Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 22-02-2026]

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1997. Trước khi tu luyện, tôi thường giao du với những người không được tốt cho lắm trong xã hội. Tôi đam mê rượu chè, uống say là mất kiểm soát, ngông cuồng, không coi ai ra gì. Sau khi đắc Pháp, tôi đã bỏ những thói hư tật xấu và cố gắng để trở thành một người tốt.

Mặc dù có lúc tôi lơ là tu luyện, song Sư phụ từ bi vĩ đại chưa bao giờ bỏ lại tôi, Ngài vẫn điểm hóa cho tôi trong mơ để tôi có thể cải thiện bản thân. Trong giấc mơ, tôi thường mơ nào là đang đi đường thì xe hết xăng, thủng lốp, hoặc không tìm thấy xe hơi đâu hoặc bị lạc không tìm thấy đường về. Gần đây nhất, tôi mơ đi thi nhưng tôi không thể trả lời được bất kỳ câu hỏi nào. Tôi ngộ ra rằng tôi nên viết lại một số trải nghiệm tu luyện của bản thân để chia sẻ với các đồng tu.

Một lần, tôi cùng vài học viên khác đi phát tài liệu chân tướng ở nông thôn. Tôi phụ trách lái xe, còn các học viên khác đi tới từng nhà phát tài liệu. Trong lúc chờ họ, tôi viết dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo” lên cột điện. Vừa viết xong hai chữ đầu tiên, tôi nghe thấy từ phía sau có ai đó “hừ” lên một tiếng. Tôi quay lại thì thấy đó là một người đàn ông trung niên. Tôi không hề hoảng sợ, vẫn đường đường chính chính viết nốt ba chữ còn lại rồi rời đi.

Một ngày khác, tôi cùng ba học viên đi phát 700 cuốn “Giải thể Văn hóa Đảng” và “Mục đích cuối cùng của Chủ nghĩa Cộng sản” tại một ngôi làng lớn. Chúng tôi phát trong hơn ba tiếng đồng hồ mới hết tài liệu. Khi rời đi, có một chiếc xe van nhỏ bám theo chúng tôi trong suốt gần 16 km. Dọc đường, chúng tôi cùng nhau phát chính niệm. Khi đến một ngã ba, có một chiếc xe tải lớn từ phía đối diện đi tới, tôi nháy đèn pha một cái, chiếc xe tải đó liền dừng lại để xe tôi đi qua. Chiếc xe tải lớn dừng lại chặn ngang ngã ba, khiến chiếc xe van đang bám theo chúng tôi buộc phải dừng lại. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, chúng tôi đã trở về nhà một cách an toàn.

Trong thị trấn chúng tôi có một đoạn đường dài khoảng một cây số đã bị hư hỏng suốt nhiều năm và không được tu sửa. Mỗi khi mưa xuống, đoạn đường lầy lội bùn đất và lái xe không thể phân biệt đâu là đường, đâu là hố và ổ gà. Tôi nghĩ: “Người tu luyện chúng ta trước hết phải làm một người tốt; đường không ai sửa thì đệ tử Đại Pháp chúng tôi sẽ sửa”. Sau khi bàn bạc với đồng tu, mọi người đều tán thành.

Tôi hỏi một tài xế xe tải tiền một chuyến đá để làm đường. Anh ấy nói: “Tôi rất vui khi các bạn sửa chữa con đường này, chính quyền địa phương ngó lơ không tu sửa, còn các bạn lại tự bỏ tiền túi ra làm. Tôi cũng rất sẵn lòng đóng góp, chỉ lấy của các bạn tiền đá thôi“.

Ngày hôm sau, tài xế đó chở đến hơn 10 xe đá, đá đổ thành từng đống nối tiếp nhau. Rất nhiều học viên Đại Pháp đã đến giúp, già có trẻ có, cả nam lẫn nữ, mỗi người tuỳ theo khả năng mà lựa chọn phần việc phù hợp.

