Tội ác bức hại Pháp Luân Công của Tưởng Trung Bình, cựu phó bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Liêu Ninh
Bài viết của phóng viên Minh Huệ
[MINH HUỆ 21-02-2026] Vào Ngày Nhân quyền, ngày 10 tháng 12 năm 2025, các học viên Pháp Luân Công tại 48 quốc gia đã tiếp tục đệ trình danh sách những kẻ thủ ác tham gia bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc lên chính phủ các nước sở tại. Họ cũng yêu cầu cấm nhập cảnh và đóng băng tài sản đối với những kẻ thủ ác này cùng người nhà của chúng.
Dưới đây là chi tiết về các hành vi bức hại của Tưởng Trung Bình, cựu phó bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Liêu Ninh.
Thông tin về kẻ thủ ác
Họ và tên: Tưởng Trung Bình (蒋中平)
Giới tính: Nam
Quốc gia: Trung Quốc
Tháng/Năm sinh: Tháng 8 năm 1967
Dân tộc: Hán
Chức danh hoặc chức vụ
Tưởng từng làm việc tại Viện kiểm sát mỏ dầu Liêu Hà, sau đó được thuyên chuyển đến Viện kiểm sát quận Hưng Long Đài thuộc thành phố Bàn Cẩm, tỉnh Liêu Ninh, trước khi trở thành phó giám đốc Cục công an thành phố Bàn Cẩm
Năm 2009: Phó giám đốc Cục công an thành phố Cẩm Châu.
Đầu năm 2017: Phó viện trưởng Viện kiểm sát thành phố Cẩm Châu.
Cuối năm 2018: Bí thư Đảng ủy Viện kiểm sát thành phố Phụ Tân.
Đầu năm 2019: Viện trưởng Viện kiểm sát thành phố Phụ Tân.
Năm 2021: Phó bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Liêu Ninh.
Tháng 12 năm 2024 – Nay: Bí thư Đảng ủy Trường Cao đẳng cảnh sát Liêu Ninh
Các tội ác chính
Ủy ban Chính trị và Pháp luật (UBCTPL) là cơ quan quyền lực cao nhất giám sát sự kiểm soát của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với an ninh công cộng, viện kiểm sát, tư pháp và các hoạt động an ninh quốc gia. Kể từ khi ĐCSTQ bắt đầu bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999, UBCTPL đã đóng vai trò là hệ thống chỉ huy chính cho cuộc bức hại có hệ thống và được thể chế hóa này.
Kể từ khi đảm nhận chức vụ phó bí thư UBCTPL tỉnh Liêu Ninh vào năm 2021, Tưởng Trung Bình đã tích cực thi hành chính sách bức hại của ĐCSTQ là “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và hủy hoại thân thể”.
Trong nhiệm kỳ của Tưởng, UBCTPL tỉnh Liêu Ninh và hệ thống công an đã áp dụng các phương pháp giám sát tiên tiến, bao gồm nghe lén, theo dõi, nhận diện khuôn mặt và theo dõi dữ liệu lớn (big data), để xác định vị trí của các học viên Pháp Luân Công. Dưới chiêu bài “đả kích tội phạm có tổ chức”, “duy trì ổn định xã hội” và “chống tà giáo”, UBCTPL đã tiến hành các cuộc bắt giữ quy mô lớn đối với các học viên.
UBCTPL tỉnh Liêu Ninh cũng sử dụng các phương tiện truyền thông do nhà nước kiểm soát để bôi nhọ và vu khống Pháp Luân Công, xúi giục những người dân không rõ chân tướng tham gia vào cuộc bức hại. Trong nhiệm kỳ bốn năm của Tưởng với cương vị phó bí thư UBCTPL tỉnh Liêu Ninh, Liêu Ninh luôn nằm trong số những tỉnh có tình trạng bức hại nghiêm trọng nhất, với ít nhất 39 học viên bị bức hại đến chết và gần một nghìn học viên bị bắt giữ hoặc sách nhiễu.
Bắt giữ và sách nhiễu quy mô lớn đối với các học viên Pháp Luân Công
Bức hại trong năm 2021
Năm 2021, có ít nhất 501 học viên bị bắt giữ và bị lục soát nhà.
Đầu tháng 6 năm 2021, công an ở Đại Liên đã bắt giữ ít nhất 29 học viên và lục soát nhà của họ. Trong đó, ông Tôn Tú Quân bị bắt tại nhà vào khoảng 6 giờ chiều ngày 2 tháng 6. Ông đã bị tra tấn đến chết vào ngày 19 tháng 7, tức là chỉ hơn một tháng sau đó.
