Dùng trí huệ tu xuất từ Đại Pháp để cứu người
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 11-12-2025] Tôi là đệ tử Đại Pháp đắc Pháp tu luyện từ tháng 8 năm 1997. Nay xin kể lại vài câu chuyện trong quá trình tu luyện để chứng thực Đại Pháp và cảm tạ Sư phụ!
1. Minh bạch chân tướng, một cụ già ung dung tam thoái
Có lần, khi đang đi xuống các bậc thang trong công viên, có một bà cụ đeo kính cũng đi cùng chiều với tôi. Đột nhiên bà ngã nhào xuống, mặt đập xuống đất, chiếc kính văng ra xa. Tôi vội bước xuống hỏi: “Bà ơi, bà có sao không?” Bà nói: “Giúp tôi lấy điện thoại trong túi ra, tôi muốn gọi cho con trai.” Tôi lấy điện thoại đưa cho bà, nhặt kính lên và đeo lại cho bà. Nhưng điện thoại không gọi được. Tôi nói: “Bà à, để tôi đỡ bà dậy ngồi lên bậc thang trước đã nhé.” Bà đồng ý.
Tôi đỡ bà ngồi lên bậc thang, rồi ngồi xuống bên cạnh và nói: “Bà ơi, tôi là người luyện Pháp Luân Công. Hai chúng ta cùng niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ thì sẽ xuất hiện kỳ tích đấy ạ.” Bà đồng ý. Thế là hai chúng tôi ngồi đó niệm đi niệm lại. Niệm một lúc, bà nói với tôi: “Tôi đỡ rồi, trong lòng không còn hoảng sợ nữa, tôi muốn về nhà.” Bà nói thêm: “Hôm nay, tôi gặp được tiên nhân rồi, cảm ơn cô.”
Tôi nói: “Bà đừng cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Sư phụ tôi. Sư phụ tôi bảo chúng tôi cứu người, giúp đỡ mọi người. Những ai từng gia nhập đảng, đoàn, đội thì trên trán và tay đều bị đánh dấu thú ấn. Tà đảng trong các cuộc vận động trước đây đã hại chết hơn 80 triệu đồng bào. Giết người thì phải đền mạng là thiên lý, người gia nhập đảng, đoàn, đội sẽ bị liên lụy. Thoái xuất thì sẽ xóa được thú ấn, khi tai nạn đến sẽ không bị vạ lây, sẽ được bình an. Bà à, bà nghe có hiểu không?” Bà nói: “Tôi nghe hiểu rồi. Các cuộc vận động trước đây tôi đều từng trải qua, như ‘Phản hữu’, ‘Đại Cách mạng Văn hóa’, ‘Lục Tứ’ (vụ thảm sát ở Thiên An Môn), v.v., đến bây giờ lại bức hại Pháp Luân Công. Tôi từng gia nhập đoàn, đội. Tôi tên là Lý mỗ mỗ, bà giúp tôi thoái nhé.” Tôi đồng ý. Tôi vừa dìu bà đi vừa niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, đưa bà ra bến xe lên xe, và dặn dò bà phải thường xuyên niệm chín chữ này, sẽ gặp nạn hóa lành, gặp dữ hóa lành.
Có lần, tôi thấy một cụ ông đi lại rất nhanh nhẹn, tôi bước nhanh vài bước để đi song song với cụ và nói: “Trông cụ đi lại nhẹ nhàng quá!” Ông vui vẻ nói: “Tôi 90 tuổi rồi, thời Cách mạng Văn hóa bị nhốt trong chuồng bò, chịu đủ mọi khổ cực, sống được đến ngày hôm nay quả thực không dễ, cũng coi như là tôi mạng lớn.” Tôi hỏi: “Năm xưa cụ thuộc lớp nắm quyền phải không?” Ông nói: “Không phải, tôi là ‘Sửu lão cửu’ (hạng người thứ chín — trí thức).” Tôi nói: “Đảng Cộng sản qua các cuộc vận động đã hại chết 80 triệu người, giết người đền mạng, Trời sắp diệt nó rồi. Cụ có từng gia nhập đảng, đoàn, đội không?” Ông nói: “Ở trường tôi vào đoàn, đội, sau này ở cơ quan thì vào đảng.” Tôi bảo cụ: “Vậy cụ chính là một phần tử của nó, khi Trời diệt nó, cụ sẽ trở thành vật chôn theo nó. Bây giờ, tôi đặt cho cụ một hóa danh để thoái nhé.” Cụ nói: “Bà không cần đặt hóa danh cho tôi đâu. Thời Cách mạng Văn hóa bị đấu tố, tôi trốn vào chùa, sau này bị họ bắt về, từ đó gọi tôi là ‘Hòa Thượng’. Tôi sẽ dùng tên ‘Hòa Thượng’ để thoái đảng, đoàn, đội.”
2. Minh bạch Pháp lý, chiếc răng hỏng nhẹ nhàng rụng ra
Tôi từng có một chiếc răng đã vài tháng không thể nhai đồ ăn bình thường được. Tôi đã phát chính niệm một thời gian, để nó đồng hóa với Đại Pháp và khôi phục bình thường, nhưng lúc đỡ lúc không. Vậy mà, sáng sớm ngày 23 tháng 6 năm 2019, tôi phát hiện chiếc răng này đã rụng ra, không đau, cũng không chảy máu.
