình nguyện này, tôi đã có sự am hiểu sâu hơn về cấu trúc và chức năng của các cuộc họp cộng đồng và kết bạn với một số người tổ chức sự kiện.
Khi tham dự các cuộc họp giữa cảnh sát và người dân, tôi luôn tìm cơ hội để giảng chân tướng cho các cảnh sát ở đó.
Có lần, sau một cuộc họp, tôi nhìn thấy trưởng đồn cảnh sát thứ 7 nên đi đến bắt chuyện. Tôi nói: “Gia đình tôi đã sống ở khu dân cư này hơn 30 năm rồi. Tham dự những cuộc họp này rất có ý nghĩa với chúng tôi”. Sau đó tôi nói với ông ấy chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp. Ông ấy gật đầu và nói: “Chúng tôi đều biết ĐCSTQ bức hại nhân quyền”. Nhìn sự thiện lương trong đôi mắt ông ấy, tôi vui mừng vì ông ấy đã minh bạch chân tướng.
Đêm Giáng sinh, tôi và một đồng tu đi phát lịch để bàn và lịch treo tường Shen Yun cho các nhân viên ở đồn cảnh sát. Tôi cũng tặng họ tài liệu chân tướng và hoa sen lưu niệm. Còn một đồng tu khác thì kiên trì giao báo Epoch Times tiếng Anh cho đồn cảnh sát mỗi tuần.
Yêu cầu bị từ chối thì phải làm sao?
Mùa hè năm 2022, tôi được biết Đồn cảnh sát thứ 7 thường tổ chức sự kiện “Đêm hội toàn dân phòng chống tội phạm” vào đầu tháng 8 hàng năm. Đây là sáng kiến của cảnh sát trên quy mô toàn quốc với mục đích giúp đỡ cộng đồng nâng cao nhận thức về an toàn và phối hợp với cảnh sát để phòng chống tội phạm.
Tại sự kiện, sở cảnh sát dựng các quầy thông tin để giáo dục người dân về cách bảo vệ bản thân và tránh trở thành mục tiêu của tội phạm. Nhiều công ty bảo hiểm và các tổ chức khác cũng dựng quầy để trưng bày sản phẩm, thậm chí các dân biểu cũng thỉnh thoảng tham gia để trả lời thắc mắc của người dân. Ở đây có tổ chức các trò chơi và hoạt động cho trẻ em, sở cảnh sát còn cung cấp xúc xích và nước uống. Sự kiện thường thu hút đông đảo người đến tham dự.
Tôi hỏi người tổ chức sự kiện rằng chúng tôi có thể dựng quầy giới thiệu Pháp Luân Công không. Ông ấy đã tình nguyện phục vụ cộng đồng trên 20 năm, lặng lẽ cống hiến rất nhiều cho sự kiện này mỗi năm, là một người rất lương thiện. Tuy nhiên, sau khi nghe yêu cầu của tôi, ông ấy nói: “Anh có thể nộp đơn để tổ chức sự kiện của anh. Tại sao muốn dùng sự kiện của tôi để quảng bá tín ngưỡng của anh vậy?”
Tôi đáp: “Trước khi xảy ra dịch COVID, chúng tôi từng tổ chức những sự kiện quy mô lớn ở Phố người Hoa để quảng bá văn hóa truyền thống và Pháp Luân Đại Pháp. Vì dịch bệnh vẫn chưa kết thúc, việc xin giấy phép của ban quản lý công viên trở nên khó khăn, nên chúng tôi muốn tham gia sự kiện của anh. Pháp Luân Đại Pháp có hiệu quả chữa bệnh khỏe người, và hoàn toàn miễn phí. Nhiều người đang tìm kiếm lối sống lành mạnh sau đại dịch, nên chúng tôi muốn nhân cơ hội này để giới thiệu Pháp Luân Công cho cộng đồng”. Nhưng, ông ấy vẫn từ chối.
Chính niệm chính hành mang lại kết quả tuyệt vời
Phải làm sao đây? Tôi cầu xin Sư phụ gia trì và điểm hóa cho tôi vượt qua khảo nghiệm này. Tôi nghĩ mình nên thử nhìn mọi việc từ góc độ của ông ấy nhiều hơn và bảo trì tâm thái vô tư vô ngã. Tôi biết hầu hết các nhân viên của sự kiện này đều là dân cư trong cộng đồng tham gia làm tình nguyện viên.
Vậy nên tôi nói: “Tôi thực sự ngưỡng mộ anh đã làm tình nguyện viên cho khu dân cư này rất nhiều năm và phục vụ công chúng. Các học viên Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi cũng dùng thời gian rảnh của mình để tình nguyện nói cho mọi người về Pháp Luân Đại Pháp. Tôi rất vui khi tham gia tình nguyện cho sở cảnh sát địa phương. Anh chuẩn bị tổ chức sự kiện trong tháng 8 này—có việc gì cần tôi giúp đỡ không?”