Bức hại trong năm 2022
Năm 2022, có ít nhất 476 học viên ở tỉnh Liêu Ninh bị bắt giữ, lục soát nhà hoặc bị sách nhiễu. Năm học viên buộc phải sống lưu lạc xa nhà. Một số học viên bị giam giữ sau đó bị kết án tù.
Từ ngày 12 đến ngày 26 tháng 7 năm 2022, công an thành phố Bản Khê bắt giữ hơn 10 học viên, bao gồm ông Trương Quý Sinh, bà Khúc Côn, ông Từ Thủ Phúc, ông Trọng Hồng Đông, ông Điền Hiểu Phi, bà Vương Thục Phân, ông Lưu Quốc Thành, bà Tào Đông Mai, cùng bà Quan (Quan Thúy Hà) và chồng là ông Giả (Giả Bồi Phú). Nhà của tất cả các học viên này đều bị lục soát.
Bức hại trong năm 2023
Năm 2023, có ít nhất 336 học viên bị bắt giữ, đứng thứ tư cả nước sau tỉnh Sơn Đông (613), tỉnh Cát Lâm (561) và tỉnh Hắc Long Giang (366). Ngoài ra, có ít nhất 114 học viên bị sách nhiễu, cao thứ bảy trên toàn quốc.
Tháng 5 năm 2023, một vụ bắt giữ tập thể khác gồm 10 học viên đã diễn ra tại huyện Xương Đồ, thành phố Thiết Lĩnh. Bảy học viên đã bị giam giữ, bao gồm Tôn Vạn Lương, Triệu Xuân Lâm, Thời Quế Mẫn, Triệu Hồng Kiệt, Mạnh Quế Lan, Điền Vĩ, Hồ Phụng Quân và Trương Siêu.
Ngày 26 tháng 7 năm 2023, hơn 20 học viên ở thành phố Tân Dân bị bắt giữ. Tất cả họ đều bị lục soát nhà, một số người bị tịch thu xe hơi cá nhân, điện thoại di động, tiền mặt và thẻ ngân hàng. Hầu hết các học viên cũng cho biết họ đã bị công an đánh đập và thẩm vấn. Một học viên bị đánh gãy vài chiếc răng.
Bức hại trong năm 2024
Năm 2024, có ít nhất 389 học viên bị bắt giữ, đứng thứ hai cả nước, chỉ sau tỉnh Cát Lâm (390). Có 266 học viên khác bị sách nhiễu, đưa Liêu Ninh đứng thứ tư trên toàn quốc.
Từ ngày 23 đến ngày 30 tháng 4 năm 2024, ít nhất 19 học viên đã bị bắt giữ ở thành phố Cẩm Châu, bao gồm sáu học viên cao tuổi. Hầu hết các học viên đều bị lục soát nhà. Bà Hứa Thanh Ngạn, 66 tuổi, đã tuyệt thực để phản đối việc bị giam giữ tùy tiện. Lính canh đưa bà đến bệnh viện để bức thực mỗi ngày. Bà trở nên tiều tụy, đại tiểu tiện không tự chủ và bị liệt. Y tá trưởng phụ trách chăm sóc bà cảnh báo rằng bà không còn sống được bao lâu nữa. Công an đã không thả bà cho đến ngày 10 tháng 7 năm 2024.
Ngày 11 tháng 5 năm 2024, công an thành phố Triều Dương bắt giữ hơn 20 học viên, cùng với hai cặp vợ chồng đến từ thành phố Xích Phong, Nội Mông Cổ: ông Lan Thanh Trung và vợ là bà Hồ Tú Lệ, cùng ông Tôn Hiểu Minh và vợ là bà Trương Phượng Hà.
Ngày 12 tháng 7 năm 2024, 10 học viên ở thành phố Phủ Thuận, bao gồm ông Vương Nam Phương, ông Chu Thụ Hữu, ông Vương Trạch Hưng, bà Hồ Phụng Cúc, bà Hồ Minh Lệ, ông Lưu Hải Đào, ông Vương Quốc Cương, bà Hoàng Ngọc Bình, bà Lý Tố Cầm và bà Lai Xuân Liên, đã bị công an tỉnh Liêu Ninh, công an thành phố Phủ Thuận và công an huyện Thanh Nguyên bắt giữ. Tất cả đều bị truy tố và phải đối mặt với phiên tòa do tòa án quận Vọng Hoa xét xử.
