Mười ngày sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi trải nghiệm được điều kỳ diệu
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-07-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997, rồi mau chóng trải nghiệm được lợi ích sức khỏe phi thường. Mặc dù tôi không có bằng cấp cao và kỹ năng viết lách của tôi kém, tôi được đồng tu động viên chia sẻ câu chuyện của mình.
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, sức khỏe của tôi ở tình trạng rất kém – Tôi bị viêm khớp nặng ở chân phải từ năm 1958, chịu đựng cơn đau đớn nhiều thập kỷ. Tôi còn bị mắc chứng thoái hóa đốt sống cổ vào khoảng những năm 1980, và còn bị viêm khớp quanh vai. Mỗi ngày đều đau, nhưng cái tệ nhất vẫn chưa tới.
Vào một chiều tháng 12 năm 1991, khi tôi bê cái hộp nặng, tôi bị chấn thương vùng lưng. Tình trạng của tôi càng ngày càng kém, đến mức tôi phải xin nghỉ phép. Một thành viên trong gia đình thu xếp bác sĩ đến thăm khám tôi tại nhà, nhưng sau khi điều trị tình trạng tôi lại tệ hơn, rồi tôi lập tức mất cảm giác vùng eo và chân phải. Vài giờ sau, chân trái tôi không cử động được nữa, tôi không đi lại được nữa.
Ngày hôm sau tôi được đưa vội vào bệnh viện địa phương. Sau vài cuộc kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán tôi bị viêm khớp, rồi khuyên dùng thảo dược Đông y để giãn cơ và gân cốt, để tăng cường tuần hoàn máu đến vùng bị tê liệt. Một tuần trôi qua mà không có cải thiện. Khi cấp trên thăm tôi rồi thấy tình trạng tệ hại của tôi, họ yêu cầu giám đốc bệnh viện chuyển tôi đến bệnh viện cấp tỉnh để khám kỹ hơn.
Ngày kế tiếp tôi được chuyển đến bệnh viện cấp tỉnh, nơi duy nhất có máy MRI trong tỉnh – và có lượng lớn người chờ. Để không phải đợi ba ngày, tôi đưa tiền cho bác sĩ vận hành máy, nên được scan ngay lập tức. Kết quả cho thấy thoát vị đĩa đệm thắt lưng, và cần phẫu thuật.
Rồi tôi được chuyển đến bệnh viện quân đội để phẫu thuật. Trong khi phẫu thuật, bác sĩ trưởng đã sốc với những gì ông ấy thấy. “Đĩa đệm kiểu gì thế này? Đĩa đã bị vỡ nát! Tôi chưa từng thấy thế bao giờ. Kể cả phẫu thuật, bệnh nhân cũng không khá hơn nhiều đâu.” Cuộc phẫu thuật mất bảy tiếng đồng hồ. Một tháng sau, với tình trạng không có cải thiện, tôi về nhà.
Vài tháng sau, tôi quay lại bệnh viện địa phương mong rằng có khả năng có phương pháp điều trị khác. Sau khi quét CT, bác sĩ bảo đốt sống lưng thứ năm của tôi cần phẫu thuật. Ông ấy mời một bác sĩ từ bệnh viện cấp tỉnh, cũng là một giáo sư, đến kiểm tra cho tôi. Sau cuộc kiểm tra kỹ lưỡng, giáo sư nói: “Tình trạng của anh rất trầm trọng. Tôi sợ rằng mình không phẫu thuật cho anh được.” Khi tôi hỏi vì sao, ông ấy giải thích kết quả của cuộc phẫu thuật lần trước, không một dây thần kinh nào ở đúng chỗ cũ cả. Trước khi rời đi ông ấy nói: “Tôi không giúp gì được cho anh rồi.”
Sáng hôm sau tôi nói chuyện với bác sĩ trưởng và xin liệu có khả năng phẫu thuật không, nhưng ông ấy từ chối. Thất vọng, tôi bảo con trai đưa về nhà. Vừa về nhà, tôi gọi điện cho bệnh viện quân đội và hỏi phẫu thuật. Thật ngạc nhiên, họ đồng ý làm.
