Canada: Giúp người Trung Quốc thoái khỏi ĐCSTQ tại Pacific Mall Toronto
Bài viết của Chương Vận, phóng viên Minh Huệ tại Toronto
[MINH HUỆ 18-02-2026] Pacific Mall Toronto tọa lạc tại Markham, Ontario, Canada, với 450 gian hàng. Trung tâm thương mại này mở cửa vào giữa thập niên 1990 và là trung tâm mua sắm hàng hóa châu Á trong nhà lớn nhất. Theo các báo cáo, đây là trung tâm mua sắm châu Á lớn nhất ở phương Tây.
Trung tâm thương mại này là điểm đến không thể bỏ qua của du khách từ khắp nơi trên thế giới. Những người mới nhập cư vào Canada rất thích mua sắm tại đây. Đây cũng là địa điểm không thể bỏ qua đối với du khách Trung Quốc.
Các học viên ở Toronto đã lập một điểm giảng chân tướng Đại Pháp tại ngã tư quảng trường, nơi xe cộ từ mọi hướng đều có thể nhìn thấy các tấm biểu ngữ của họ. Các tài xế thường bấm còi hoặc giơ ngón tay cái để khích lệ các học viên. Các học viên đã có mặt tại địa điểm này suốt hai thập kỷ qua. Bất chấp cái lạnh và bão tuyết vào mùa đông hay cái nóng oi ả của mùa hè, ngày nào họ cũng treo biểu ngữ. Ngay cả vào ngày lạnh giá nhất, họ vẫn đến để nói với mọi người chân tướng về cuộc bức hại và giúp họ thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Trung bình mỗi ngày, họ giúp ít nhất 12 người thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới.
Pacific Mall Toronto – Trung tâm thương mại châu Á trong nhà lớn nhất Bắc Mỹ
Các học viên tại điểm giảng chân tướng Pacific Mall kính chúc Sư phụ Tết truyền thống vui vẻ.
Các học viên Pháp Luân Đại Pháp treo biểu ngữ dọc theo tuyến đường dẫn đến Pacific Mall.
Bất chấp thời tiết mùa đông lạnh giá, các học viên vẫn luyện công, giảng chân tướng cho người dân và giúp họ thoái khỏi ĐCSTQ.
Người phụ nữ đến từ Sơn Đông: Cả gia đình chúng tôi đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ
Bà Ngô, một học viên Pháp Luân Đại Pháp, chia sẻ: “Thời gian qua, thời tiết ở Toronto vô cùng lạnh giá và đường phố phủ đầy tuyết. Một hôm, tôi cố nhường đường cho một người phụ nữ đi từ hướng ngược lại. Nhưng vì tuyết rơi khiến con đường trở nên rất hẹp, chúng tôi suýt va chạm vào nhau. Cả hai chúng tôi cùng cười, tôi nói với bà ấy rằng chúng tôi chắc hẳn là có duyên phận. Tôi đã kể cho bà ấy nghe những câu chuyện về việc thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Bà ấy nói rằng mình đã thoái đảng tại Pacific Mall, và bà cũng đã khuyên cả gia đình cùng thoái.”
Người phụ nữ ấy giải thích rằng bà đến từ thành phố Duy Phường, tỉnh Sơn Đông. Bà nói: “Tôi sống ở gần đây. Tôi sang đây thăm con gái và giúp trông các cháu. Trong thời kỳ đại dịch COVID, tôi đã ở lại Toronto 6 tháng và thường xuyên đến Pacific Mall. Lần nào đến đây, tôi cũng thấy các học viên cầm biểu ngữ. Tôi biết các bạn phản đối ĐCSTQ. Lúc đó, tôi nghĩ các bạn không có việc gì làm nên mới đến đây làm những việc vô nghĩa. Tôi đã từ chối nhận tài liệu của các bạn.”
Bà cười và kể tiếp: “Sau đó tôi về Trung Quốc và đến tháng 8 năm ngoái, tôi quay lại Toronto. Khi đến trung tâm thương mại này, tôi lại thấy các bạn. Ồ! Các bạn có nhiều người tham gia hơn và có nhiều biểu ngữ hơn. Thay vì cầm biểu ngữ, các bạn đã dựng chúng lên, trông rất chuyên nghiệp. Các tấm biểu ngữ trông thật đẹp!”