Kết án hàng loạt đối với các học viên Pháp Luân Công
Từ năm 2021 đến năm 2024, tỉnh Liêu Ninh luôn nằm trong top hai tỉnh đứng đầu toàn quốc về số lượng học viên Pháp Luân Công bị kết án mỗi năm.
Năm 2021, có ít nhất 141 học viên bị kết án, trong đó bản án dài nhất là 10 năm. Học viên cao tuổi nhất là 85 tuổi, và có hơn 30 người đang ở độ tuổi 70.
Năm 2022, có 83 học viên bị kết án, với người cao tuổi nhất là 82 tuổi và bản án dài nhất là 7 năm.
Năm 2023, có 139 học viên bị kết án, bao gồm tám cặp vợ chồng. Bản án dài nhất là 11 năm. Học viên cao tuổi nhất là 86 tuổi và có ít nhất 60 người bị kết án từ 60 tuổi trở lên.
Năm 2024, có thêm 105 học viên khác bị kết án phi pháp.
Ông Chu Thiệu Đường, ở thành phố Bàn Cẩm, bị bắt vào ngày 13 tháng 1 năm 2021 vì nói chuyện với mọi người về Pháp Luân Công tại một hội chợ cộng đồng. Ông bị tòa án Hưng Long Đài xét xử vào ngày 28 tháng 9 năm 2021 và bị kết án một năm giám sát tại nơi cư trú vào ngày 8 tháng 12 năm 2021. Cuộc bức hại đã làm suy sụp sức khỏe của ông. Ông mắc bệnh phổi và qua đời vào ngày 17 tháng 11 năm 2022. Khi đó ông 82 tuổi.
Trong một cuộc bắt giữ tập thể ở thành phố Cẩm Châu vào ngày 27 tháng 11 năm 2021, 11 học viên đã bị bắt tại nhà của bà Khang Quế Vân. Trong số đó, bảy người đã bị tòa án thành phố Lăng Hải kết án sau một phiên tòa vào ngày 13 tháng 7 năm 2022. Bà Trương Anh Linh, 61 tuổi, và bà Kim Hiểu Mai, 52 tuổi, mỗi người bị kết án ba năm tù cùng khoản tiền phạt 5.000 Nhân dân tệ; bà Khang Quế Vân, 70 tuổi, bị kết án hai năm sáu tháng tù cùng khoản tiền phạt 5.000 Nhân dân tệ; bà Lưu Ngọc Vinh, 60 tuổi, bà Lý Thục Phương, 80 tuổi, và bà Trần Văn Học, 77 tuổi, mỗi người bị kết án một năm tù và phạt 2.000 Nhân dân tệ; và bà Lưu Bảo Liên, 81 tuổi, bị kết án một năm tù, hưởng án treo hai năm và phạt 2.000 Nhân dân tệ.
Bà Hứa Thanh Phương, một giáo viên âm nhạc 75 tuổi ở thành phố Cẩm Châu, đã bị kết án năm năm tù sau một phiên tòa vào ngày 4 tháng 3 năm 2022. Con gái của bà, cô Mạnh Đào, và cháu trai, anh Từ Trì, cũng bị đưa ra xét xử cùng lúc. Mỗi người họ bị kết án sáu tháng tù vì đi cùng bà Từ để phân phát tài liệu Pháp Luân Công vào giữa tháng 12 năm 2021. Bản thân họ không tu luyện Pháp Luân Công.
Ngày 7 tháng 9 năm 2023, bốn nhân viên của nhà máy lọc dầu Hoan Hỉ Lĩnh thuộc mỏ dầu Liêu Hà ở thành phố Bàn Cẩm bị kết án tù. Bà Lưu Diễm bị kết án hai năm tù và phạt 5.000 Nhân dân tệ; bà Lưu Bản Linh, 77 tuổi, bị kết án một năm sáu tháng tù và phạt 4.000 Nhân dân tệ; ông Lưu Khánh Giang, là em trai của bà Lưu Diễm, bị kết án một năm ba tháng tù và phạt 3.000 Nhân dân tệ; và bà Lý Xuân Sinh, 76 tuổi, bị kết án một năm tù và phạt 2.000 Nhân dân tệ.
