Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 07-06-2026] Tôi là học viên Pháp Luân Đại Pháp trẻ tuổi. Khi còn rất nhỏ, tôi đã theo gia đình tu luyện. Lúc đó tôi chưa đi học, đối với việc tu luyện chưa có nhận thức rõ ràng, nhưng tôi hiểu mình cần phải hành xử theo Chân-Thiện-Nhẫn khi làm bất cứ việc gì.

Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1999, tôi mới bắt đầu đi học. Những người lớn trong gia đình tu luyện đều bị bức hại. Ngay cả bà nội tôi, người phụ nữ nông thôn khoảng 60 tuổi, cũng bị giam giữ phi pháp trong hai tuần. Những người họ hàng khác thậm chí còn bị bức hại nghiêm trọng hơn.

Mặc dù không trực tiếp bị bức hại, nhưng tinh thần tôi bị chấn động sâu sắc. Không có môi trường để học Pháp và tu luyện, tôi dần dần rời xa Đại Pháp. Mặc dù chưa hiểu về tu luyện, nhưng hạt giống Đại Pháp đã được gieo mầm trong tâm tôi. Tôi biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt và các đệ tử Đại Pháp đều là người tốt. Tôi cũng thường cầu xin Sư phụ bảo hộ mỗi khi gặp khó khăn.

Học Pháp tại trường đại học

Sau khi lên đại học, thời gian không eo hẹp như khi học trung học. Được mẹ và dì (cũng là học viên) khuyến khích, tôi bắt đầu đọc tất cả sách Đại Pháp một cách có hệ thống, bao gồm cuốn Chuyển Pháp Luânvà các bài giảng khác của Sư phụ.

Ký túc xá đại học tắt đèn lúc 11 giờ đêm, vì vậy tôi thường tận dụng thời gian sau đó để đọc sách Đại Pháp bản điện tử trên máy MP4 từ nửa tiếng đến một tiếng rưỡi, hầu như đêm nào tôi cũng đọc, và điều đó đã trở thành một thói quen. Trong thời gian học đại học, tôi đã đọc tất cả bài Giảng Pháp tại các nơi của Sư phụ ít nhất ba lần. Lúc đó tôi chưa lý giải thâm sâu hơn về Pháp, nhưng tôi nhớ được rất nhiều ý nghĩa bề mặt và câu chữ trong các bài giảng.

Sau này, khi chia sẻ thể ngộ với các đồng tu khác, tôi có thể nhớ và diễn đạt được đại ý của đoạn Pháp đang được nhắc đến. Mọi người cũng nói rằng tôi nhớ được khá nhiều. Tôi không hề có ý định hiển thị hay có quá nhiều suy nghĩ phức tạp và cũng không nghĩ ngợi nhiều về điều đó, vì đó là những gì Sư phụ đã giảng. (Tại thời điểm viết bài, tôi mới nhận ra trải nghiệm trong khoảng thời gian đó là kết quả của an bài tỉ mỉ của Sư phụ nhằm xây dựng nền tảng tốt cho việc tu luyện của tôi sau này. Từ tận đáy lòng, con xin cảm tạ Sư phụ)

Sau khi tốt nghiệp, tôi bắt đầu đi làm. Tôi cảm thấy đó mới là lúc mình thực sự bắt đầu tu luyện và buông bỏ các chấp trước. Tính đến nay, tôi đã đi làm được khoảng 10 năm. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã chuyển việc vài lần, làm trong nhiều lĩnh vực khác nhau và tiếp xúc với nhiều kiểu người cũng như vấn đề khác nhau. Trải nghiệm sâu sắc nhất đối với tôi là khi làm việc tại một khách sạn. Trong những năm tháng này, tôi đã chứng kiến nhiều điều, học hỏi được nhiều thứ và cũng chịu nhiều cực khổ.

Làm việc và tu luyện trong vai trò nhân viên lễ tân khách sạn

Tôi từng làm nhân viên lễ tân tại một khách sạn, một công việc đòi hỏi khắt khe. Mỗi ngày, tôi phải đón tiếp một lượng lớn khách, xử lý khối lượng công việc lớn và phối hợp với các đồng nghiệp ở nhiều bộ phận khác nhau. Môi trường này đã mang lại cho tôi nhiều cơ hội để đề cao tâm tính. Nó cũng giúp tôi phát hiện ra nhiều chấp trước, như chấp trước vào tiền, không thích bị chỉ trích, giữ thể diện, tâm bất bình, tật đố, sắc dục, tranh đấu và tâm hiển thị.

