Hành trình nội tâm trong việc phân biệt giữa thiện và ác
Bài viết của một người nhà đệ tử Đại Pháp hải ngoại
[MINH HUỆ 03-01-2026] Do áp lực tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), trước đây, tôi từng phản đối vợ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nhưng giờ đây tôi ủng hộ cô ấy tu luyện. Tôi ngưỡng mộ Pháp Luân Đại Pháp và tích cực tham gia các hoạt động của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi muốn chia sẻ hành trình đã khiến tôi thay đổi như vậy.
Mẹ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Năm 1998, mẹ tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Khi đó, tôi đang học trung học nên không để ý nhiều đến việc mẹ dậy sớm mỗi sáng để luyện công, học Pháp. Nhưng tôi nhận thấy mẹ khỏe mạnh ra và ôn hòa hơn. Cha tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nhưng ông công nhận Đại Pháp khi thấy những thay đổi nơi mẹ tôi. Gia đình tôi sống hòa thuận và hạnh phúc.
Cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1999 đã đột ngột thay đổi mọi thứ. Truyền thông chính thức của ĐCSTQ liên tục vu khống Pháp Luân Đại Pháp. Mẹ tôi và các đồng tu của bà bị sách nhiễu và bắt giữ. Lòng tôi đầy nghi hoặc khi chứng kiến những thủ đoạn đàn áp này. Nếu Đại Pháp thực sự xấu xa như truyền thông nói, vậy tại sao mẹ tôi lại khỏe mạnh ra và thiện lương hơn sau khi tu luyện Đại Pháp? Tại sao chính quyền lại dốc toàn lực để bức hại một nhóm người tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn?
Mâu thuẫn và hoang mang nội tâm
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi bắt đầu làm việc ở một cơ quan nhà nước. Đối với nhiều người, đó là một vị trí danh giá đáng mơ ước. Tuy nhiên, trong môi trường này, tôi đã chứng kiến vô số hành vi trái với lương tâm mình, như mưu mô, đâm sau lưng trong giới quan chức và kiểu rắp tâm bức hại chính trị đối với những người có quan điểm khác biệt. Các nhân viên không dám đứng lên bảo vệ nguyên tắc của mình, không muốn động đến những “lĩnh vực nhạy cảm”. Tôi thấy chán nản. Tôi thích đọc các sách về giá trị truyền thống và ngưỡng mộ Nhân-Lễ-Nghĩa-Trí-Tín mà người xưa thực hành. Trong thực tế, nguyên tắc làm việc của ĐCSTQ hoàn toàn trái ngược với văn hóa truyền thống. Bề ngoài, họ giương cao ngọn cờ văn hóa Trung Hoa, nhưng thực chất lại phá hoại đạo đức truyền thống và nhồi nhét vào người dân những lý luận méo mó của ĐCSTQ.
Tôi bắt đầu suy nghĩ liệu mình có nên tiếp tục ở lại môi trường như vậy hay không.
Môi trường gia đình ảnh hưởng sâu sắc đến tôi
Năm 2006, tôi kết hôn. Vợ tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 17 tuổi. Dưới ảnh hưởng của cô ấy, tôi đã dùng bí danh để viết tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Vợ chồng tôi trao đổi với nhau rất nhiều. Tôi nhận thấy cô ấy lý trí hơn tôi, trong khi tôi vẫn giằng co giữa thực tế và tín ngưỡng.
Năm 2015, mẹ tôi bị bắt khi đang giảng chân tướng cho mọi người. Bà bị giam giữ hơn một tháng. Với những gì mẹ đã trải qua ở đồn công an và trung tâm tẩy não, tôi nhận ra rằng, dưới sự cai trị của ĐCSTQ, con người không được phép có tín ngưỡng, có tín ngưỡng là vô cùng nguy hiểm. Khi mẹ tôi được thả ra, tôi đã cố thuyết phục mẹ và vợ từ bỏ Pháp Luân Đại Pháp vì cảm thấy áp lực rất lớn. Trong thời gian mẹ tôi bị giam giữ, vợ tôi đã đến các cơ quan công an và tư pháp để giảng chân tướng cho họ.