Tôi trải qua cuộc phẫu thuật thứ hai vào tháng 8 năm 1992, nhưng nó không hiệu quả, eo và lưng tôi vẫn bị tê liệt. Tổn thương và tuyệt vọng, tôi mua đủ loại thiết bị vật lý trị liệu và bôi các loại dầu vào vùng eo. Nhưng không tác dụng.
Lúc ấy tôi đã nghỉ phép gần sáu năm. Trong khi lương đồng nghiệp tăng, tôi chỉ nhận được 60% lương cũ của mình, khoảng 190 tệ (US$28) mỗi tháng. Sự thảm hại của tôi ảnh hưởng sâu sắc đến vợ tôi, khiến cô ấy vài lần đau tim. Dường như cuộc sống của chúng tôi đang tan vỡ.
Cho rằng cuộc sống tôi vậy là xong rồi, tôi mất toàn bộ ý chí tiếp tục. Vào tháng 5 năm 1997, tôi chuẩn bị kim tiêm và dao lam, dự định tự tử khi không có ai ở nhà. Nhưng, hạ quyết tâm rất khó, tôi cứ nghĩ: “Nếu mai tôi khá hơn thì sao?”
Một hôm, đồng nghiệp thăm tôi và hỏi tôi có muốn tu luyện Pháp Luân Công không. Anh ấy bảo: “Môn này có sức mạnh chữa trị kỳ diệu.” Tôi bảo với tình trạng của tôi hoàn toàn không thể luyện công, rồi anh ấy khuyên tôi đọc sách trước. Tôi đồng ý thử.
Ngày hôm sau, người học viên đem cho một cuốn Chuyển Pháp Luân. Sau khi tôi bắt đầu đọc, tôi không thể đặt xuống được, nghĩ rằng mọi thứ trong cuốn sách cộng hưởng với tôi thật tốt. Khi tôi đọc được nửa cuốn, rượu tôi uống và thuốc lá tôi hút hàng ngày không còn vị nữa, rồi tôi tự nhiên từ bỏ chúng đi. Về sau tôi nhận ra là Sư phụ đang giúp tôi, và tôi quyết tâm trở thành một học viên tinh tấn.
Biết rằng tôi không thể tham gia với mọi người bên ngoài, các học viên dán hình động tác các bài công pháp lên tường nhà tôi. Tôi mất hai ngày học các động tác. Ban đầu, tôi chỉ có thể đứng được năm phút rồi phải ngồi xuống nghỉ, nhưng thời gian tôi có thể đứng mỗi ngày đều tăng lên. Chưa đầy hai tuần tôi có thể luyện công ngoài trời như mọi người, và mọi bệnh tật của tôi biến mất! Gia đình tôi vô cùng mừng rỡ.
Tôi đã nằm giường bệnh gần sáu năm, và không phương pháp trị liệu, phẫu thuật hay thuốc men nào có thể giúp tôi được – cứ như vậy, cho đến khi tôi gặp được Pháp Luân Công. Để cảm tạ Sư phụ và Đại Pháp, tôi làm một cái cờ thật đẹp và trưng bày nó ở điểm luyện công.
Rất nhiều đồng nghiệp tôi cũng bị bệnh mãn tính hoặc bệnh nghiêm trọng mà thuốc men hiện đại không chữa trị được. Chứng kiến sự hồi phục đáng chú ý của tôi – và trong khoảng thời gian rất ngắn – số lượng học viên tại nơi làm việc phát triển từ bảy người lên đến 300 người, bao gồm cả các cấp lãnh đạo. Để lan tỏa môn tu luyện ra ngoài nơi làm việc, tôi đến những ngôi làng xa xôi và kể với mọi người về trải nghiệm của mình, cùng với sức mạnh chữa trị của Pháp Luân Công.
Giờ đây đã gần 30 năm kể từ khi tôi trở thành học viên vào tháng 6 năm 1997. Học Pháp Sư phụ dạy và luyện các bài công pháp hàng ngày giữ cho sức khỏe của tôi trong trạng thái tối ưu. Tôi muốn biểu đạt lòng biết ơn chân thành của mình đến với Sư phụ và Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/16/512349.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/4/235393.html