Ngày 27 tháng 3 năm 2024, ba cư dân thành phố Thẩm Dương bị tòa án quận Đại Đông kết án tù. Bà Vu Quế Xuân, 72 tuổi, bị kết án tám năm tù. Bà Lý Vịnh Mai bị kết án năm năm tù. Bà Trương Ngọc Cẩm, 79 tuổi, một giáo sư đã nghỉ hưu tại đại học Lý Công Thẩm Dương, bị kết án bốn năm sáu tháng tù. Công an tiết lộ rằng họ đã theo dõi ba người phụ nữ này và nghe lén các cuộc gọi điện thoại của họ trong suốt sáu tháng trước khi tiến hành bắt giữ họ trong hai ngày vào tháng 9 năm 2023.
Ngày 30 tháng 12 năm 2024, sáu học viên ở thành phố Lăng Hải bị kết án. Ông Vương Quế Lệnh, 69 tuổi, bị kết án năm năm tù và phạt 7.000 Nhân dân tệ. Bà Mạnh Xuân Anh, 53 tuổi, và bà Lưu Ngọc Vinh, 63 tuổi, bị kết án bốn năm sáu tháng tù và phạt 6.000 Nhân dân tệ. Bà Lưu Cảnh Cúc, khoảng 70 tuổi, và bà Tĩnh Tố Minh, 74 tuổi, mỗi người bị kết án hai năm tù và phạt 4.000 Nhân dân tệ. Ông Vương Chu Sơn, 53 tuổi, bị kết án một năm sáu tháng tù và bị phạt 3.000 Nhân dân tệ.
Một số trường hợp tử vong tiêu biểu
Trường hợp 1: Người phụ nữ ở Liêu Ninh qua đời sau khi giới chức liên tục cố gắng đưa bà trở lại nhà tù để thi hành bản án 5 năm vì tu luyện Pháp Luân Công
Ngày 28 tháng 11 năm 2024, hai nữ nhân viên của tòa án thành phố Lăng Hải đến nhà bà Ngụy Tú Anh và yêu cầu bà ký một số giấy tờ. Chồng bà vô cùng phẫn nộ vì vợ ông đã qua đời vào khoảng 10 giờ tối đêm hôm trước, sau những nỗ lực liên tiếp của giới chức nhằm đưa bà trở lại trại giam để thi hành bản án năm năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công.
Bà Ngụy, khoảng 76 tuổi, bị bắt vào ngày 25 tháng 5 năm 2021 và được tại ngoại sau khi không vượt qua cuộc kiểm tra sức khỏe. Ngày 24 tháng 2 năm 2023, bà bị kết án năm năm tù và phạt 10.000 Nhân dân tệ. Bà bị thua kiện trong phiên tòa kháng cáo diễn ra hai tháng sau đó. Giới chức đã nhiều lần cố gắng đưa bà trở lại nhà giam, bao gồm cả sự việc nói trên vào ngày 28 tháng 11 năm 2024, tức là một ngày sau khi bà qua đời.
Trường hợp 2: Cụ ông 78 tuổi được thả khỏi nhà tù trong tình trạng nguy kịch, qua đời bảy tháng sau đó
Ông Vương Trung Thắng, một cựu giảng viên cao cấp ở trường Đảng quận Thuận Thành, tỉnh Liêu Ninh, đã rơi vào tình trạng nguy kịch trong khi thụ án bốn năm vì tu luyện Pháp Luân Công. Ông được thả trước thời hạn sáu tháng, vào ngày 30 tháng 4 năm 2024, nhưng đã qua đời bảy tháng sau đó vào ngày 16 tháng 11. Ông thọ 78 tuổi.
Ngày 1 tháng 11 năm 2020, ông Vương bị bắt và bị lục soát nhà. Ông bị kết án bốn năm tù và phạt 4.000 Nhân dân tệ vào ngày 26 tháng 4 năm 2021.
Sau khi ông Vương bị đưa đến khu ba của nhà tù Đông Lăng, ông bị ép phải ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ trong nhiều giờ liền mà không được cử động, khiến mông của ông bị lở loét và nhiễm trùng nặng. Khi tình trạng của ông Vương tiếp tục xấu đi, ông đã được đưa đến bệnh viện nhà tù để điều trị. Nhà tù đã thả ông vào ngày 30 tháng 4 năm 2024, sáu tháng trước ngày mãn hạn tù dự kiến.