Các cảnh sát từ đồn công an địa phương, trung tâm tẩy não, ủy ban khu phố và Phòng 610 bắt đầu theo dõi vợ tôi. Họ yêu cầu tôi trông chừng cô ấy. Tôi biết cô ấy có thể bị bắt giống như mẹ tôi bất cứ lúc nào, đến lúc đó, tôi cũng sẽ bị liên lụy và mất việc. Nhìn con nhỏ và gia đình một thời ấm áp của mình, tôi vô cùng sợ hãi. Cơ quan của tôi đe dọa và yêu cầu tôi gây áp lực với vợ tôi, thuyết phục cô ấy từ bỏ tín ngưỡng. Tôi cũng nghĩ chỉ có như thế mới có thể bảo vệ cô ấy và cứu lấy gia đình mình. Tôi đã gây áp lực cho vợ rất nhiều, nhưng cô ấy vẫn kiên định tu luyện.
Cuộc bức hại đã tác động sâu sắc đến tôi. Tôi biết mẹ tôi là một người lương thiện và chính trực. Bà chỉ nói với mọi người về trải nghiệm của bản thân, nhưng lại bị đối xử bất công như vậy. Tôi càng hiểu rõ hơn rằng tuyên truyền của ĐCSTQ đã bóp méo sự thật. Tôi hoàn toàn mất niềm tin vào ĐCSTQ. Cuối cùng, tôi đã thay đổi thái độ với Pháp Luân Đại Pháp, từ nghi ngờ, do dự sang thấu hiểu và tôn trọng. Giờ đây, tôi lại kiên định ủng hộ Pháp Luân Đại Pháp.
Suy nghĩ của tôi sau chuyến thăm Mỹ đầu tiên
Năm 2018, gia đình tôi lần đầu đến New York. Ở đó, chúng tôi thực sự cảm nhận được một xã hội mà thông tin không bị ĐCSTQ phong tỏa. Chúng tôi biết được rất nhiều thông tin chân thực mà ở Trung Quốc không thể biết đến. Chúng tôi cũng thấy các học viên Pháp Luân Đại Pháp có thể luyện các bài công pháp và chia sẻ trải nghiệm của họ, cũng như công khai giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho mọi người trên đường phố. Tôi vô cùng xúc động trước sự tự do này, đặc biệt là khi nghĩ đến môi trường ngột ngạt ở Trung Quốc. Tôi tự hỏi vì sao nhiều quốc gia tôn trọng Pháp Luân Đại Pháp, chỉ có Trung Quốc là bức hại các học viên Đại Pháp tàn bạo như vậy. Tôi nhận ra rằng những thông tin tôi tiếp nhận ở Trung Quốc có thể không phải là sự thật.
Trong chuyến đi này, tôi may mắn được xem một buổi biểu diễn Shen Yun. Đây không chỉ là buổi biểu diễn, mà là sự tôn vinh và phục hưng văn hóa truyền thống. Liệu cuộc sống hiện đại đầy đủ vật chất của chúng ta có thực sự làm cho chúng ta hạnh phúc? Phải chăng chúng ta đã bỏ qua những giá trị đạo đức nâng đỡ cho sự toàn vẹn của nhân loại? Qua buổi biểu diễn này, tôi được chứng kiến những truyền thống đã mất, và đích thân trải nghiệm ánh hào quang thần thánh bất diệt giữa thiên địa.
Chứng kiến Thiện và Nhẫn của các học viên Pháp Luân Đại Pháp trong chuyến thăm Mỹ lần thứ hai
Năm 2024, gia đình tôi sang Mỹ lần thứ hai. Tôi đã thấy nhiều học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Los Angeles và được chứng kiến sự thiện lương và kiên trì của họ. Họ giảng chân tướng cho mọi người trên đường phố suốt cả năm, bất chấp cái nóng thiêu đốt của mùa hè hay cái lạnh giá của mùa đông. Họ phản đối cuộc bức hại trước lãnh sự quán Trung Quốc, không phải vì tiền bạc hay lợi ích cá nhân, mà xuất phát từ tấm lòng thiện lương và sự kiên định.
