Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-02-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp khi ngoài 20 tuổi. Trong hơn 20 năm tu luyện, tôi đã chứng kiến sự tốt lành của Đại Pháp. Bất chấp sự bức hại tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), tôi vẫn kiên định đức tin vào Sư phụ và Đại Pháp. Bằng việc việc gửi tin nhắn từ điện thoại di động, tôi chưa bao giờ ngừng chia sẻ sự tốt lành của Đại Pháp và vạch trần cuộc bức hại của ĐCSTQ. Tôi muốn chia sẻ cho mọi người nghe về trải nghiệm xảy ra nhiều năm trước.

Khi đĩa DVD “Nhân chứng mô tả việc thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công còn sống” được phát hành, nó đã vạch trần thêm về vụ “tự thiêu Thiên An Môn” giả do ĐCSTQ dàn dựng. Tôi vô cùng sửng sốt trước những sự thật này và cảm thấy rằng mọi người nên biết sự thật.

Tôi bắt đầu thu thập số điện thoại từ mục quảng cáo của tờ báo chiều và gửi tin nhắn bất cứ khi nào có thể. Trong tin nhắn, tôi viết: “Pháp Luân Đại Pháp hảo; vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là giả mạo.” Tôi đã làm việc này gần như mỗi ngày.

Tôi từng nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông hỏi tôi làm sao có được số điện thoại của anh ấy. Tôi giải thích rằng tôi đã tìm thấy nó trong mục quảng cáo của tờ báo chiều địa phương.

Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy rất ngưỡng mộ các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Anh ấy nói rằng có lần anh ấy đã kể cho mọi người trong buổi họp mặt về việc học viên Pháp Luân Đại Pháp đã “tự thiêu” vì đức tin của họ như thế nào, điều mà anh ấy cho là rất đáng khâm phục. Rõ ràng là anh ấy không hiểu sự thật—rằng các học viên Pháp Luân Đại Pháp trân quý sinh mệnh và sẽ không bao giờ tự tử. Nghe điều này, tôi cảm thấy lo lắng và trả lời: “Anh đã bị những lời tuyên truyền dối trá lừa gạt. Tôi muốn giải thích sự thật cho anh.”

Tôi đã tìm địa chỉ cửa hàng của anh ấy và mang theo một đĩa DVD “Nhân chứng mô tả việc thu hoạch nội tạng của các học viên Pháp Luân Công còn sống”. Con trai tôi đã đi cùng tôi để tìm anh ấy.

Việc kinh doanh tại cửa hàng có vẻ chậm. Chỉ có một thanh niên ở đó, dường như là chủ cửa hàng. Tôi hỏi giá một chiếc móc treo ô tô và mua một chiếc. Từ cuộc trò chuyện ngắn của chúng tôi, tôi nhận ra anh ấy chính là người đã gọi cho tôi hôm trước. Tôi nói: “Vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là giả mạo. Anh có thể tìm hiểu sự thật từ đĩa DVD này.” Anh ấy nhận đĩa DVD với vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

Anh ấy gọi cho tôi khi tôi đang trên xe buýt trở về nhà và thốt lên: “Chị thật khó liên lạc! Tôi biết ĐCSTQ là xấu, nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng nó có thể tà ác đến thế! Ngay cả tôi cũng bị lừa. Tôi đã không nhận ra một lỗ hổng rõ ràng như vậy. Cô bé đó được cho là đã phẫu thuật khí quản, nhưng khi phóng viên phỏng vấn cô bé, cô bé vẫn có thể hát.” Tôi biết anh ấy bây giờ đã hiểu sự thật về vụ “tự thiêu”.

Sau đó, tôi đã không liên lạc với anh ấy một thời gian. Khi cuốn sách nhỏ “Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản” được xuất bản, kêu gọi mọi người thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó là Đoàn Thanh niên và Đội Thiếu niên Tiền phong, tôi ngay lập tức nghĩ đến anh ấy. Tôi gọi cho anh ấy và chúng tôi đã sắp xếp thời gian và địa điểm gặp mặt. Tôi nhờ các học viên khác phát chính niệm trong khi tôi mang cho anh ấy một cuốn sách nhỏ.

Khi chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ, anh ấy nói đùa rằng tôi rất khó liên lạc. Anh ấy nói anh ấy đã bắt đầu công việc kinh doanh khác và nó đang rất phát đạt. Tôi cảm thấy anh ấy đã nhận được phúc báo sau khi hiểu chân tướng. Tuy nhiên, khi tôi giải thích mục đích chuyến thăm của mình, anh ấy không muốn thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Tôi cảm thấy hơi thất vọng, nhưng tôi rất vui khi anh ấy nhận cuốn sách nhỏ.

Sau đó, anh ấy kể cho tôi nghe câu chuyện của mình: Trong các cuộc biểu tình ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989, anh ấy là thành viên của “Liên đoàn Tự trị Sinh viên Bắc Kinh” và là mục tiêu của ĐCSTQ.

Anh ấy nói những người tham gia phong trào sinh viên đã kể với anh ấy rằng xe tăng đã tiến vào Quảng trường Thiên An Môn và súng máy đã được sử dụng vào đêm ngày 3 tháng 6 năm 1989. Xe tăng cũng nghiền nát nhiều sinh viên từ chối rời đi. Sau đó, máy ủi và xe tải đến để chất xác chết và chở đi. Cuối cùng, xe chở nước được điều đến để rửa trôi máu và quảng trường sạch sẽ hơn bình thường. Tuy nhiên, ĐCSTQ tuyên bố rằng không có ai chết.

Khi anh ấy nói, tôi nhận ra rằng những gì anh ấy mô tả phù hợp với những gì được giải thích trong cuốn sách nhỏ. Tôi hy vọng rằng sau khi đọc Cửu Bình, anh ấy sẽ thoái ĐCSTQ.

Ngay khi chúng tôi định chào tạm biệt, anh ấy nhận thấy một xấp giấy tuyên bố “Tam thoái” mà gần đây một học viên đã đưa cho tôi. Một số được viết tay, trong khi số khác được in. Anh ấy nói: “Tôi thích bản in. Tôi cũng sẽ thoái và tôi sẽ sử dụng tên thật của mình.” Khi nghe điều này, nỗi lo lắng vương vấn trong lòng tôi đã tan biến. Tôi cảm thấy biết ơn—sinh mệnh này đã thực sự được cứu!

Tôi không nhận ra mình đã mang theo những tờ tuyên bố thoái đảng vào ngày hôm đó. Tôi biết rằng đây là sự an bài và ban ơn từ bi của Sư phụ, cũng như chính niệm của các đồng tu đang hỗ trợ tôi.

Sự việc này xảy ra hơn 20 năm trước, nhưng nó vẫn in đậm trong trí nhớ của tôi. Tôi nhận ra rằng chỉ cần trái tim chúng ta hướng đến việc cứu người, chúng ta sẽ gặp được những người có duyên và nhận được sự trợ giúp của Sư phụ.

Trong giai đoạn cuối cùng của quá trình Chính Pháp, tôi hy vọng rằng các bạn đồng tu sẽ tu luyện bản thân tốt hơn, hình thành một chỉnh thể vững chắc, làm tốt ba việc và trợ giúp Sư phụ cứu nhiều người hơn nữa.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/13/504003.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/29/233457.html