Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-08-2025] Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi như con thuyền nhỏ lênh đênh, trôi dạt vô định trên biển khổ, có thể bị sóng to gió lớn nhấn chìm bất cứ lúc nào. Vì sống không có mục tiêu nên tôi thường cảm thấy lo lắng và hoang mang, than thân trách phận, oán trời trách người. Mùa hè năm 1995, tôi tình cờ có được cuốn sách Chuyển Pháp Luân. Kể từ đó tôi cảm thấy mình là sinh mệnh may mắn nhất thế gian và cuộc đời tôi đã được viết lại.

Bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp

Ở nơi làm việc, tôi làm thu ngân. Vì mới đi làm chưa có kinh nghiệm, lại thêm sơ suất, tôi đã chuyển cho đồng nghiệp một khoản tiền (3000 tệ) mà tôi thu hộ cô ấy, nhưng cô ấy lại không viết biên nhận và phòng tài chính kế toán cũng không có giấy tờ hợp lệ nào cho khoản tiền này. Bởi vậy mà tôi bị hiểu nhầm là đã chiếm dụng số tiền kia. Lúc ấy tôi có trăm cái miệng cũng không khó giải thích. Đã thế, người đồng nghiệp kia còn ác ý vu khống tôi biển thủ công quỹ, đi khắp nơi thêu dệt tin đồn thất thiệt cho tôi.

Đây quả là sự đả kích lớn đối với một cô gái chỉ mới ngoài 20 tuổi còn chưa lập gia đình như tôi. Lúc ấy, tôi chỉ muốn chết cho xong. Nhưng bằng cách vô hình nào đó, trong đầu tôi loé lên một niệm rằng: Một ngày nào đó tôi sẽ được minh oan.

Buổi sáng nọ, khi đang trên đường đi làm, một người hàng xóm cũ gọi tôi lại và hỏi: “Con có muốn luyện Pháp Luân Đại Pháp không?” Tôi đáp: “Cháu không có thời gian”. Nhưng một điều thần kỳ đã xảy ra: Ngày hôm đó khi đang đường về nhà sau khi tan làm, tôi nghe thấy tiếng nhạc vô cùng êm tai nên lần theo tiếng nhạc để tìm đến nơi phát. Cuối cùng, tôi nhìn thấy một nhóm người đang luyện bài công pháp thứ ba ở trong sân. Thế là tôi cũng luyện theo họ.

Cuốn sách Đại Pháp đầu tiên tôi đọc là Pháp Luân Công. Sư phụ giảng:

“Nhưng đã là người luyện công, thì những thứ mà người khác cho là rất lớn, thì chư vị nhìn thấy rất nhỏ, nhỏ lắm, quá nhỏ bé. Là vì chư vị có mục tiêu hết sức lâu dài, rất xa và rộng lớn, chư vị là sẽ cùng tuổi với vũ trụ. Chư vị thử nghĩ lại xem, có thể có [những thứ kia] hoặc có thể không có, [nhưng] chư vị nghĩ hướng đến [những điều] lớn hơn, thì đều có thể vượt qua những thứ đó.” (Chương III, Pháp Luân Công)

Tôi đột nhiên thông suốt, quyết định gánh vác trách nhiệm với khoản tiền đó. Tôi lập tức đi tìm lãnh đạo và bảo với ông ấy rằng tôi sẽ bỏ tiền túi ra bù vào số tiền bị mất đó. Ông ấy hỏi: “Cô lấy đâu ra tiền mà bù?”

Tôi nói: “Tôi dành tiền lương một năm không tiêu xài gì thì sẽ đủ ạ”.

Thực ra lúc ấy tôi biết là Sư phụ đã quản tôi rồi, Sư phụ đã cho tôi minh bạch rất nhiều thiên cơ, Sư phụ đã cứu mạng tôi. Kể từ đó, tôi không còn bi quan tiêu trầm nữa mà trở nên lạc quan tích cực. Mỗi ngày tôi luôn là người đến nơi làm việc sớm nhất và ra về trễ nhất, làm việc tận tâm tỉ mỉ, không chút sai sót. Tôi được quản lý, đồng nghiệp cũng như lãnh đạo cấp trên đánh giá cao. Hồi ấy điểm luyện công địa phương ở ngay trong đơn vị công tác của tôi. Tôi ngày ngày được tắm mình trong Phật quang, thực sự là hạnh phúc vô cùng.

Tu luyện trong hoàn cảnh gia đình

Mẹ chồng tôi, do trải qua nhiều bất hạnh trong đời và cuộc hôn nhân không hạnh phúc nên đã hình thành tính cách đa nghi và tự phụ. Ngoài mặt, tôi không có mâu thuẫn với bà nhưng trong tâm lại nảy sinh bất mãn và luôn canh cánh không yên.

Một ngày tháng Giêng năm đó, chúng tôi bàn bạc về việc mua quà đi biếu họ hàng và tôi đã đưa ra ý kiến của mình. Mẹ chồng đột nhiên làm ầm ĩ lên, đập mạnh vào giường và khóc toáng lên vô cùng thảm thiết, như quyền lực và sự uy nghiêm trong gia đình của bà đã bị thay đổi vậy.