Tối ngày 22 tháng 6 năm 2019, tức là đêm trước khi rụng răng, tôi học Pháp, Sư phụ giảng:
“Vào thời giảng bài tại Tề Tề Cáp Nhĩ tôi có nhìn thấy một người dựng quầy ngoài phố để nhổ răng cho người ta. Nhìn qua là thấy vị này đến từ phương nam, không ăn mặc theo kiểu người vùng Đông Bắc. Ai đến cũng không từ, ai đến vị ấy cũng nhổ, răng nhổ được xếp thành một đống thế này. Vị này nhổ răng không phải là mục đích, mà mục đích là bán thuốc của mình. Thuốc ấy bốc lên lớp khí vàng rất đặc. Khi nhổ răng, bèn mở nắp lọ thuốc nước ra, ở ngoài má hướng vào chỗ răng sâu, bảo người ta hít chút khí thuốc màu vàng; nước thuốc coi như không vơi đi chút nào, lại đậy nắp lại. Rút trong túi ra một que diêm, vừa nói về thuốc của mình, vị ấy vừa lấy que diêm để khều răng, cái răng liền rời ra, cũng không đau, chỉ có một tý máu, cũng không chảy máu.” (“Chuyển Pháp Luân”)
Khi học đoạn Pháp này, tôi đã hữu ý liễu giải sâu hơn, trong tâm nghĩ: “Răng của mình mà cũng rụng xuống như thế này thì tốt quá.” Sau đó, trong đầu xuất hiện vài lần Pháp lý “Tu tại tự kỷ, công tại Sư phụ” (“Chuyển Pháp Luân”), tôi cũng không nghĩ ngợi gì thêm.
Sáng hôm sau, quả nhiên phát hiện răng đã rụng xuống, cũng không đau, chỉ dính chút máu. Thật quá thần kỳ! Sau đó bốn chiếc răng hỏng khác cũng lần lượt rụng xuống như vậy. Cảm tạ Sư phụ!
3. Dùng trí huệ tu xuất từ Đại Pháp để giáo dục con cái
Trong xã hội dục vọng vật chất tràn lan, đạo đức truyền thống mai một này, gia đình con trai và con gái tôi cũng đi đến bờ vực tan vỡ. Con trai muốn ly thân, mỗi tháng đưa cho vợ 1.000 tệ tiền sinh hoạt. Con dâu khóc lóc kể với tôi, tôi bảo con dâu: “Con đừng khóc, cũng đừng cãi nhau với nó, mẹ sẽ bảo con trai hồi tâm chuyển ý; con hãy tịnh tâm học ‘Chuyển Pháp Luân’ hàng ngày, tìm thiếu sót của bản thân, đối đãi tốt với chồng, để nó cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.” Cháu gái đang học tiểu học, thấy tôi liền khóc nói: “Bố không cần mẹ con con nữa.” Tôi nói: “Không đâu, con phải nghe lời bố mẹ, học hành cho giỏi.”
Con trai tôi là quản lý ở công ty, công việc bận rộn, áp lực lớn. Tôi nói với con: “Dù thế nào đi nữa, đã chọn vợ thì phải chịu trách nhiệm cả đời với cô ấy, phải làm tròn trách nhiệm của người đàn ông, người chồng. Con phải chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn mà thực tâm đối tốt với vợ, bao dung, nhẫn nhường, thiện đãi vợ, tìm xem bản thân có chỗ nào khiến nó chưa yên tâm. Vợ chồng là duyên Trời định, con phải trân quý duyên phận này, về nhà mà sống cho tốt.” Con trai đã nghe lời khuyên của tôi. Hiện nay, cháu gái cũng đã kết hôn sinh con, gia đình hòa thuận, vui vẻ đầm ấm.
Con gái và con rể cãi nhau, không biết con rể nói câu gì, con gái trong lúc nóng giận đã tát chồng một cái. Con rể giận dỗi, mua chiếc giường nhỏ, ngủ ở phòng đọc sách, từ đó không nói chuyện với con gái, kiên trì suốt nửa năm trời. Con rể đến chỗ tôi nói chuyện hai lần, bảo không muốn sống chung nữa, nói con gái tôi quá áp đặt. Tôi nói: “Con gái mẹ cá tính quá mạnh, nhưng về các phương diện khác nó thực sự rất ưu tú, coi nhẹ vật chất tiền bạc, chăm sóc bố mẹ con cũng rất tốt, giáo dục con cái cũng rất chu đáo, nên cháu mới duy trì được thành tích học tập xuất sắc, thậm chí thi đỗ Đại học Thanh Hoa, điều này không thể không kể đến sự hy sinh của nó. Con cũng nên lùi một bước, nhìn vào ưu điểm của nó, cho nó một cơ hội để làm lại cho tốt.” Tôi nói với con gái: “Dù thế nào thì động thủ đánh người là sai, con phải xin lỗi chồng. Gặp vấn đề phải tìm ở bản thân, xem xét chính mình, bao dung, nhẫn nhường, đối tốt với người khác.” Con gái nghe lời tôi, buông bỏ thể diện, trước mặt con trai và chồng, chân thành xin lỗi con rể. Hiện nay, cháu trai đã sang Mỹ học học vị cao nhất và đã kết hôn. Trung Quốc có câu cổ ngữ: “Gia hòa vạn sự hưng”. Tôi dùng Pháp lý học được trong Đại Pháp, dùng lời nói và việc làm để giáo dục các con, cứu vãn được hai gia đình nhỏ, giúp chúng hạnh phúc mỹ mãn.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/11/503482.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/18/232901.html