Tôi đã tham dự một buổi hội thảo kỷ niệm 20 năm ngày xuất bản Cửu Bình. Tôi vô cùng xúc động trước bài phát biểu của một học viên Pháp Luân Đại Pháp, anh đã không từ bỏ đức tin của mình ngay cả trong những ngày tháng đen tối nhất trong trại lao động cưỡng bức, nơi anh bị tra tấn và bức hại tàn khốc. Bao nhiêu năm qua, tôi luôn phải đấu tranh nội tâm và quanh quẩn trước cánh cửa tín ngưỡng. Còn các học viên chưa bao giờ dao động đối với tín ngưỡng của họ. Điều này càng khiến tôi tin tưởng rằng lựa chọn của mẹ tôi là đúng đắn và cuộc bức hại của ĐCSTQ là bất công.
Ủng hộ Pháp Luân Đại Pháp tại Mỹ
Trong thời gian ở Mỹ, tôi đã cố gắng hết sức để ủng hộ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi thường xuyên đọc The Epoch Times và cùng vợ giảng chân tướng cho mọi người trên đường phố cũng như tham gia các hoạt động Đại Pháp. Tôi đã tham dự một cuộc diễu hành trên bãi biển cùng con nhỏ hai tuổi, cầm một tấm bảng và một lá cờ nhỏ, trong khi vợ tôi phát tờ rơi cho người qua đường. Tôi hy vọng mọi người trên toàn thế giới, đặc biệt là người Trung Quốc, có thể biết được sự thật. Tôi cũng cùng vợ đến thỉnh nguyện trước lãnh sự quán Trung Quốc, cầm biểu ngữ và phát chính niệm ít nhất một lần mỗi tuần.
Ban đầu, nhiều người Trung Quốc tỏ ra dè dặt với chúng tôi. Nhưng khi chúng tôi giảng chân tướng cho họ và giúp họ biết được chân tướng vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn, thái độ của họ đã trở nên ôn hòa hơn. Một số người đồng ý thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Tôi thường xuyên cập nhật trang Facebook của mình và hy vọng có thể giúp lan tỏa chân tướng. Tôi nhận thấy rằng nhiều người phương Tây chỉ tiếp nhận thông tin từ truyền thông của ĐCSTQ. Tôi đã cố gắng nói chuyện với họ bằng tiếng Anh về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại của ĐCSTQ. Tôi thường đưa các con tham gia các hoạt động của Đại Pháp, để chúng có được trải nghiệm một môi trường thiện lương và chính trực trong ký ức tuổi thơ. Tôi hy vọng chúng sẽ lớn lên trong một xã hội tự do và không bị che mắt bởi tuyên truyền của ĐCSTQ.
Tôi thường ở ngồi cạnh vợ tôi khi cô ấy luyện công, phát chính niệm và học Pháp. Tôi cảm thấy môi trường này rất thuần tịnh và yên bình, năng lượng mạnh mẽ. Tôi đã trải qua sự thay đổi lớn trong môi trường như vậy. Áp lực và những âu lo mà tôi từng phải chịu đựng dưới chế độ ĐCSTQ đã dần dần tan biến. Tôi cảm thấy trong tâm thật bình yên, tường hòa.
Con đường tương lai của tôi
Nhìn lại những gì đã trải qua suốt những năm qua, tôi đã đấu tranh rất nhiều và từng bối rối trong việc cân bằng giữa lợi ích cá nhân và quyền lực. Nhưng tôi đã chọn lương tâm và công lý. Tôi không còn sợ hãi hay do dự nữa, bởi cuối cùng tôi hiểu rằng hạnh phúc và an toàn thực sự không đến từ quyền lực hay tiền bạc, mà đến từ chính niệm và sự thiện lương. Trái tim tôi hướng về Pháp Luân Đại Pháp. Hy vọng thông qua hành động của mình, tôi có thể giúp nhiều người hơn nữa biết được sự thật, giúp nhiều người thấy được sự thiện lương và kiên định của các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Có thể một ngày nào đó, tôi sẽ bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp để trải nghiệm sự thuần tịnh và thăng hoa nội tâm. Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ kiên định đứng về phía chính nghĩa, ủng hộ sự thật và ủng hộ Pháp Luân Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/3/504699.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/19/232364.html


