Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 27-03-2026] Thông qua việc giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) cho người dân trong vài thập kỷ qua, tôi và các đồng tu địa phương đã đi khắp các thị trấn và vùng nông thôn nhiều lần. Nhiều người sau khi biết chân tướng đã quyết định thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó. Gần đây, số người thoái ĐCSTQ đã ít đi. Thời gian đang rất cấp bách, nhưng chỉ cần chúng ta có tâm cứu người, Sư phụ sẽ an bài những người có duyên đến để chúng ta nói chuyện.

Trước đây, mỗi tuần tôi ra ngoài bốn lần để nói chuyện với mọi người. Hiện tại, ngày nào tôi cũng đi ra ngoài.

Nói chuyện với mọi người

Tháng 10 năm 2024, bốn người chúng tôi lái xe về vùng nông thôn để phát lịch giảng chân tướng. Chúng tôi nói chuyện với bất kỳ ai mà mình gặp. Chúng tôi nhanh chóng đi hết hai ngôi làng. Khi đến ngôi làng thứ ba, chúng tôi hỏi những người mình gặp: “Ông/bà đã nghe chân tướng về Đại Pháp chưa? Ông/bà đã thoái ĐCSTQ chưa?”

Bởi năm nào chúng tôi cũng đến đó nên nhiều người đã biết chân tướng Đại Pháp và thoái ĐCSTQ, mặc dù một số người vẫn chưa thoái. Một số người không muốn nghe chân tướng, do vậy chúng tôi đã kiên nhẫn giải thích đi giải thích lại và kết quả rất tốt.

Hôm đó, nhiều người dân trong làng đang sưởi nắng và trò chuyện bên vệ đường. Ngay khi chúng tôi chuẩn bị xong, một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề bước ra từ siêu thị và lớn tiếng: “Các người to gan thật?! Dám đến tận cổng ủy ban quản lý thôn để tuyên truyền Pháp Luân Công sao? Đi ngay, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát.”

Ông ấy rất muốn đuổi chúng tôi đi và nói: “Mấy ngày nay, người của cục công an huyện thường xuyên cử người xuống đây. Nếu họ nhìn thấy các người, các người sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”

Tôi lập tức bước tới chỗ ông ấy và nói nhỏ: “Cảm ơn ông đã báo cho chúng tôi. Ông làm vậy là vì muốn tốt cho chúng tôi, sợ cảnh sát bắt gặp và bức hại chúng tôi. Ông đúng là người tốt. Ông là cán bộ thôn à? Trước đây tôi chưa từng gặp ông.”

Tôi đã nói với ông ấy về Đại Pháp, sau đó tôi nói: “Tôi sẽ đặt cho ông một hóa danh là Phúc Cửu, nghĩa là phúc lành lâu dài, để giúp ông thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới nhé. Như vậy ông sẽ có tương lai tốt đẹp, được không?”

Ông ấy khựng lại một chút rồi gật đầu. Ông hạ giọng và nói: “Được.”

Sau đó, tôi đưa cho ông ấy một chiếc USB giảng chân tướng. Tôi nói: “Ông hãy mang về nhà xem nhé, sẽ rất tốt cho ông đấy.”

Ông ấy mỉm cười và đáp: “Chắc chắn rồi.”

Trong khi tôi nói chuyện với ông ấy, các đồng tu khác cũng vừa nói chuyện xong với những người khác. Khi chúng tôi quay lại xe, đồng tu lái xe nói với chúng tôi rằng người đàn ông trung niên đó là em trai của một đồng tu mà chúng tôi rất quen biết và ông ấy mới lên làm bí thư thôn năm nay. Đồng tu lái xe cũng nói: “Trước đây, dù anh trai ông ấy có nói về Đại Pháp thế nào đi nữa, ông ấy cũng không chịu nghe, hay thoái ĐCSTQ. Anh trai ông ấy đã bỏ cuộc rồi. Anh ấy sẽ rất vui khi nghe tin này.”

Một đồng tu nói với tôi: “Hôm nay chị nói chuyện rất trí huệ, chỉ vài lời đã xóa bỏ được khoảng cách.” Tôi đáp: “Thực ra, anh trai ông ấy đã đặt nền móng cho chúng ta rồi.”

Chúng tôi đã phát 110 cuốn lịch giảng chân tướng và 80 bản kinh văn mới của Sư phụ: “Vì sao có nhân loại” và “Tại sao muốn cứu độ chúng sinh”, đồng thời giúp hơn 30 người thoái ĐCSTQ.

Mọi người từ phương xa đến để nghe Đại Pháp

Ngày 16 tháng 9 năm 2024, trước dịp Tết Trung thu một ngày, có năm người từ thành phố Thiên Tân đến. Một trong số họ là Nhiễm, học sinh cấp hai mà vợ chồng tôi từng dạy và chúng tôi đã không gặp lại trong hơn 40 năm. Trước khi đến, Nhiễm đã liên lạc với chúng tôi và nói rằng cậu ấy muốn đến thăm chúng tôi nhân dịp Tết Trung thu và sẽ dẫn theo vài người bạn thân. Vợ chồng tôi bắt đầu sắp xếp chỗ ăn ở cho khách.

