Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 02-02-2026] Mẹ tôi là một phụ nữ nông thôn bình thường, là người chính trực, lương thiện và có chính nghĩa, rất nóng tính, và cũng rất hiếu thắng. Từ nhỏ mẹ đã có trí nhớ siêu thường, phàm là bài học mà học xong trên lớp thì phải đọc thuộc, mẹ luôn là người đầu tiên đứng dậy đọc thuộc tại chỗ. Số mẹ rất khổ, khi mẹ vừa tốt nghiệp tiểu học, ông ngoại đã qua đời vì mắc bệnh uốn ván không thể chữa trị, mẹ đành phải thôi học, làm giáo viên ở trường tư thục. Về sau, mẹ kết hôn với cha, vì tổ tiên bên cha có một số đất đai, nên bị coi là địa chủ trong thời Đại Cách mạng Văn hóa. Mẹ bị cha liên lụy, nên cũng không thể làm giáo viên trường tư thục nữa. Vào những năm đó, rất ít phụ nữ nông thôn từng được đi học, sau khi Đại Cách mạng Văn hóa kết thúc, vì mẹ có tri thức và năng lực nên đã vào Đảng, làm cán bộ thôn.

Mẹ đã trải qua nhiều khổ nạn như thế, thêm vào tính cách nóng nảy, từ nhỏ mẹ dạy dỗ tôi và anh trai rất nghiêm, hễ có tật xấu và thói quen không tốt thì bà tuyệt đối không nhân nhượng, sẽ đánh một trận, và nhất định bảo chúng tôi sửa chữa. Đồng thời mẹ cũng đặt hy vọng rất lớn vào chúng tôi, hy vọng hai chúng tôi có thể vươn lên vì bà, cố gắng học hành, đi đường chính, trở thành những người tiến bộ và có thành tựu.

Vào thời đại học, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mẹ không ủng hộ, và cũng không phản đối. Nhưng đến tháng 7 năm 1999, sau khi Pháp Luân Đại Pháp bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại, mẹ đã chịu độc hại của tà đảng Trung Cộng, bà rất chống đối Đại Pháp, tôi đã thử giải thích mấy lần, nhưng không có hiệu quả, và tôi cũng không kiên trì [giải thích] nữa.

Sau đó, tôi đã học kinh văn mới của Sư phụ, và cũng đọc không ít bài chia sẻ thể hội tu luyện mà đồng tu viết cùng trải nghiệm cứu người làm tam thoái (thoát ly các tổ chức Đảng, Đoàn và Đội của ĐCSTQ), tôi biết rõ lựa chọn làm tam thoái có ý nghĩa như thế nào đối với một sinh mệnh, và tôi cũng muốn khuyên mẹ làm tam thoái, tuy nhiên vì sự cản trở của tình thân và nhân tâm, hễ tôi đến trước mặt mẹ thì không thể mở miệng. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy thời gian còn dài, sau này rất nhiều cơ hội, hoặc là khi mẹ lại trải qua một số việc, thật sự nhận ra ý nghĩa và sự đáng quý của sinh mệnh, thì bà có thể đón nhận. Thế nhưng, hơn một năm sau khi mẹ làm phẫu thuật ung thư dạ dày, căn bệnh lại tái phát, tôi cũng biết rõ thời gian không còn nhiều, và không thể chờ đợi nữa.

Từ nhỏ mẹ dạy dỗ tôi và anh trai rất nghiêm, bà đánh chúng tôi rất nhiều, sâu thẳm trong tâm tôi có tâm sợ hãi và tâm chống đối tác quái, thậm chí có khi tôi từng hận bà; vì áp lực và sự gian khổ trong cuộc sống, cha mẹ tôi cãi nhau rất nhiều, bầu không khí trong gia đình thường xuyên căng thẳng. Trường kỳ sống trong hoàn cảnh như thế khiến tôi thiếu tự tin và cảm giác an toàn, tôi rất nhạy cảm với bầu không khí xung quanh và sắc mặt của người khác, sâu thẳm trong tâm còn có cảm giác tự ti. Nhiều lúc tôi muốn nói một chút, nhưng còn chưa mở miệng, nhìn thấy hoặc cảm thấy bầu không khí không đúng và sắc mặt người khác không bình thường, thì tôi liền chựng lại.