Do áp lực tinh thần từ cuộc bức hại, ông Vương đã phải rất chật vật để phục hồi sau khi trở về nhà. Ông bị ngã vào tháng 10 năm 2024 và bị gãy xương đùi. Vài tuần sau, ông qua đời vào ngày 16 tháng 11.
Trường hợp 3: Người đàn ông 51 tuổi qua đời bốn tháng sau khi thụ án 4,5 năm
Ngày 18 tháng 7 năm 2023, ông Triệu Trường Phúc, 51 tuổi ở thành phố Lăng Nguyên, tỉnh Liêu Ninh, qua đời bốn tháng sau khi mãn hạn bản án bốn năm sáu tháng tù vì tu luyện Pháp Luân Công.
Bản án tù của ông Triệu bắt nguồn từ việc ông bị bắt vào ngày 22 tháng 8 năm 2018. Viện kiểm sát đã hai lần trả lại hồ sơ vụ án của ông cho công an với lý do không đủ bằng chứng, nhưng công an đã ngụy tạo thêm bằng chứng và thuyết phục viện kiểm sát truy tố ông vào ngày 9 tháng 5 năm 2019. Tòa án địa phương kết án ông bốn năm sáu tháng tù cùng khoản tiền phạt 2.000 Nhân dân tệ vài tuần sau một phiên tòa xét xử bí mật vào ngày 5 tháng 6 năm 2019.
Ông Triệu đã phải chịu sự tra tấn tàn bạo kể từ ngày bị bắt, và sức khỏe của ông nhanh chóng suy giảm. Ông phải nhập viện nhiều lần trong suốt thời gian bị giam giữ, tuy nhiên giới chức chưa bao giờ chấp thuận yêu cầu của gia đình ông về việc cho ông được tại ngoại chữa bệnh để tìm kiếm sự điều trị tốt hơn.
Cuối năm 2021, tình trạng của ông Triệu trở nên tồi tệ hơn. Ông bị mù một mắt và mắt còn lại bị mờ. Mắt còn lại của ông chỉ có thể nhìn thấy mọi vật trong khoảng cách chừng ba feet. Chân ông bị sưng tấy nghiêm trọng, bắp chân rỉ dịch. Hai bệnh viện khác ở Thẩm Dương có trang thiết bị tốt hơn để điều trị tình trạng của ông, nhưng giới chức chỉ cho phép ông đến bệnh viện Số 4 thành phố Thẩm Dương, nơi đang quá tải vào thời điểm đó. Trong khi ông Triệu chờ đợi để được sắp xếp giường bệnh, tình trạng mắt của ông lại càng trở nên tồi tệ hơn. Sau đó, ông được cho phép phẫu thuật mắt tại bệnh viện Mắt Hà bằng tiền túi của mình.
Khoảng tháng 4 năm 2021, sau khi có giường trống tại bệnh viện số 4 thành phố Thẩm Dương, ông Triệu đã được nhập viện, nhưng ngay khi ông vừa khá hơn một chút, giới chức đã chuyển ông đến bệnh viện nhà tù Tân Khang, nơi ông thụ án trong khoảng thời gian còn lại của mình. Thực chất, đây là bệnh viện giám ngục tỉnh Liêu Ninh, nơi chuyên giam giữ các tù nhân có bệnh lý nặng nhưng không được bảo lãnh tại ngoại).
Bất kể bị đưa đến đâu, dù là ở các cơ sở giam giữ khác nhau hay bệnh viện, ông Triệu luôn bị tiêm hoặc ép uống một lượng lớn thuốc, gây ra tác dụng phụ nghiêm trọng và làm tổn hại đến cơ thể ông. Có lần, một tù nhân nhìn thấy một y tá đưa cho ông một lượng lớn thuốc viên và đã xem xét chúng sau khi y tá rời đi. Tù nhân này bảo ông Triệu đừng uống một loại thuốc trong đó vì ông ấy đã từng nhìn thấy nó trước đây và biết rằng nó sẽ không tốt cho ông Triệu. Tù nhân này từng là một công tố viên và có hiểu biết nội bộ về cách chế độ này sử dụng việc ép buộc uống thuốc như một phương tiện để bức hại mọi người.