Sau khi họ đến, chúng tôi cùng ăn trưa. Ngoài năm vị khách, chúng tôi còn mời thêm vài người bạn cùng lớp của Nhiễm và hai giáo viên của cậu ấy. Mọi người cùng ôn lại những kỷ niệm năm xưa và đều rất vui vẻ. Những người bạn mà Nhiễm dẫn theo đều là giám đốc điều hành trong một số ngành công nghiệp ở thành phố của cậu ấy. Sau khi nghỉ hưu, Nhiễm phụ trách nhà máy của con gái mình. Cậu ấy rất tài năng và thường xuyên tiếp xúc với người nước ngoài.

Sau khi ăn xong, chúng tôi trò chuyện theo từng nhóm nhỏ. Khi tôi nói chuyện với Nhiễm về Đại Pháp, cậu ấy đã tiếp nhận những gì tôi nói và quyết định thoái ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó. Sau đó, tôi đưa cho cậu ấy một bùa hộ mệnh giảng chân tướng và một chiếc USB. Khi tôi nói với cậu ấy rằng tôi muốn nói chuyện với bạn bè của cậu ấy về Đại Pháp, cậu ấy hơi do dự và lo lắng rằng họ có thể không chấp nhận, rồi nói rằng cậu ấy sẽ tự giải thích cho họ sau khi họ trở về.

Tôi cảm thấy họ đã đi một chặng đường rất xa để tụ họp ngày hôm nay và họ là những người có duyên cần được cứu. Đây là một cơ hội tuyệt vời không thể bỏ lỡ. Đây là sự an bài của Sư phụ, tôi phải nói cho họ biết chân tướng về Đại Pháp. Tôi đã cố gắng nói chuyện với từng người một. Hóa ra họ đã biết chân tướng và quyết định thoái ĐCSTQ.

Nhiễm không quá lo lắng khi tôi nói chuyện với bạn bè của cậu ấy về Đại Pháp, cậu ấy chỉ đơn giản giới thiệu tôi với họ và cho tôi biết họ đã gia nhập những tổ chức nào của ĐCSTQ. Mỗi người trong số họ đều nhận bùa hộ mệnh và USB, và liên tục cảm ơn tôi.

Ngày 30 tháng 5 năm 2025, một ngày trước Tết Trung thu, người bạn thời nhỏ của tôi là cô An Tâm nói với tôi rằng một người bạn tốt của chúng tôi là Trần, sẽ từ tỉnh Cam Túc đến thăm và đến nơi vào buổi trưa.

Mặc dù rất vui, nhưng tôi vẫn có chút e ngại vì lúc đó tôi đang trải qua một số khảo nghiệm tâm tính: Một vài đồng tu địa phương từng làm điều phối trong nhiều năm đã về vùng nông thôn để dán các tờ giấy nhỏ giảng chân tướng. Vài ngày sau, hai người trong số họ đã bị đồn công an địa phương nhận diện qua camera giám sát, họ bị bắt và bị giam giữ. Những cảnh sát đó cũng đe dọa sẽ tìm kiếm các đồng tu địa phương khác. Do vậy, thỉnh thoảng tâm sợ hãi của tôi lại nổi lên. Đôi khi tôi cảm thấy trong lòng rất nặng nề.

Trong vài ngày đó, tôi không ra ngoài. Tôi ở nhà để tập trung học Pháp, học thuộc Pháp, hướng nội và dùng Pháp để quy chính bản thân. Tôi phát chính niệm để loại bỏ sự bức hại. Đúng vào thời khắc then chốt đó, người bạn tốt của tôi lại đến. Tôi không khỏi lo lắng rằng điều đó sẽ ảnh hưởng đến việc phát chính niệm để giải thể cuộc bức hại của mình.

Lúc 10:30 sáng, cô An Tâm gọi cho tôi, nói rằng cả Trần và chồng cô ấy đã đến nhà mình. Tôi nói: “Tôi sẽ để mọi người trò chuyện trước, tôi sẽ lái xe qua đón mọi người đi ăn trưa trên thị trấn.”

Ngay khi lên xe, tôi lập tức minh bạch ra: Chẳng phải tất cả những điều này đều là sự an bài của Sư phụ sao? Đã như vậy thì việc ra ngoài chắc chắn sẽ an toàn. Tà ác không thể bức hại tôi, sao tôi vẫn còn phải lo lắng chứ? Tôi cảm thấy xấu hổ vì ngộ tính kém của mình.

Chúng tôi đã không gặp nhau trong 40 năm. Hồi đó, chưa ai trong chúng tôi lập gia đình. Ban ngày chúng tôi làm việc cùng nhau và ban đêm sống chung trong ký túc xá; chúng tôi rất thân. Sau đó, cô ấy đến tỉnh Cam Túc để học đại học và kết hôn với bạn cùng lớp.