Chúng ta là đến cứu người, không phải là đến chọn người. Tôi còn tâm phân biệt, vào khoảnh khắc này, tôi đã quên chúng sinh đều đến vì Đại Pháp, và cũng không đủ tâm từ bi. Khi giảng chân tướng cho mẹ, tôi còn hơi hấp tấp. Tôi đã học Pháp của Sư tôn, không thể giảng quá cao, tôi muốn để mẹ đắc Pháp, tu thành chính quả. Tôi không hoán đổi vị trí để suy xét, vẫn luôn đứng tại vị trí của mình để nghĩ, không đứng tại vị trí của mẹ để suy nghĩ, không tìm thấy khúc mắc của bà.

Mẹ tôi từ nhỏ rất thông minh, và cũng có hoài bão, nhưng số phận không cho bà cơ hội, bà còn chịu rất nhiều khổ nạn trong thời Đại Cách mạng Văn hóa, như vậy bà sẽ coi sự tiếc nuối khi không thể thực hiện lý tưởng và việc phải vươn lên chứng minh bản thân như là niềm hy vọng, ký thác lên thân con mình. Ở Trung Quốc tình huống này rất phổ biến, con cái có tiền đồ, cha mẹ cảm thấy mở mày mở mặt, là người thường, điều này không có gì đáng trách. Lúc tôi mới tu luyện Đại Pháp, mẹ tôi trong lòng không vui, vì từ nhỏ mẹ dạy dỗ tôi cực kỳ nghiêm khắc, về cơ bản mọi việc đều phải nghe theo bà. Nhưng về chuyện tu luyện Pháp Luân Đại Pháp này, tôi rất kiên định, mẹ cũng không nói gì nhiều. Nhưng sau khi tà đảng Trung Cộng bức hại Đại Pháp, mẹ bị khuấy động và đả kích rất lớn, chủ yếu là lo lắng về vấn đề an toàn của tôi. Mẹ nói, miễn là nghe tới ba chữ Pháp Luân Công, thì đầu bà liền máy động một cái, kịch liệt chống đối, thậm chí không muốn nghe.

Cái tâm muốn mẹ hiểu rõ sự thật và đắc Pháp của tôi chưa từng thay đổi, tôi thầm xin Sư tôn gia trì cho đệ tử. Nhà tôi cách nhà cha mẹ khoảng 100 km, miễn là tôi nghỉ ca thì tôi sẽ đón xe hoặc lái xe đến nhà cha mẹ, giặt đồ, nấu ăn, quét dọn vệ sinh và rửa chén, thời kỳ sau thì tôi cũng dọn phân và nước tiểu; không tính toán tiền bạc, miễn là mẹ muốn ăn gì thì tôi đều đi mua. Thấy món mà mẹ chưa từng ăn, thì tôi mua cho mẹ ăn, với những món mà con trai tôi từng ăn lúc nhỏ, về cơ bản tôi đều mua cho mẹ một lần.

Cha tôi không biết nấu ăn, nấu ra cũng ăn không ngon. Lúc bình thường, anh trai và chị dâu cũng thường mang cơm đến, cha tôi phụ trách hâm nóng. Mỗi lần tôi đến, tôi đều nấu cho mẹ món ngon. Mỗi lần thấy tôi vào nhà, mẹ đều vui mừng, nói: “Con trai ngoan của mẹ lại đến rồi, mẹ lại được ăn một bữa cơm ngon.” Mẹ rất hài lòng, và cũng rất cảm động, nhiều lần nói với cha: “Không ngờ hai đứa con có hiếu thế này.” Đặc biệt là tôi, mẹ luôn cảm thấy không có con gái chăm sóc bà là điều đáng tiếc, nhưng không ngờ tôi chăm sóc bà chu đáo đến thế, không hề thua kém con gái.