Ông Triệu không bao giờ hồi phục sau khi được thả vào ngày 21 tháng 2 năm 2023, và cũng bị tổn thương tâm lý bởi nỗi sợ hãi rằng vợ ông, cũng là một học viên Pháp Luân Công, sẽ lại bị bắt. Bà đã bị bắt cùng ông vào ngày 22 tháng 8 năm 2018, nhưng được thả sớm hơn rất nhiều, vào ngày 30 tháng 1 năm 2019. Trước đó, bà đã bị bắt nhiều lần trong nhiều năm, cũng vì tu luyện Pháp Luân Công. Nỗi đau khổ về thể xác của bản thân và sự lo lắng cho sự an nguy của vợ cuối cùng đã cướp đi sinh mạng của ông vào ngày 18 tháng 7 năm 2023.
Trường hợp 4: Người phụ nữ bị kết án oan sai qua đời vài ngày sau khi bị từ chối cho tại ngoại chữa bệnh
Bà Lưu Hồng Hà, ở thành phố Đại Liên, bị từ chối cho tại ngoại chữa bệnh bất chấp tình trạng nguy kịch của mình, và đã qua đời vào ngày 8 tháng 11 năm 2022. Bà thọ 47 tuổi.
Bà Lưu bị bắt vào ngày 28 tháng 10 năm 2021 vì dán các áp phích về Pháp Luân Công. Bà bắt đầu tuyệt thực vào ngày 14 tháng 2 năm 2022 để phản đối cuộc bức hại, và sau đó được đưa đến bệnh viện Tân Hoa, nơi bà bị trói vào giường, bức thực và bị tiêm các loại thuốc không rõ nguồn gốc. Bà cũng không được phép gặp bất kỳ ai, kể cả luật sư và gia đình.
Ngày 13 tháng 7, sáu ngày sau khi bị đưa trở lại trại tạm giam, bà đã bị tòa án quận Cam Tỉnh Tử kết án bốn năm tù. Khi luật sư của bà cuối cùng được cấp phép vào thăm bà sau khi tuyên án, bà không thể nhớ được khoảng thời gian nằm viện của mình, nhưng biết rằng mình đã bị bức thực và bị tiêm thuốc.
Bà Lưu lại được đưa vào bệnh viện Tân Hoa vào cuối tháng 8 và được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt vào cuối tháng 10. Các bác sĩ đã ban hành thông báo tình trạng nguy kịch cho bà. Gia đình bà đã nộp đơn xin tại ngoại chữa bệnh cho bà vào ngày 25 tháng 10, nhưng tòa án và trại tạm giam từ chối yêu cầu này.
Bà Lưu đã vô cùng yếu ớt khi gia đình được phép vào thăm bà vào ngày 29 tháng 10. Bà bắt đầu bị chảy máu miệng và mũi vào ngày 4 tháng 11. Nghĩ rằng bà sẽ qua đời trong vài ngày tới, bác sĩ đã bảo gia đình đưa con của bà đến gặp bà lần cuối. Chuyến thăm này bị một viên công an giám sát. Bà Lưu đã qua đời vào sáng ngày 8 tháng 11.
Trường hợp 5: Người đàn ông mắc bệnh ung thư qua đời vài ngày sau khi bị từ chối cho tại ngoại chữa bệnh
Ông Đằng Ngọc Quốc, ở thành phố Thẩm Dương, bị bắt vào ngày 13 tháng 10 năm 2020, và bị tòa án quận Vu Hồng kết án năm năm tù vào khoảng tháng 2 năm 2021. Ông mắc bệnh ung thư ruột kết và đại tiểu tiện không tự chủ vào khoảng tháng 5 năm 2022 khi đang bị giam giữ tại nhà tù Đông Lăng. Bất chấp tình trạng của ông, giới chức nhà tù đã từ chối cho ông được tại ngoại chữa bệnh. Ông yếu đến mức không còn sức để ngồi dậy.
Ông Đằng qua đời ở tuổi 67 vào ngày 2 tháng 12, dưới sự giám sát chặt chẽ. Sau khi ông qua đời, lính canh không cho phép gia đình đến gần thi thể hoặc mặc quần áo cho ông. Họ đã thuê một công ty để khâm liệm thi thể của ông. Cũng dưới sự giám sát nghiêm ngặt, thi thể của ông Đằng đã được đưa đến nhà tang lễ và hỏa táng vào ngày 4 tháng 12.
Vợ ông đã không thể chợp mắt trong nhiều ngày và thường xuyên bật khóc. Bà nói rằng ngay khi nhắm mắt lại, bà lại nhìn thấy người chồng tiều tụy của mình, vẫn mang gông cùm khi nằm thoi thóp trên chiếc giường bệnh bị canh gác cẩn mật.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/21/507037.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/24/233088.html