Nghe vậy ông ấy rất vui mừng và nói: “Chúng tôi cần rất nhiều chai nước để phát cho mọi người tại sự kiện. Anh có thể giúp tôi đi quyên góp chai nước từ các doanh nghiệp lân cận không?” Tôi đồng ý.
Thế là tôi liên hệ một số siêu thị gần phố người Hoa, gồm cả chi nhánh của một chuỗi siêu thị nổi tiếng; Tôi biết những siêu thị lớn như vậy thường phân bổ ngân sách hàng năm cho việc đóng góp, tài trợ cho các tổ chức phi lợi nhuận. Tôi đến siêu thị và nói với người quản lý chịu trách nhiệm các khoản quyên góp, tôi giới thiệu bản thân là tình nguyện viên của sở cảnh sát và giải thích nhu cầu của chúng tôi. Quản lý siêu thị đồng ý quyên góp hơn 200 chai nước.
Thấy số lượng quyên góp chưa đủ, tôi quyết định đi thêm vài siêu thị nữa. Tôi thậm chí còn bắt tàu điện ngầm để đến hai siêu thị khác cùng một chuỗi ở địa điểm xa hơn. Cuối cùng, bốn siêu thị đồng ý quyên góp, và tôi thu được hơn 1000 chai nước. Chủ tịch hội nghị rất vui mừng và sắp xếp việc vận chuyển số chai nước về. Ông ấy cũng đồng ý cung cấp cho chúng tôi một quầy để chúng tôi có thể giới thiệu thông tin Pháp Luân Đại Pháp.
Tôi chia sẻ tin này với các đồng tu ở phố người Hoa, ai nấy đều mừng rỡ. Chúng tôi chia thành nhiều nhóm nhỏ để chuẩn bị. Sự kiện diễn ra dọc theo một đoạn đường East Broadway trong khu dân cư. Tại quầy chúng tôi, một số đồng tu trình diễn các bài công pháp, một số phát tài liệu hoặc hoa sen, và những người khác nói với mọi người về cuộc bức hại. Nhiều người dân gốc Hoa trong khu dân cư dẫn con cái theo và nhiều người thuộc các sắc tộc khác cũng tham dự.
Tại sự kiện, nhiều người đã nhận tài liệu thông tin và hoa sen lưu niệm, và cảm ơn chúng tôi đã đến. Đây là cơ hội tuyệt vời cho khu dân cư biết đến Đại Pháp. Một số dân cư gốc Hoa trước đây mỗi khi đi ngang qua điểm giảng chân tướng ở phố người Hoa đều từ chối nhận tờ rơi. Nhưng, trong sự kiện tại đồn cảnh sát này, họ đã quan sát chúng tôi, nhìn chúng tôi với ánh mắt tôn trọng, và sẵn lòng nhận tài liệu chân tướng.
Một hôm vào mùa xuân năm 2023, chủ tọa nói: “Tôi muốn nhờ anh giúp đỡ. Cuộc họp vào tháng Năm này, tôi muốn tổ chức thành một cuộc họp mở rộng và mời một sở cảnh sát khác đến tham dự. Anh có thể giúp tôi quyên góp thức ăn ở một số nhà hàng người Hoa không? Tôi sẽ mua một ít pizza để những người tham gia ăn tối—chúng ta sẽ tổ chức như một bữa tiệc”. Tôi đồng ý.
Tôi liên hệ hai nhà hàng người Hoa mà tôi quen và giải thích vấn đề với họ. Mỗi nhà hàng đều cung cấp hai khay lớn cơm chiên và mì xào. Tôi cũng đến một siêu thị và đề nghị họ quyên góp một ít nước khoáng và soda, cũng như khăn giấy, dĩa giấy, và nĩa nhựa. Vào ngày diễn ra sự kiện, tất cả thức ăn đều được vận chuyển đến nơi. Tôi nhờ một số đồng tu đến sự kiện để hỗ trợ phục vụ mọi người.
Chủ tịch hội nghị rất xúc động khi nhìn thấy tôi chuẩn bị được nhiều thức ăn ngon và tổ chức mọi thứ vô cùng chu đáo; ông ấy bày tỏ lòng biết ơn đối với tôi. Buổi hội nghị hôm ấy diễn ra rất thành công, thậm chí một nghị sĩ đã tham gia và phát biểu chúc mừng. Tôi nhân cơ hội này nói với nghị sĩ về cuộc bức hại đối với Pháp Luân Đại Pháp. Ông ấy chỉ tôi cách liên hệ với trợ lý văn phòng ông ấy để họ chú ý đến vấn đề này.
Sự kiện này đã truyền rất nhiều động lực cho tôi. Bằng cách chiểu theo lời dạy của Sư phụ—nghĩ cho người khác và đặt nhu cầu của họ lên trước—tôi phát hiện chính niệm chính hành của đệ tử Đại Pháp có thể mang lại kết quả tuyệt vời. Tôi nói với chủ tọa: “Tôi là học viên Đại Pháp. Sư phụ dạy chúng tôi nghĩ cho người khác trước. Tôi thấy anh cũng đang lặng lẽ phục vụ cộng đồng nên tôi muốn hỗ trợ anh. Chúng ta muốn đóng góp cho cộng đồng này”.