Bà nói: “Tôi thầm nghĩ liệu sự kiên trì của các bạn có phải là ý Trời, và liệu việc thoái đảng cũng là ý Trời hay không. Khi một học viên khuyên tôi thoái đảng, tôi đã đồng ý ngay lập tức. Giờ đây, mỗi lần đến đây và nhìn thấy các bạn, tôi đều cảm thấy vô cùng gần gũi.“
“Tôi muốn giúp con gái và chồng tôi thoái khỏi ĐCSTQ. Nhưng các bạn bảo tôi rằng bản thân họ phải đồng ý thoái mới được. Tôi đã lấy một tờ rơi và bảo chồng cùng con gái tự đăng ký thoái đảng trên trang web. Cảm ơn các bạn rất nhiều!”
Người nhập cư từ tỉnh Phúc Kiến ca ngợi các học viên
Bà Ngô gặp một người phụ nữ tên là Tiểu Tuyết tại một quầy sửa xe đạp gần Pacific Mall. Tiểu Tuyết hỏi bà Ngô bao nhiêu tuổi và nói rằng đạp xe ở độ tuổi của bà rất nguy hiểm. Bà Ngô đáp: “Tôi đã ngoài 70 tuổi. Ngày nào tôi cũng đạp xe đến đây. Như vậy đối với tôi vừa nhanh vừa tiện lợi.”
Tiểu Tuyết nói: “Bác là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Bác có biết rằng cháu đã thoái khỏi ĐCSTQ tại Pacific Mall không? Cháu thấy các học viên rất tốt, nhưng bố cháu lại phản đối các bác. Khi cháu kể với bố rằng cháu đã thoái đảng, ông ấy hỏi tại sao cháu lại nghe lời các bác. Ông nói rằng mỗi lần đi ngang qua đó, họ [các học viên] lại đến gần ông và nói rằng thoái đảng sẽ tốt cho ông. Ông luôn cho rằng thời buổi này chẳng ai làm điều gì tốt cho người khác cả. Ông ấy rất bảo thủ.”
Vài ngày sau, bà Ngô gặp lại Tiểu Tuyết. Cô hào hứng kể với bà Ngô: “Cháu báo cho bác một tin vui nhé. Bố cháu đã thay đổi rồi. Vào một ngày lạnh giá khi nhiệt độ xuống tới -24 độ C, bố cháu từ Pacific Mall về nhà và thốt lên: ‘Ồ! Con có biết không, ngay cả trong thời tiết lạnh giá như vậy, những học viên Pháp Luân Đại Pháp đó vẫn ở đó luyện công. Giờ thì bố tin rồi. Họ thực sự làm việc này không vì bản thân mình. Dù có cho bao nhiêu tiền cũng chẳng ai sẵn sàng ra ngoài trong thời tiết khắc nghiệt như vậy. Có cho bố bao nhiêu tiền thì bố cũng chẳng ra đâu. Có vẻ như các học viên Pháp Luân Đại Pháp thực sự đang làm những điều tốt đẹp cho người khác. Giờ thì bố tin rồi. Bố tin rồi.’”
Bà Ngô rơi nước mắt và nói với Tiểu Tuyết: “Cảm ơn cháu đã báo cho bác tin vui này. Bác thấy được khích lệ rất nhiều.”
Bà Ngô cho biết: “Hôm đó, tôi đã viết một lá thư gửi cho các đồng tu: ‘Trong thời tiết băng giá, các bạn vẫn đứng đó, sưởi ấm bầu trời, mặt đất và sưởi ấm cả những trái tim lạnh lẽo của mỗi người qua đường. Có lẽ các bạn không nhận ra rằng sự kiên trì của các bạn tại điểm giảng chân tướng đã đánh thức biết bao người dân Trung Quốc.’”
Quan chức Trung Quốc: Các bạn thật đáng khâm phục! Hãy tiếp tục phát huy nhé!