Bộ phận của tôi có khoảng bảy người, tất cả đều khá trẻ. Thanh niên ở Trung Quốc ngày nay chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi văn hóa đảng, tâm tranh đấu rất mạnh mẽ. Mặc dù chỉ có ít người, chúng tôi vẫn chia thành ba nhóm nhỏ, nhóm nào cũng coi thường nhóm kia. Chúng tôi cũng ngấm ngầm tranh đấu với nhau.

Ví dụ, đồng nghiệp A Bình (hóa danh) có cá tính rõ ràng. Cô ấy có năng lực, chăm sóc khách hàng rất tốt và có chuyên môn xuất sắc, nhưng không thể chịu đựng được nếu bị đổ oan. Cô ấy có thể chấp nhận những lời chỉ trích nếu làm sai trong công việc, nhưng nếu cô ấy đúng thì tuyệt đối không để ai chỉ trích mình. Do tính cách này, cô ấy đã tranh cãi với bộ phận buồng phòng và cũng có những lời qua tiếng lại với ban quản lý. Tuy nhiên, lãnh đạo cấp cao vẫn đánh giá cao kiểu nhân viên như thế này.

Vì chúng tôi làm việc theo ca, nên thường khi vừa vào ca, các đồng nghiệp hào hứng kể cho tôi về việc hôm nay A Bình lại cãi nhau với bộ phận này bộ phận kia. Tôi từng làm việc với A Bình và hiểu tính cách của cô ấy, đôi khi cũng bị tính cách mạnh mẽ của cô ấy làm khó xử, trong tâm cũng có chút oán hận. Tôi nghĩ rằng cô ấy không nên lúc nào cũng cư xử như vậy, và nên bao dung hơn. Ngay cả khi cô ấy đúng thì cũng nên để cho người khác đường lui. Rốt cuộc thì sẽ chẳng ai nói cô ấy tốt cả. Khi mới nghe những chuyện này, tôi cảm thấy đó là vấn đề của cô ấy, vì cô ấy quá mạnh mẽ và khó gần.

Tuy nhiên, sau vài lần như vậy, tôi nhận ra một vấn đề: Tại sao luôn có người kể cho tôi nghe về cô ấy? Khi suy ngẫm sâu hơn, tôi nhận ra mình đã không hướng nội để tìm ra vấn đề của bản thân, và không tìm và tu bỏ chấp trước coi thường người khác. Thay vào đó, tôi lại nhìn vào những thiếu sót của cô ấy. Tôi chợt ngộ ra, trong khoảng thời gian này, tôi đã áp đặt những tiêu chuẩn cao cho người khác, hy vọng họ sẽ thay đổi, trong khi lại dùng tiêu chuẩn của người thường để đánh giá bản thân, điều này hoàn toàn trái ngược với những gì tôi nên làm. Khi nhận ra những thiếu sót của mình, tôi quyết tâm thay đổi.

Tôi muốn chiểu theo yêu cầu của Pháp và thay đổi quan niệm của mình. Khi quan niệm thay đổi, tôi cảm thấy A Bình khá tốt. Cô ấy hoàn thành công việc rất xuất sắc, thái độ phục vụ khách hàng rất tốt và hiếm khi mắc lỗi. Mặc dù hiếu thắng, nhưng cô ấy rất có lý và biết lắng nghe lẽ phải, không phải kiểu người vô lý. Về năng lực chuyên môn, tôi không bằng cô ấy, vì vậy tôi thực sự nên học hỏi từ cô ấy.

Một hôm, đồng nghiệp Bạch Yến (hóa danh) phàn nàn với tôi về A Bình: “Nhìn A Bình xem, hôm nay cãi nhau với bộ phận này, ngày mai lại cãi nhau với bộ phận kia. Chẳng ai thích cô ấy ngoài quản lý cả. Nếu một người nói cô ấy không tốt thì có thể không sao. Nhưng nếu ai cũng nói cô ấy không tốt thì chắc chắn cô ấy có vấn đề.”

Tôi trả lời: “Tôi không nghĩ vậy. Đối với tôi, một người tốt hay xấu phụ thuộc vào cách họ cư xử và làm việc. Họ có tuân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn không? Nếu những gì họ làm không phù hợp với ba chữ này mà mọi người nói họ không tốt, thì tôi cũng đồng ý. Tuy nhiên, nếu những gì cô ấy làm phù hợp với ba chữ này mà mọi người vẫn nói cô ấy xấu, thì tôi nói rằng tất cả những người khác đều sai.”

