Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Giang Tây, Trung Quốc

[MINH HUỆ 21-02-2026] Gần nhà tôi có một con đường chạy từ phía Nam lên phía Bắc kéo dài đến tận vùng ngoại ô, hai bên đường là các cửa hàng, khu dân cư và trường học. Một buổi sáng nọ, tôi nghe thấy tiếng huyên náo trên đường liền đi tới xem chuyện gì đang xảy ra. Đến nơi, tôi thấy chị Viên, một công nhân quét dọn vệ sinh đang la hét và chửi bới trước cửa hàng nhà Sơn Tử.

Trước đó, chị Viên đã xảy ra tranh cãi với tổ trưởng. Tổ trưởng phê bình chị không chú ý đến hình ảnh của công ty, mặc đồng phục của công ty đi bán rau ngoài chợ, và nói việc này phải bị xử lý nghiêm khắc. Chị Viên giải thích với tổ trưởng rằng chị không cố ý, trước khi đi làm vì vội bán rau nên quên không thay quần áo đồng phục. Lúc đó, Sơn Tử lại đến và phàn nàn với tổ trưởng rằng chị không quét dọn đường phố cẩn thận. Tổ trưởng nghe xong càng tức giận hơn và lập tức sa thải chị Viên.

Công việc khó khăn lắm mới tìm được nên chị Viên rất tức giận khi bị mất việc, vì thế bắt đầu chửi bới và la hét trước cửa hàng của Sơn Tử, đổ lỗi cho anh ta đã can thiệp vào chuyện của chị, khiến chị mất việc. Mọi người đều thông cảm với tình cảnh của chị Viên và khuyên chị đừng tức giận nữa kẻo hại đến sức khỏe. Chị Viên nói chị không muốn quay về làng, sợ bị dân làng chê cười là người vô dụng, đến công việc quét dọn vệ sinh cũng không giữ nổi.

Tôi nói: “Chị quét dọn ở đây, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm làm việc, vô cùng vất vả. Mọi người đều thấy cả, chúng tôi đều tôn trọng chị. Khu vực này rất đông người qua lại đi học, đi làm, cửa hàng bán đồ ăn vặt và hàng rong cũng nhiều. Một số trẻ em và người lớn vứt rác bừa bãi, nên chị muốn quét sạch cũng rất khó. Trước đây, nhiều người cũng vì thấy khu vực này khó quét dọn sạch sẽ nên mới không làm. Họ không cho chị quét nữa thì thôi, đỡ phải chịu ấm ức.”

Chị Viên bất lực nói: “Mức lương 1.900 nhân dân tệ một tháng, tuy không nhiều, nhưng vẫn còn hơn trồng trọt, bán rau. Vì công việc quét rác này, ở nhà tôi chỉ trồng vài luống rau, phần đất còn lại bỏ hoang rồi bị người khác lấy trồng rau mất rồi, bây giờ không đòi lại được nữa.”

Tôi nói: “Chị cũng hơn 60 tuổi rồi, con cái cũng đều lập gia đình rồi, cũng không cần chị phải lao lực nữa. Hiện tại, chị cần giữ sức khỏe để ít ốm đau, không tạo thêm gánh nặng cho con cháu. Nếu chị tức giận rồi sinh bệnh, thì không phải 1.900 tệ có thể giải quyết được đâu, lại còn liên lụy con cái phải chăm sóc chị nữa”. Một phụ nữ lớn tuổi bên cạnh nói: “Cô ấy nói đúng đấy. Sơn Tử còn trẻ tuổi, nói năng không suy nghĩ hậu quả, chị mắng cậu ấy lâu như vậy mà cậu ấy không nói tiếng nào, chứng tỏ cậu ấy biết mình sai rồi. Chị người lớn rộng lượng, đừng mắng nữa.”

Tôi gom hai túi đồ cũ lớn trong nhà và đưa cho chị ấy. Tôi nói: “Không quét dọn được nữa thì chị có thể đi bán ve chai. Nghề này khá tự do, không phải thức khuya dậy sớm, cũng không cần lo lắng về thái độ của người khác.”

Cuối cùng, không khí trên đường phố cũng bình yên trở lại, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ hai ngày sau, chị Viên lại quay lại, ngồi trên lan can bên đường, hướng về phía cửa hàng của Sơn Tử và liên tục chửi rủa. Nhiều người cho rằng chị ấy quá coi trọng tiền bạc, mất đi ngần ấy tiền, bảo chị không tức giận, không chửi bới là điều không thể.

Việc chị ấy quay lại đây không phải là ngẫu nhiên, từ trước đó tôi đã có ý định giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho chị ấy. Tôi tin rằng, một sinh mệnh thực sự minh bạch chân tướng Đại Pháp sẽ biết phải làm thế nào.

Chị Viên thấy tôi từ xa đi tới liền lớn tiếng nói: “Cảm ơn cô đã cho tôi nhiều đồ cũ như vậy”. Tôi đáp: “Không có gì đâu, tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ Lý dạy chúng tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Tôi thấy chị là người tốt bụng nên muốn giúp chị. Trời hôm nay nóng quá, để tôi đưa chị về nhà, chúng ta có thể vừa đi vừa nói chuyện”. Chị ấy vui vẻ đồng ý và cảm ơn tôi.