Mẹ tôi là một người tốt, mặc dù nóng tính, nhưng phân rõ thiện-ác, là người rất có chính nghĩa. Trong nhiều năm qua, mẹ con chúng tôi chia sẻ không nhiều. Trong đoạn thời gian này, tôi chủ động chia sẻ và tâm sự với mẹ. Trước tiên, tôi đảm bảo, tôi sẽ chú ý an toàn, nói với bà Sư phụ cũng bảo hộ đệ tử, để bà yên tâm. Như vậy, bà không còn kịch liệt chống đối nữa, và bắt đầu tìm hiểu sự thật về Đại Pháp bị bức hại.

Tôi lại xin đồng tu một chút tài liệu chân tướng Đại Pháp, gồm có thể hội tu luyện mà đồng tu viết, bài báo cáo chính diện về Pháp Luân Công trước năm 1999, và cũng có chân tướng về tà đảng Trung Cộng bức hại Đại Pháp. Sau khi mẹ tôi hiểu rõ, lòng đầy căm phẫn, nói Giang Trạch Dân quá xấu, Đảng cộng sản bức hại Đại Pháp là không đúng, bà còn kể với tôi đủ loại tội ác của Trung Cộng trong thời Đại Cách mạng Văn hóa.

Trước tiên tôi bảo cha mẹ làm tam thoái, bảo cha mẹ ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, và niệm thường xuyên. Cuối cùng, mẹ tôi đã bắt đầu chuyển biến quan niệm, suy ngẫm lại về bản chất và ý nghĩa của sinh mệnh. Mẹ nghiêm túc hỏi tôi: “Thiên đường có thật không? Đại Pháp là thật chứ?” Tôi từ bi nhìn mẹ, kiên định nói: “Thiên đường thật sự tồn tại, Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp tối cao.” Sau khi nói xong, tôi hỏi mẹ: “Mẹ có tin không?” Mẹ tôi trả lời: “Mẹ tin.”

Tôi còn nói: “Mẹ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nhé!” Mẹ tôi trả lời: “Mẹ muốn học.” Mẹ vừa nói dứt, tôi thấy tướng mạo và sắc mặt của bà lập tức thay đổi, hai mắt lóe sáng (khi khuyên người ta làm tam thoái, một khi người ta hiểu rõ sự thật và đưa ra lựa chọn đúng đắn, tướng mạo liền thay đổi, ánh mắt cũng thay đổi rõ rệt).

Vì mẹ tôi đi lại khó khăn, trong thời gian ngắn cũng khó học các động tác luyện công, nên tôi để mẹ đọc “Chuyển Pháp Luân” trước. Cha tôi nghe băng giảng Pháp của Sư phụ. Tôi còn luyện năm bài công pháp cho cha mẹ xem, trong lúc tôi luyện, cha mẹ hầu như nhìn không chớp mắt, xem rất nghiêm túc.

Tôi biết, Sư tôn đã kéo dài sinh mệnh cho mẹ tôi. Mẹ tôi đã dâng hương cho Sư tôn, và còn dập đầu lạy nhiều lần. Mặc dù bà có tâm cầu trị bệnh, nó còn rất mạnh, nhưng tôi cảm thấy cần phải cho bà một quá trình nhận thức. Tôi cũng khuyên bà không được chấp trước vào sự thay đổi trên bề mặt, cần phải thuận theo tự nhiên, học Pháp nhiều. Mẹ rất nghe lời tôi, có thời gian rảnh thì học Pháp. Lúc tôi chăm sóc bà, ban ngày làm việc, nấu ăn và tiếp đãi họ hàng bạn bè, ban đêm học Pháp, luyện công và phát chính niệm, tuy ngủ rất ít, nhưng không hề mệt.

