Bài viết của phóng viên báo Minh Huệ

[MINH HUỆ 20-12-2019] Rất nhiều người đã có những trải nghiệm thần kỳ trong khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, một pháp môn tu luyện cổ xưa dựa trên tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Dưới đây là hai câu chuyện kể về những trải nghiệm như vậy của hai học viên, một người ở tỉnh Hà Bắc và một người ở tỉnh Hà Nam, Trung Quốc.

Học viên ở tỉnh Hà Bắc: Bệnh mãn tính của tôi đã biến mất

Tôi từng bị nhiễm trùng đường hô hấp trên và sẽ phát bệnh vào mỗi mùa xuân. Triệu chứng của bệnh gồm cảm mạo, khó thở, và viêm phế quản, và mỗi lần phát bệnh thường kéo dài đến nửa năm. Để giảm bớt sự đau đớn của bệnh tật, tôi chỉ có một cách duy nhất là truyền tĩnh mạch.

Tháng 6 năm 1996, một người hàng xóm đã nói với tôi về Pháp Luân Đại Pháp, và rằng nhiều người đã trở nên khỏe mạnh sau khi bắt đầu luyện công.

Tôi hoài nghi về khả năng chữa lành bệnh của Pháp Luân Đại Pháp, nhưng vì hiếu kỳ, tôi vẫn đi tới một điểm luyện công chung. Phụ đạo viên ở đó rất nhiệt tình và kiên nhẫn dạy tôi các động tác luyện công, chúng tôi cùng nhau học “Chuyển Pháp Luân”, cuốn sách chính của pháp môn.

Sau một tuần học các bài công pháp, tôi đi tới một điểm luyện công lớn hơn với 1.000 người để luyện công. Khi tôi đang luyện Bài công pháp thứ tư (Pháp Luân Chu Thiên Pháp), tôi thấy trên mặt đất được bao phủ bởi ánh vàng kim lấp lánh. Tôi vô cùng sửng sốt và nóng lòng muốn kể với người nhà về cảnh tượng này.

Tôi được khích lệ và bất kể thời tiết như thế nào, ngày ngày đều đi tới điểm luyện công đó. Một buổi sáng nọ, trời vô cùng lạnh, tôi nghĩ thời tiết lạnh như vậy thì hẳn là không có mấy ai tới luyện công. Tuy nhiên, khi vừa đến, tôi đã vô cùng kinh ngạc khi thấy mọi người đều đã có mặt ở đó.

Vài tháng sau, căn bệnh mãn tính của tôi đã biến mất! Và kể từ đó, tôi vẫn luôn rất khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng.

Không bị trọng thương sau một vụ nổ lớn

Tôi sinh sống ở huyện Gia Hoàn của tỉnh Hồ Nam, một địa phương được biết đến là cái nôi của nghề rèn. Nhà nào cũng có lò rèn. Cha tôi cả đời làm thợ rèn, và sau này ông truyền lại nghề rèn này cho tôi.

Vào ngày 1 tháng 11 năm 2018, khi tôi đang mài rìu ở trong xưởng rèn của gia đình thì bánh đá mài đột nhiên phát nổ.

Dù tôi nặng hơn 80 cân, nhưng vụ nổ đã hất văng tôi lên cao hơn hai mét. Một mảnh đá mài dày chừng 5cm đã xuyên rách quần áo và chọc vào sườn trái của tôi. Trong cơn đau tột cùng, tôi đã xếp chân ngồi đả tọa và không ngừng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”.

Vợ tôi nghe thấy tiếng nổ liền vội vàng chạy tới. Chiếc máy mài đã bị thổi văng đi và chiếc bàn thép bị chia năm xẻ bảy, các mảnh đá mài vương ra khắp nơi. Những mảnh rách của quần áo thọc vào các vết thương hở của tôi. Vợ tôi lập tức ngồi xuống và cầu xin Sư phụ cứu tôi. Cô ấy cùng tôi niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”

Một lúc sau, tôi cố gắng xé phần quần áo ở quanh vết thương ra. Sau khi xé ra, thì thấy có miếng đá mài và một mảnh xương rơi ra.

Khi tôi đến bệnh viện kiểm tra, họ nói rằng trên xương sườn của tôi có một cái lỗ to bằng hạt gạo nhưng không bị gãy hay bị thương gì cả. Pháp Luân Đại Pháp thật thần kỳ!


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2019/12/20/396225.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2020/1/7/182064.html

Đăng ngày 25-02-2020; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share