Tôi ngẩn người ra, không biết phải giải quyết thế nào, bèn đến nhà một đồng tu. Sau khi nghe tôi kể lại sự việc, đồng tu nhắc tôi về Pháp mà Sư phụ giảng:

“[nhưng] người tu luyện tại người thường khi chịu khuất nhục, khi chịu tủi nhục, cũng không nhất định là thua kém. Ma sát tâm tính giữa người với người, tôi nói rằng cũng không kém sự việc trên, có [việc] còn hơn cả như thế, cũng rất khó khăn.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Tôi đột nhiên thông tỏ, cảm giác đè nén, thắt nghẹn nơi lồng ngực bỗng chốc biến mất. Tôi hiểu rằng chính tâm chấp trước của tôi, cái tâm nhìn mẹ chồng không thuận mắt, đã chạm đến những nhân tố tiêu cực của bà. Kỳ thực là bà đang giúp tôi mà! Tôi đã nhìn thấy cái nhân tâm dơ bẩn của mình, tôi phải tống khứ nó đi.

Trên đường về nhà, tôi mua một quýt–loại trái cây mà mẹ chồng tôi yêu thích. Tôi lấy hết can đảm bước vào phòng bà và nhẹ nhàng nói một cách chân thành: “Mẹ ơi, vừa rồi là con sai rồi, mẹ đừng giận con nữa nhé. Đừng giận con nữa mẹ nhé!”.

Mẹ chồng tôi ngượng ngùng nói: “Cũng không hoàn toàn trách con được”.

Mặc dù đây chỉ là chuyện nhỏ và đã xảy ra từ nhiều năm trước rồi, nhưng giờ đây khi nghĩ lại, tôi cảm thấy đó chính là điểm khởi đầu cho việc thực tu của tôi trong môi trường gia đình. Trước đây khi tôi bảo người nhà niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, họ đều không để tâm. Nhưng lần này, khi tôi chứng thực Pháp bằng hành động thực tế, họ đã thực sự trải nghiệm được sự mỹ hảo của Đại Pháp. Kể từ đó, chồng tôi cũng bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Trong tu luyện, tôi thể hội được rằng khi nhân tâm càng ngày càng nhẹ thì nội tâm sẽ ngày càng tường hoà và vui vẻ hơn. Tôi thường kể cho mẹ chồng nghe những câu chuyện về “thiện ác hữu báo” hoặc những thần tích trong Đại Pháp đã xảy ra với các học viên. Hoàn cảnh gia đình chúng tôi rất tốt, hòa thuận ấm áp, thường tràn ngập niềm vui và tiếng cười.

Về sau, mẹ chồng tôi bị đột quỵ và nằm liệt giường suốt sáu năm. Tôi ngày đêm ở bên cạnh bà không rời nửa bước, chăm sóc bà tận tụy, chu đáo. Đôi khi bà còn đại tiện ra quần, tôi còn bị nôn khan khi lau rửa cho bà. Tôi biết đó là do cái tâm sợ bẩn của mình vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn, tôi chưa đạt tiêu chuẩn của Pháp. Vì chân tay của mẹ chồng tôi chưa cử động được nhiều, tôi phải đút cho bà ăn. Chúng tôi dùng chung đũa, bà ăn một miếng, tôi ăn một miếng. Tôi cảm thấy những điều này rất đỗi bình thường.

Có lần, bạn của anh trai chồng tôi đến nhà thấy vậy đã vô cùng khâm phục tôi và cảm khái nói: “Hôm nay tôi đã tận mặt chứng kiến, ai có thể làm được như vậy chứ?”

Còn có lần chị dâu bên phía nhà mẹ đẻ nói với tôi: “Tính em hiền lành. Kể cả không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, em vẫn rất tốt”.

Tôi nói: “Chăm sóc người bị liệt không dễ đâu chị. Ngày này tháng khác, ai cũng sẽ thấy mệt mỏi và chán nản. Trước đây, trong tâm em rất ủy khuất, nhưng từ khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, em đã phát tự nội tâm vui vẻ đối xử tốt với mẹ chồng, không một chút oán thán hay tức giận. Đây mới là tốt thật sự”.

Mẹ đẻ đến nhà thăm tôi, thấy tôi chăm sóc mẹ chồng quá chu đáo, còn ghen tỵ nói: “Mẹ là mẹ đẻ của con, vậy mà còn chưa từng được con đối đãi như vậy”.

Tôi mỉm cười bảo mẹ: “Mẹ, mẹ vẫn còn đi lại được, sức khỏe tốt hơn nhiều so với mẹ chồng con. Mẹ chồng con không thể cử động được. Nếu con không đối đãi tốt với bà tốt hơn một chút thì bà sẽ đau đớn biết bao! Mẹ có đứa con gái tốt như vậy thì nên vui mừng mới đúng chứ ạ!”

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/8/13/498245.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/13/231687.html