Với sự gia trì của Sư tôn, mẹ tôi đã thông đọc “Chuyển Pháp Luân” hai lần. Sau đó, mẹ không thể kiên trì tiếp, tôi biết đại hạn của bà sắp đến. Chính miệng mẹ từng nói với tôi, mặc dù bà chưa từng khóc trước mặt tôi, nhưng sau mỗi lần tôi về, bà đều không nhịn nổi và phải khóc lớn một trận; đối với những người khác, bà không như vậy, chỉ có đối với tôi là như vậy. Tôi hiểu rõ, là đệ tử Đại Pháp, tôi không những phải làm tròn chữ hiếu, mà còn phải cố gắng để cho cha mẹ đắc Pháp, ít nhất là phải gieo cơ duyên này cho họ.

Mẹ tôi khóc chủ yếu là phần minh bạch của bà cảm kích Sư tôn và Đại Pháp, hơn nữa đó là thể hiện của tình thân ở phần con người này. Vì bà hiểu rõ tôi thật lòng đối đãi tốt với bà, thật lòng muốn tốt cho bà, chữ hiếu của đệ tử Đại Pháp vượt xa chữ hiếu của người thường. Mẹ tôi từng chịu rất nhiều khổ nạn, nhưng cuối cùng có thể đắc Pháp là điều vô cùng may mắn.

Lần cuối cùng khi tôi cáo biệt mẹ rồi quay người đóng cửa nhà, tôi đã bật khóc, có lẽ là dự cảm, có lẽ là phần minh bạch không xả bỏ, tôi đứng trước cửa lần lữa không thể rời đi, mặc cho nước mắt rơi, mẹ tôi nhất định cũng đang khóc ở trong nhà. Cuối cùng, tôi đã lựa chọn xoay người rời đi, vì tôi biết rõ tình thân sớm muộn đều phải buông bỏ, nếu không thì đó cũng là can nhiễu đối với mẹ.

Mấy ngày sau, anh trai gọi điện, nói: “Mẹ không ổn rồi, em hãy mau về gặp mặt lần cuối.” Mọi người làm theo di nguyện của mẹ, thay quần áo đẹp cho bà, lái xe đưa bà về quê cách đó không xa. Trên đường đi, anh trai và chị họ dặn dò mẹ nhất định phải chờ tôi về. Tôi và vợ đến trường đón con trai, rồi lái xe vội về. Mặc dù rất khẩn cấp, nhưng tâm tôi bình tĩnh lạ thường.

Đường về nhà hơn một tiếng, họ hàng bạn bè đều đã đến, chỉ còn chờ tôi về. Mẹ yên tĩnh nằm trên giường đất, bà vừa mới ngừng thở. Lúc tôi gọi mẹ, bà chảy hai hàng nước mắt. Tôi khe khẽ gọi bà, dặn dò bà, giúp bà khép hai mắt.

Sau khi lo xong hậu sự cho mẹ, có một đoạn thời gian dài, trạng thái của tôi không tốt, giống như mắc bệnh nặng, toàn thân nặng trĩu, đầu não mơ hồ. Lúc đả tọa phát chính niệm, trên đỉnh đầu thường có cảm giác sợ hãi cái chết khó tả và cực lớn đè xuống (trạng thái này cũng xuất hiện khi tôi chăm sóc mẹ lúc bà còn sống). Tôi kiên trì học Pháp, luyện công và phát chính niệm toàn cầu. Khoảng một hai tháng sau, một hôm sau khi tôi phát xong chính niệm toàn cầu, đột nhiên toàn thân nhẹ nhàng, đầu não lập tức thanh tỉnh rõ ràng. Lúc này bên trên truyền đến giọng nói của mẹ: “Cảm ơn con vì đã chịu tội cho mẹ nhiều thế.”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/2/2/母親的三退和轉變-505312.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/24/233078.html