Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-12-2025]

Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã được 27 năm. Tôi bắt đầu bước vào tu luyện năm 38 tuổi, quãng thời gian đó tôi đã thụ ích rất nhiều. Trước kia tôi ốm yếu nhiều bệnh, tính tình nóng nảy, lại còn hẹp hòi. Trên người tôi mắc đủ thứ bệnh như đau đầu, hoa mắt, điếc tai (năm 36 tuổi), mất ngủ, kinh nguyệt không đều, đau chân phải, suy nhược thần kinh, mắt cứ gặp gió là chảy nước, lòng bàn tay bàn chân nóng ran, rốn có cục cứng đau, hay bị sốt v.v. Tu luyện Pháp Luân Công được ba tháng, tất cả bệnh tật, từ đầu đến chân, đều không cánh mà bay, tôi không phải uống thêm một viên thuốc nào nữa. Hiện giờ tôi khỏe mạnh vui vẻ, bạn bè thân thích và hàng xóm láng giềng của tôi đều đã chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp.

Thái độ của mẹ tôi đối với Đại Pháp thay đổi

Từ sự thay đổi to lớn cả về thân lẫn tâm của tôi nhờ tu luyện Đại Pháp, mẹ tôi cũng rất khâm phục Đại Pháp. Nhưng vì sợ tà đảng bức hại, hễ tôi giảng chân tướng là bà lại phản đối. Bà nói: “Công tốt thì cứ ở nhà luyện là được rồi, nói với người khác làm gì, nguy hiểm lắm.” Đối với thái độ bao năm qua của mẹ, tôi cũng rất bất lực. Giảng chân tướng còn phải giấu bà, sợ bà lo lắng. Tôi thường xuyên hướng nội tìm, tu bỏ cái tình đối với mẹ, bỏ tâm sợ hãi, tâm cầu danh, cùng các loại chấp trước và dục vọng khác. Tôi cũng thường xuyên phát chính niệm thanh trừ các nhân tố sinh mệnh tà ác đằng sau mẹ đang can nhiễu đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp, cứu độ chúng sinh, cũng như hết thảy các nhân tố sinh mệnh tà ác bức hại mẹ khiến mẹ phạm tội, phủ định hết thảy an bài của cựu thế lực, giải thể chúng.

Mùa xuân năm ngoái, tôi đưa mẹ đến phòng khám ở thôn bên cạnh để truyền dịch thông mạch máu, liệu trình bảy ngày. Sáng ngày thứ hai, khi hai mẹ con tôi đến đó, có một bé trai chừng bảy, tám tuổi, hơi hôn mê, không muốn mở mắt. Vị bác sỹ lớn tuổi muốn truyền dịch cho cháu, nhưng làm thế nào cũng không cắm được kim vào tay cháu, cuối cùng phải cắm kim vào cổ chân cháu để truyền. Một lát sau, cô bác sỹ trẻ quay lại, cô ấy mới cắm được kim vào tay cháu để truyền dịch. Lúc này mặt cháu bé vẫn rất đỏ, và vẫn không muốn mở mắt.

Thấy tình trạng cháu bé rất nghiêm trọng, mẹ cháu sốt ruột cứ xoa tay liên tục, hỏi bác sỹ: “Khi nào cháu mới hạ sốt được?” Cô bác sỹ trẻ nói: “Tôi cũng không nói chắc được, mấy hôm nay nhiều người sốt cao lắm.” Mẹ cháu bé nói: “Đúng vậy, trường tiểu học của các cháu giờ cũng không dám lên lớp nữa, cho nghỉ rồi, chẳng có mấy học sinh là không bị cảm.“

Lúc này, tôi bèn nói với mẹ cháu bé: “Đại Pháp có thể cứu người, mau niệm Đại Pháp hảo đi.” Mẹ cháu bé lập tức quay sang tôi, trợn mắt lên, nói một cách hung dữ: “Tôi không tin, tôi không tin. Làng tôi có người luyện, mà tôi không tin.” Thấy thái độ đó của cô ấy, tôi dịu giọng nói: “Được rồi, được rồi, cũng không vội.”

Tôi thầm phát chính niệm trong tâm, thanh trừ triệt để các nhân tố ngăn cản cháu bé niệm Đại Pháp hảo để được cứu. Lúc này, mẹ cháu bé lại sốt ruột đi hỏi bác sỹ. Nhân lúc đó, tôi hỏi nhỏ cháu bé: “Cháu ơi, cháu mấy tuổi rồi, tên là gì? Nói với bà nghe nào.” Cháu bé hơi mở mắt ra: “Cháu 8 tuổi, học lớp một, tên là Trịnh Vũ ạ.” Tôi nói: “Bà biết một thiên cơ, cháu nghe hiểu rồi thì sẽ mau khỏi thôi.” Thế là, cháu bé khẽ mở mắt nghe tôi nói: “Trước đây sức khỏe bà rất tệ, bà cứ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ là khỏi đấy. Cháu cũng có thể niệm chín chữ này. Niệm ở trong tâm cũng tốt y như vậy. Còn việc này nữa, cháu là đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong phải không? Cháu nói thoái đi, mình không cùng một hội với nó nữa, cháu thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, Sư phụ Đại Pháp sẽ bảo hộ cháu. Ngày mai sẽ khỏi, rất nhanh sẽ không còn khó chịu nữa.” Cháu bé lập tức nói: “Cháu thoái khăn quàng đỏ, cháu niệm Đại Pháp hảo.” Tôi nói: “Cháu bé ngoan quá, cháu đúng là đứa trẻ ngoan.” Lúc này, cháu bé mỉm cười.