Tỉnh Cam Túc cách xa 500 dặm (khoảng 805km). Họ đã lặn lội đường xa đến thăm chúng tôi, vậy nên Sư phụ đã an bài cho họ đến để được đắc cứu. Chẳng phải sứ mệnh của người tu luyện là trợ Sư chính Pháp và cứu độ chúng sinh sao? Tôi buông bỏ suy nghĩ này và nói với Sư phụ: “Thưa Sư phụ, sinh mệnh của con do Đại Pháp tạo ra. Tà ác không thể quản con. Con sẽ hoàn toàn phủ nhận sự an bài của cựu thế lực. Con sẽ buông bỏ mọi chấp trước và quan niệm. Tạm thời con sẽ gác lại việc phát chính niệm để loại bỏ sự ích kỷ của mình. Ngoài ra, con cũng sẽ loại bỏ những chấp trước sợ bị bức hại: sự lo lắng và tâm sợ phiền phức. Con không muốn bất kỳ điều nào trong số đó. Con phải làm tốt những việc mà Ngài đã an bài để cứu độ chúng sinh, để bạn con và chồng cô ấy được cứu.”

Bởi vậy, trước tiên tôi phát chính niệm để thanh lý những suy nghĩ tiêu cực này. Trong vòng chưa đầy 10 phút, tất cả những điều tiêu cực đè nặng trong tâm trí tôi suốt mấy ngày qua đã biến mất. Tôi cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng như lông hồng và khuôn mặt tôi trở nên bình yên, khác hẳn với vẻ căng thẳng và nghiêm trọng thường ngày. Sau đó, với chính niệm mạnh mẽ, tôi vui vẻ lái xe đi đón bạn bè.

Khi tôi gặp họ, họ rất vui và chúng tôi đã chào hỏi nhau. Cô An Tâm thì thầm với tôi: “Tôi đã nói chuyện với họ về Đại Pháp, nhưng họ không muốn thoái. Ngay khi tôi vừa nhắc đến, họ đã sợ hãi đến mức không nói lời nào.”

Tôi nói: “Không sao đâu. Để tôi giúp họ.”

Tôi chỉ vào cô An Tâm và nói với những người bạn của mình: “Cô ấy chẳng phải là người tốt sao?”

Bạn tôi nhanh chóng đáp: “Cô ấy là người tốt nhất, tử tế nhất. Bạn cũng vậy. Chúng ta đã biết nhau bao nhiêu năm nay và các bạn là những người tốt nhất mà tôi từng gặp.”

Tôi nói: “Bạn biết đấy, những người như chúng tôi đã bị ĐCSTQ bức hại và bị giam giữ tại trại tạm giam cũng như nhà tù vài lần. Cô ấy mới ra tù về nhà được hơn ba tháng. Trước đó, cô ấy đã bị giam giữ phi pháp trong năm năm. Cô ấy phải chịu đựng đau khổ vì đã nói cho mọi người biết những cách hiệu quả để tránh COVID trong thời kỳ đại dịch và bị những người không biết chân tướng tố cáo. Mặc dù tôi không phải chịu đựng nhiều trong cuộc bức hại như cô ấy, nhưng tôi cũng đã trải qua rất nhiều gian khổ trong những năm qua. Vô số học viên đang phải chịu đựng sự bức hại trên khắp Trung Quốc, bao gồm cả nơi bạn sống, đúng không?”

Bạn tôi, với đôi mắt ngấn lệ và giọng nói run run, đáp: “Đúng vậy.”

Tôi nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Điều đó có gì sai sao? Về những điều khác liên quan đến Đại Pháp, có lẽ cô An Tâm đã nói với bạn rồi, nên tôi sẽ không nhắc lại nữa. Thiện ác hữu báo, đây là thiên lý. Khi trời diệt ĐCSTQ, nếu bạn là một phần của nó, bạn sẽ bị liên lụy. Nếu bạn thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới, điều đó sẽ giúp bạn tránh xa hiểm họa và lựa chọn tương lai tươi sáng. Người ta có thể dùng tên thật, biệt danh hoặc hóa danh để thoái. Thần Phật chỉ nhìn vào nhân tâm. Để tôi đặt cho mỗi người một hóa danh, chúng ta sẽ thêm họ của bạn vào phía trước, để thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới nhé, được không?”

Họ vui vẻ nói: “Được chứ, tuyệt quá! Cảm ơn bạn!”

Trong lúc ăn tối, tôi cũng đưa cho họ USB giảng chân tướng và bùa hộ mệnh. Họ liên tục cảm ơn tôi.

Chính quyền không bao giờ nhắc đến việc tìm kiếm tôi nữa. Theo lời các đồng tu bị giam giữ phi pháp và đã được trả tự do, tên tôi không có trong danh sách của họ.

Sau bao nhiêu năm thăng trầm, thời kỳ Chính Pháp sẽ sớm kết thúc. Tôi sẽ nỗ lực tinh tấn hơn nữa và làm tốt ba việc.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/27/508168.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/14/235081.html