Tôi khuyến khích Bạch Yến cố gắng nhìn vào ưu điểm của người khác. Tôi nói: “Tất cả chúng ta đều làm cùng một công việc và đó không phải là một công việc dễ dàng. Chúng ta nên thấu hiểu cho nhau nhiều hơn.”

Sư phụ chăm sóc tôi

Trong quá trình tu luyện, đôi khi tôi có cảm nhận rõ ràng rằng Sư phụ luôn chăm sóc tôi. Có một dạo tôi rất thèm món thịt heo xé sợi xào sốt cá, nên luôn tìm khoảng thời gian để đi ăn món này. Nhưng công việc bận rộn đến mức tôi thậm chí không có thời gian để ăn, nên cứ lần lữa mãi. Đúng khoảng thời gian đó, có một hôm nhà ăn của công ty lại phục vụ món thịt heo xé sợi xào sốt cá (thường không có món này trong thực đơn) và nó rất ngon. Tôi đã ăn rất nhiều và cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Tôi cũng nhớ rất rõ rằng khi ăn miếng đầu tiên, thức ăn vừa đưa vào miệng, tôi đã biết ngay đây là an bài của Sư phụ. Sư phụ thấy tôi thèm món này nên đã an bài cho tôi được ăn.

Lúc đó tâm trạng tôi rất phức tạp, vừa nghĩ về việc Sư phụ mong muốn đệ tử tận dụng tốt thời gian để tu bỏ chấp trước, tu tốt bản thân, đề cao lên trên, nhưng đồng thời Ngài cũng chăm lo cho những cảm xúc người thường của đệ tử. Tôi thể ngộ rằng việc Sư phụ cứu độ chúng ta quả là vô cùng gian nan. Tôi cảm thấy xấu hổ, và nghĩ rằng mình thật kém cỏi khi vẫn còn chấp trước vào đồ ăn. Nhưng nhiều hơn thế là sự cảm kích, cảm kích sự từ bi hồng đại của Sư phụ. Từ tận đáy lòng, con xin cảm tạ Sư phụ.

Càng tu luyện, tôi càng nhận ra nhiều thiếu sót của bản thân, và hiểu rằng có rất nhiều điểm cần phải tu chỉnh. Khi chia sẻ kinh nghiệm tu luyện với các đồng tu khác, tôi thường xúc động vì càng tu luyện thì càng cảm kích trước sự từ bi của Sư phụ và sự vĩ đại của Đại Pháp, cũng kinh ngạc trước sự vô tri của chính mình.

Lời kết

Khi tiến trình Chính Pháp đi đến hồi kết, thời gian vô cùng cấp bách, mỗi ngày có rất nhiều việc cần làm, nhưng những gì chúng ta có thể làm cũng rất hữu hạn. Tôi cần phải nỗ lực tu luyện bản thân thật tốt, và tận dụng tốt khoảng thời gian còn lại.

Đôi khi tôi nghĩ, vào thời kỳ đầu phản bức hại, các đệ tử Đại Pháp đã bị bức hại vô cùng nghiêm trọng, nhưng đều kiên định vượt qua. Hơn 25 năm mưa gió này đã chứng minh rằng, cho dù xã hội có trở nên phức tạp đến đâu, hay tình hình có nghiêm trọng thế nào, thì luôn hành xử theo yêu cầu của Sư phụ và của Đại Pháp, đồng thời toàn tâm tín Sư tín Pháp, chính là điều chân chính nhất, và là việc mà các đệ tử Đại Pháp nên làm.

Tôi nhận thức sâu sắc rằng trạng thái tu luyện của mình vẫn còn cách xa yêu cầu của Pháp, nên muốn trong khoảng thời gian hữu hạn còn lại cần tỉnh táo và nghiêm túc hơn, đồng thời nỗ lực hết sức để theo kịp tiến trình Chính Pháp. Tôi muốn cùng các đồng tu theo Sư phụ trở về nhà.

Trên đây là một số thiển ngộ tại tầng thứ hữu hạn của tôi, viết ra để chia sẻ và giao lưu với các đồng tu. Nếu có điểm nào không phù hợp với Pháp, mong các đồng tu vui lòng chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/7/511087.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/19/235145.html