Bà Hoàng, một học viên Pháp Luân Đại Pháp, niềm nở chào đón mọi người và nói: “Xin chào! Chúc bạn những điều tốt lành! Bạn đã nghe nói về việc thoái xuất khỏi ĐCSTQ để được bình an chưa?”
Một cặp vợ chồng đến từ Bắc Kinh đã dừng xe và nhận tờ rơi mà bà Hoàng đưa. Khi bà hỏi họ xem họ đã từng gia nhập ĐCSTQ, Đoàn Thanh niên hay Đội Thiếu niên Tiền phong chưa, người vợ đáp: “Những người làm trong bộ máy chính quyền cấp cao của ĐCSTQ như chúng tôi không thể nào chưa từng vào đảng được. Không vào đảng thì chúng tôi không thể làm việc được.”
Bà Hoàng kể: “Người chồng là một quan chức chính quyền của ĐCSTQ. Người vợ là phóng viên truyền thông của ĐCSTQ. Khi tôi nói với họ lý do tại sao có rất nhiều người Trung Quốc thoái đảng cũng như chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, họ đã chăm chú lắng nghe. Cả hai người đều đồng ý thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới mà không chút do dự.”
Người chồng nói với bà Hoàng: “Sự tham nhũng của ĐCSTQ và những điều tồi tệ mà họ làm còn vượt xa những gì bà vừa kể. Họ đã làm nhiều việc xấu xa hơn những gì bà biết. Vì ở trong hệ thống nên chúng tôi biết rất rõ. Vậy nên chúng tôi đã nhanh chóng xin nghỉ hưu và đến đây. Càng tránh xa môi trường đó thì càng tốt. Các bạn thật đáng khâm phục! Chúng tôi ủng hộ các bạn! Hãy tiếp tục phát huy nhé! Chúng tôi vô cùng cảm ơn các bạn!”
Vào một dịp khác, một quý ông khoảng 60 tuổi đã đến Pacific Mall. Khi bà Hoàng hỏi ông đã từng gia nhập ĐCSTQ chưa, ông nói: “Làm sao tôi có thể là một quan chức của ĐCSTQ nếu không phải là đảng viên? Tôi phải nhanh chóng thoát khỏi ĐCSTQ thôi. Nếu không, tôi sẽ gặp tai họa nếu cứ đi theo nó như bà nói.”
Ông đã thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới bằng bí danh “Phúc Báo”. Ông nói: “Bây giờ tôi đã được phúc báo rồi. Cảm ơn bà! Tôi biết rằng các vị [học viên] đều là những người rất tốt.”
Một thanh niên đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ
Một thanh niên đến từ tỉnh Sơn Đông đã chăm chú lắng nghe một học viên tại Pacific Mall và đồng ý thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới bằng bí danh “Quang Minh”. Học viên này giải thích rằng cậu sẽ có một tương lai tươi sáng sau khi thoái khỏi ĐCSTQ. Cậu nói: “ĐCSTQ đã làm quá nhiều việc xấu. Chúng ta phải lật đổ nó. Tôi có thể làm gì đây?” Khi biết được rằng các học viên Pháp Luân Đại Pháp muốn giúp mọi người nhận rõ bản chất tà ác của ĐCSTQ và tránh xa nó để tránh tai họa trong tương lai, cậu nói rằng mình sẽ khuyên nhiều người hơn nữa thoái khỏi ĐCSTQ để được bình an.
Bà Hoàng kể với cậu thanh niên rằng khi còn trẻ, bà mắc đủ thứ bệnh nhưng đã hồi phục và hoàn toàn khỏe mạnh sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Bà nói: “Tôi đã 60 tuổi rồi, nhưng tôi có thể đi bộ quãng đường dài một cách thoải mái.” Cậu vô cùng ngạc nhiên và hỏi: “Cô nói gì cơ? 60 tuổi ư? Cháu không tin đâu. Trông cô chỉ mới ngoài 30, chưa tới 40 tuổi cơ mà.”