Thế nhưng chủ tịch thị trấn chúng tôi lại phản đối. Ông ấy nói: “Học viên Pháp Luân Đại Pháp sửa đường sẽ làm xấu hình ảnh của ĐCSTQ”. Ngày hôm đó, cảnh sát đã cử người đến ghi hình chúng tôi. Mặc dù bị gây áp lực, chúng tôi vẫn hoàn thành việc sửa đường và rất vui khi thấy giao thông thông suốt. Các tài xế đi qua đã bấm còi để tỏ lòng cảm ơn chúng tôi. Một tài xế xe buýt còn hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

Một luật sư đã làm một bài thơ về việc sửa đường của chúng tôi:

“Con đường trước cửa hoá bùn lầy
Người đi qua lại tựa vượt sông
Đường hỏng nửa năm không ai ngó
Pháp Luân [Công] tu sửa, phúc đức dày”.

Nhiều người trước đây chưa hiểu chân tướng thông qua việc này đã thay đổi quan điểm. Một số người nói rằng chính quyền bảo với họ Pháp Luân Công không tốt, thế nhưng cái con đường mà chính quyền không đoái hoài tới này lại do chính tay các học viên Pháp Luân Công sửa cho đẹp đẽ trở lại.

Sau đó, tôi để ý thấy vẫn còn một số ổ gà nho nhỏ nên đã nhờ tài xế xe tải chở thêm một chuyến đá nữa. Tôi không muốn làm phiền các học viên khác nên đã tự mình lái chiếc xe ba bánh nhỏ, xúc từng xe đá từ đống lớn đi lấp vào các hố. Tôi làm ròng rã suốt một ngày, mệt rã rời. Tôi mệt đến mức tối hôm đó khi vừa về nhà, tôi liền đi thẳng vào giường, đặt lưng xuống ngủ thiếp đi mà không ăn tối. Đêm đó, tôi mơ thấy mình bay vút lên trời cao như một mũi tên với tay phải đặt trước ngực ở thế lập chưởng. Tôi bay vụt qua các vì sao và thấy chúng cứ lùi dần lại phía sau, cảm giác giống như đang ngồi trên tàu hoả, cảnh vật bên ngoài cứ lướt qua nhanh vun vút! Tốc độ quá nhanh khiến tôi cảm thấy sợ và giật mình tỉnh giấc. Tôi hiểu rằng Sư phụ thấy tôi làm điều đúng đắn nên đã khích lệ tôi qua giấc mơ.

Một buổi chiều nọ, trời nổi giông bão, sấm chớp đùng đùng. Tôi lái xe chở một nữ hành khách về nhà. Trước đó, tôi từng gặp cô ấy vài lần và đã từng giảng chân tướng Pháp Luân Công cho cô ấy, nhưng cô vẫn chưa làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của ĐCSTQ).

Khi đang đi trên cao tốc, đến đoạn có một số cây bị gió quật đổ nằm chắn ngang đường. Các phương tiện qua lại phải đánh lái đi vòng qua bên này bên kia để tránh, rất bất tiện. Thấy cảnh tượng đó, tôi nghĩ rằng sự việc này không hề ngẫu nhiên. Sư phụ dạy chúng ta phải làm người tốt trong mọi hoàn cảnh.

Tuân theo lời dạy của Sư phụ, bất chấp trời mưa như trút nước, hễ lái tới chỗ có cây đổ, tôi liền xuống xe để kéo chúng ra khỏi lòng đường. Cứ như thế, tôi xuống rồi lên xe hơn chục lần, chiếc áo khoác của tôi đã ướt sũng, nhưng tôi nghĩ dù khó khăn đến đâu, tôi cũng phải làm tốt những gì Sư phụ dạy. Hành động của tôi đã khiến người nữ hành khách đang ngồi trong xe tôi rất cảm động. Từ đó trở đi, hễ cần xe là cô ấy liền gọi tôi. Cô ấy công nhận đệ tử Pháp Luân Đại Pháp là những người đáng tin và tốt bụng.

Trên đây là thể ngộ tu luyện của cá nhân tôi, nếu có điều gì không đúng mong các đồng tu từ bi chỉ ra.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/22/503724.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/3/233518.html