Một lát sau, mẹ cháu bé quay lại, chúng tôi cũng không nói gì thêm với cô ấy, cô ấy cũng không biết quá trình vừa rồi. Toàn bộ quá trình này, mẹ tôi ở bên cạnh đều nhìn thấy hết. Bà không có phản ứng gì nhiều, chỉ nhìn tôi như thể tôi đang kể chuyện thần thoại.

Ngày thứ ba, mẹ tôi đến sớm, sớm tinh mơ đã treo bình truyền dịch. Không lâu sau, hai mẹ con cháu bé cũng đến. Cậu bé nhảy chân sáo đi vào, hai mẹ con cười tươi rạng rỡ. Mẹ cháu cười nói với tôi: “Ôi chao, đúng là linh nghiệm thật. Tối hôm qua cháu đã khỏi hẳn rồi, tốt quá. Cảm ơn bác!” Tôi nói: “Đừng cảm ơn tôi, đó là sự thần kỳ của Đại Pháp.”

Việc này mẹ tôi nhìn thấy tận mắt, cảm thấy không thể tin nổi, quá thần kỳ. Tôi nói với mẹ: “Chỉ cần mẹ thật tâm tin tưởng Đại Pháp hảo, thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, thì những chuyện thần kỳ có rất nhiều. Mẹ à, hôm qua con thấy cháu bé đáng thương quá, mẹ cháu bé lại không tin, con cũng phải nói thôi. Vì con biết Đại Pháp có thể cứu người. Con tu Đại Pháp 27 năm nay, chứng kiến những chuyện thần kỳ quá nhiều rồi.” Thái độ của mẹ tôi cũng chuyển biến, bà nói: “Đúng, đúng, cảm ơn Đại Pháp, cảm ơn Sư phụ Đại Pháp.”

Sau này, hễ tôi giảng chân tướng là mẹ lại ủng hộ tôi, nói đỡ giúp tôi, còn bảo người ta: “Thoái đi, thoái đi.” Vì tôi tu Đại Pháp, cả cha và mẹ đều được thụ ích theo, mẹ tôi bị ung thư thực quản nhưng chưa bao giờ cảm thấy đau đớn.

Hoàn trả đủ số tiền thừa 5 vạn nhân dân tệ

Mùa xuân khoảng 18 năm trước, tôi làm kinh doanh, kế toán công ty trả thừa cho tôi 2.800 nhân dân tệ, tôi liền nói ngay: “Cô tính sai rồi.” Cô ấy nói: “Sổ sách của em không sai đâu. Chị cứ đi đi.” Tôi nói: “Cô xem kỹ lại sổ sách đi.” Vì hôm đó người nhận tiền rất đông, nên tôi cứ đợi cô ấy mãi.

Sau khi cô ấy làm xong việc, thấy tôi vẫn còn ở đó, bèn hỏi: “Sao chị vẫn chưa đi?” Tôi nói: “Cô đưa thừa tiền cho tôi, sao tôi đi được?” Cô ấy tìm sổ nhật ký chung ra kiểm tra, thấy trả thừa 2.800 tệ, tôi lập tức trả lại cho cô ấy. Lúc đó cô ấy cứ nhìn tôi cười mãi: “Cảm ơn chị nhiều.” Tôi nói: “Đừng cảm ơn tôi, cô hãy cảm ơn Sư phụ của tôi ấy.” Cô ấy nói: “Vâng, vâng. Cảm ơn Sư phụ Đại Pháp! Cảm ơn Sư phụ Đại Pháp!”

Cũng vào mùa đông năm đó, chồng tôi nhập rất nhiều hành tây từ nơi khác về cho công ty, cuối năm khi tôi đến công ty thanh toán, lại tính thừa cho tôi tròn 5 vạn nhân dân tệ. Tôi không đi, lại đợi cô ấy làm xong việc. Cô ấy nói: “Lần này không sai đâu, sao chị vẫn chưa về?” Tôi nói: “Cô lại sai đấy. Vừa nãy tôi tính lại sáu lần rồi, cô đưa thừa cho tôi 5 vạn tệ. Một năm cô kiếm được bao nhiêu tiền chứ?” Lúc này, cô kế toán trẻ vẫn không tin, bèn nói tôi lớn tuổi rồi, khăng khăng bảo tôi sai.

Tôi nói: “Cô cũng mệt rồi, cô hãy tìm xem cô chuyển khoản cho tôi, chuyển mấy lần 15 vạn, mấy lần 10 vạn nhé.” Tôi nói mãi, cô ấy mới tìm sổ cái ra xem: “Xem sổ của tôi này, tôi chuyển cho chị hai lần 15 vạn, hai lần 10 vạn.” Tôi nói: “Ừ, hai ta đối chiếu nhé.” Tin nhắn điện thoại của tôi và sổ nhật ký chung cô ấy ghi chép hoàn toàn không khớp nhau. Cô ấy nhìn qua, ngẩn người ra. Trong sổ cô ấy ghi là chuyển cho tôi ba lần 15 vạn, nhưng chỉ tính tổng có hai lần 15 vạn, lại tính thừa một lần 10 vạn. Như vậy là lệch mất 5 vạn. Lúc này cô ấy không cãi lý với tôi nữa, cứ nhìn tôi chăm chú rồi bảo: “Sư phụ của chị tốt đến thế sao?! Bây giờ chỉ có thể thật tâm cảm ơn Sư phụ của chị thôi.” Lúc đó cô ấy liền nói: “Chị mang cho em hai cuốn sách Đại Pháp, em cũng muốn đọc, cho cả cha mẹ em đọc nữa.”

Tôi nói: “Ừ! Được rồi!” Tôi thật sự mừng cho cô ấy.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/19/499390.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/5/232554.html