Nhà chị ấy cách đó khoảng 600 mét, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện. Tôi kể cho chị ấy nghe chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, về sự hồng truyền của Đại Pháp trên khắp thế giới; rồi kể cho chị nghe về những lợi ích mà tôi nhận được từ khi bước vào tu luyện Pháp Luân Công; và những câu chuyện thần kỳ khi thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.

Chị Viên nói: “Tôi nghĩ mãi không thông. Ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, vất vả quét dọn đường phố sạch sẽ, vậy mà còn thường xuyên phải chịu lời đàm tiếu của người khác. Trong khi Sơn Tử ngày nào cũng bán đồ ăn không rõ nguồn gốc cho trẻ em, nhưng lại không có ai quản”.

Trước tiên, tôi giải thích cho chị ấy nghe Pháp lý “bất thất bất đắc” mà Sư phụ giảng. Tôi cũng đưa ra ví dụ từ hành xử của bản thân mình trong công việc để giúp chị ấy hiểu rằng chịu thiệt là phúc. Tôi nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Công, chiểu theo lời dạy của Sư phụ, cố gắng trở thành người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn. Cũng giống như chị, ở cơ quan tôi làm việc chăm chỉ, không lười biếng hay trốn tránh nhiệm vụ. Để làm tốt công việc của mình, tôi thường tự nguyện làm thêm giờ mà không yêu cầu trả thêm tiền. Có người còn nói tôi là kẻ ngốc.

Nhưng bù lại, tôi luôn khỏe mạnh và đã hơn 20 năm nay không cần dùng thuốc. Con cái tôi cũng ngoan ngoãn và chịu khó, cháu học hành chăm chỉ và được nhận vào trường đại học tốt. Chị nói xem, tôi chịu thiệt thòi trong công việc chẳng phải là chuyện tốt sao? Còn việc người khác đối xử không tốt với chúng ta, có thể là do kiếp trước chúng ta nợ họ. Chị đã nghe câu chuyện về lục đạo luân hồi chưa? Khi chúng ta nợ ai đó, khiếp này họ có thể sẽ đến đòi nợ. Vậy chúng ta giữ tâm thái bình hòa, nhẫn nhịn một chút, nợ sẽ được trả xong, chuyện chẳng phải sẽ qua đi sao?”

Tôi cũng nói với chị ấy: “Tất nhiên việc Sơn Tử và những người khác bán hàng không rõ nguồn gốc cho trẻ em là sai. Họ bị ảnh hưởng bởi thuyết vô thần, không hiểu rằng làm việc gì cũng là thiện ác hữu báo. Hiện nay thiên tai nhân họa xuất hiện rất nhiều, nhiều người tin rằng ôn dịch là do ông Trời đang trừng phạt con người. Chính là vì con người hiện nay không coi trọng đức, là việc gì cũng chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân mà không quan tâm đến việc có thể gây tổn hại cho người khác hay không. Nếu cứ tiếp tục như vậy, con người sẽ gặp nguy hiểm. Vì thế Sư phụ muốn chúng tôi giảng chân tướng cứu người”.

Tôi còn giải thích cho chị ấy về tầm quan trọng của việc thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó. Chị ấy vui vẻ đồng ý thoái xuất khỏi Đội Thiếu niên Tiên phong.

Một thời gian sau, tôi và chị Viên lại tình cờ gặp nhau trên đường. Thấy tôi, chị ấy mỉm cười và nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”. Tôi hỏi thăm tình hình của chị và chị ấy kể với tôi rằng chị ấy vừa làm được một việc thiện. Vài ngày trước đó, trên đường bán rau về, chị ấy nhặt được một chiếc ví bên trong có một chiếc điện thoại di động, vài trăm tệ và một bao thuốc lá, tổng cộng trị giá hơn một nghìn tệ. Chị Viên nói: “Tôi nghe lời cô, tôi không lấy những thứ này”. Chị mang những thứ đó về nhà và nhờ con trai thông qua chiếc điện thoại di động để tìm chủ nhân của chiếc ví. Chủ nhân chiếc ví đã đến nhà chị nhận lại đồ bị mất và muốn biếu chị vài trăm nhân dân tệ để tỏ lòng cảm ơn, nhưng chị đã từ chối. Chị Viên nói: “Nếu tôi muốn tiền của anh thì tôi đã không gọi anh đến trả lại”.

Tôi giơ ngón tay cái lên tán thưởng hành động thiện lương của chị Viên và nói: “Thật tốt quá! Chị không những làm việc thiện, tích đức cho con cháu, mà còn có thêm một mối duyên lành, người ta sẽ nhớ đến lòng tốt của chị. Sau này có việc gì, chỉ cần trong khả năng, cậu ấy nhất định sẽ giúp chị.” Tôi nói tiếp: “ Những thứ đó không phải của chị, chị nhặt được mà không trả lại thì không phải là chuyện tốt đâu. Theo cách nói của người tu luyện chúng tôi thì sẽ bị tổn đức. Phúc phận, tiền bạc của con người đều dùng đức để đổi lấy; đức nhiều thì phúc phận nhiều, làm ăn suôn sẻ, con cái học hành thuận lợi, gia đình cũng hòa thuận; đức ít thì cả đời nghèo khó, thậm chí đi ăn xin cũng không được ai cho, vì không có đức để hoán đổi.” Chị ấy hiểu ngay và nói: “ Đức quan trọng như vậy sao! Tôi hiểu rồi, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ làm những việc gây tổn đức nữa”.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/21/500229.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/2/233502.html