Bà chỉ vào những học viên đang luyện công và nói: “Cậu nhìn họ xem. Họ đều lớn tuổi hơn tôi. Người cao tuổi nhất năm nay đã 90 tuổi. Ngày nào bà ấy cũng đến đây để treo biểu ngữ cùng chúng tôi. Tại sao Pháp Luân Đại Pháp lại hồng truyền khắp thế giới? Tại sao lại được nhiều người đón nhận đến vậy? Có biết bao nhiêu minh chứng sống động ở ngay đây. Những học viên này ngày nào cũng đến đây để khuyên mọi người thoái ĐCSTQ để được bình an. Thử hỏi còn ai có thể làm được như họ chứ?”
Chàng thanh niên lặng lẽ quan sát các học viên, rồi nói với bà Hoàng: “Các cô thật tuyệt vời! Chắc chắn sẽ có một ngày cháu đến học Pháp Luân Đại Pháp.”
Một chàng thanh niên khác ngoài 30 tuổi cũng đến từ tỉnh Sơn Đông đã đồng ý thoái ĐCSTQ với bí danh “Vạn Thuận”. Cậu nói: “Cháu đã phải bỏ ra rất nhiều tiền mới có thể thoát khỏi Trung Quốc. Cô cũng biết ĐCSTQ tồi tệ như thế nào rồi đấy. Người dân ở Trung Quốc không có tương lai đâu.” Cậu đã trò chuyện với bà Hoàng rất lâu. Cậu đã trải qua một cuộc sống rất khó khăn. Bà Hoàng đã giúp cậu thoái khỏi ĐCSTQ và nói với cậu rằng bà hy vọng từ nay về sau những điều suôn sẻ sẽ đến với cậu.
Sau khi thoái khỏi ĐCSTQ, cậu nói: “Các cô thật sự rất tốt. Cháu đã mất tiền để trốn khỏi Trung Quốc mới có thể sống sót. Giờ đây, cháu đã được cứu rồi. Cháu vô cùng biết ơn các cô!”
“Tất cả chúng ta cùng học Pháp Luân Đại Pháp nhé!”
Bà Hoàng đã giải thích cho một thanh niên vừa mới đến từ Trung Quốc về ý nghĩa của việc thoái đảng. Cậu đã đồng ý thoái mà không chút do dự. Khi bà tiếp tục giảng chân tướng cho cậu, một người phụ nữ đến từ Hồng Kông đã bước tới và chăm chú lắng nghe. Khi bà Hoàng chia sẻ rằng bà đã nhận được lợi ích rất lớn từ việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng dù đã ngoài 60 tuổi, người phụ nữ này tỏ ra ngạc nhiên và nói trông bà Hoàng rất trẻ.
Người phụ nữ đã đặt nhiều câu hỏi và bà Hoàng đều giải đáp từng thắc mắc của bà. Sau đó, bà nhờ bà Hoàng hướng dẫn các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp.
Bà Hoàng nói: “Mọi người ở hiệu sách bên trong Pacific Mall sẽ hướng dẫn bà các động tác luyện công. Bà cũng có thể tham dự lớp học 9 ngày.”
Chàng thanh niên đến từ Trung Quốc vô cùng hào hứng và nói rằng cậu cũng muốn học. Sau đó, họ đã cùng nhau đi đến hiệu sách.
Vào một dịp khác, một người phụ nữ đến từ Hồng Kông đã trò chuyện với bà Hoàng. Trông bà có vẻ rất đau khổ và nói: “Bà biết đấy, Hồng Kông bây giờ coi như xong rồi. ĐCSTQ vươn vòi đến đâu, nơi đó coi như chấm dứt.” Bà Hoàng an ủi bà ấy: “Bà hãy yên tâm. Ông Trời sẽ trừng phạt những kẻ xấu đó.” Người phụ nữ đáp lời: “Tôi tin điều đó. Tôi luôn ủng hộ các bạn!”
Bà ngắm nhìn các học viên đang luyện công và nói: “Các bạn thật đáng khâm phục. Các bạn là những người thiện lương, trí tuệ và chính trực.” Trông bà rất xúc động, bà đã lặp lại câu này tới ba lần: “Các bạn là những người thiện lương, trí tuệ và chính trực.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/18/506948.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/19/232993.html