Tháng 7 năm 2023, một số đồng tu trong các hạng mục truyền thông đã liên hệ với tôi, nói rằng họ muốn nhân sự kiện cảnh sát và cộng đồng hàng năm để mở rộng hoạt động hồng Pháp và hy vọng tôi có thể nộp đơn xin một quầy từ sở cảnh sát. Tôi đồng ý. Năm đó, các đồng tu từ các thành phố khắp nước Mỹ đã tham gia sự kiện này để nâng cao nhận thức của công chúng. Vì tôi làm tình nguyện viên cho sở cảnh sát, trên thực tế họ đã cho chúng tôi được phép dựng hai quầy.
Nỗ lực và hỗ trợ của nhóm
Tại mỗi sự kiện, đều có một sân khấu tạm thời được dựng ngay tại điểm tổ chức. Ngay khi bắt đầu, các đại biểu từ Quốc hội, tiểu bang, và thành phố từ phố người Hoa đã tề tựu. Họ trao tặng bằng khen cho các nhân viên của sở cảnh sát. Những đại biểu này không ở lâu; có hai lần, tôi bước đến chào và đưa họ thông tin về các nguồn tài liệu Pháp Luân Đại Pháp trực tuyến.
Nhà tổ chức thường thuê một ban nhạc trình diễn trên sân khấu. Tôi nhìn sân khấu và nghĩ: “Sẽ tốt biết bao nếu các đồng tu có thể lên sân khấu và trình diễn các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp!” Tôi trao đổi việc này với chủ tịch tổ chức sự kiện, và trước sự kiện vào tháng 8 năm 2024, họ đồng ý cho các đồng tu 10 phút trình diễn các bài công pháp.
Tôi nhờ một đồng tu điều phối việc trình diễn các bài công pháp và bà đã rất dụng tâm vào vai trò này. Khi thấy hầu hết các học viên ở phố người Hoa là các cụ bà cao tuổi, bà ấy nói: “Chúng ta không nên gây ấn tượng cho công chúng rằng chỉ có các cụ bà tu luyện Pháp Luân Đại Pháp”. Bà ấy đã nhờ một số học viên trẻ tuổi—gồm cả người phương Tây đến và mặc áo thun vàng để trình diễn.
Tiếng nhạc luyện công vang lên từ sân khấu truyền đến tận một hoặc hai dãy nhà, khiến nhiều người qua đường dừng lại và đứng xem. Khi các đồng tu trình diễn các bài công pháp với sự tập trung cao, khung cảnh vừa trang nghiêm vừa thần thánh. Sự kiện đã thành công trong việc nâng cao nhận thức về Pháp Luân Đại Pháp.
Trong quá trình tương tác với chủ tịch hội nghị và các nhà tổ chức, tôi đã chia sẻ thông tin về cuộc bức hại Pháp Luân Công, gồm cả chân tướng về cuộc đàn áp xuyên quốc gia của ĐCSTQ đối với Đoàn biểu diễn nghệ thuật Shen Yun. Ông ấy nói: “Anh nên nêu vấn đề này để các đại biểu Quốc hội chú ý”. Tôi rất vui khi ông ấy mở lòng lắng nghe chân tướng.
Mỗi khi tham dự cuộc họp ở đồn cảnh sát hoặc nói chuyện với người chịu trách nhiệm giảng chân tướng, tôi đều nhờ các đồng tu phát chính niệm. Cuối cùng, kết quả của những nỗ lực giảng chân tướng này đều khá tích cực. Các đồng tu thường xuyên tham gia học Pháp nhóm trực tuyến bốn buổi tối một tuần. Trong quá trình này, mỗi khi gặp khó khăn, tôi liền tham khảo ý kiến của điều phối viên và các đồng tu để chúng tôi có thể cùng nhau giải quyết bất kỳ trở ngại nào.
Chúng tôi cũng tham gia sự kiện vào năm ngoái. Ngoài việc giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp và trình diễn các bài công pháp, chúng tôi còn phát một lượng lớn tờ báo có thông tin Shen Yun. Khi các học viên trình diễn các bài công pháp trên sân khấu xong, tôi bước lên sân khấu và dành hai phút giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho khán giả bằng tiếng Anh.
Lời kết
Tôi viết ra những trải nghiệm này với hy vọng các đồng tu ở các khu dân cư sẽ tham gia vào các sự kiện cảnh sát và cộng đồng, để nhiều người hơn nữa có thể nhìn thấy sự mỹ hảo của Đại Pháp và minh bạch chân tướng.
Tôi vô cùng cảm tạ sự gia trì và khích lệ của Sư phụ, và cảm ơn các đồng tu đã tham gia và hỗ trợ–chính nhờ họ mà các sự kiện của chúng ta mới ngày càng hoàn thiện hơn.
Con xin cảm tạ Sư phụ!
Cảm ơn các đồng tu!
Bản quyền © 2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/22/512413.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/30/235324.html



