Bài viết của học viên tỉnh Hà Nam, Trung Quốc

[MINH HUỆ 12-04-2010] Tôi là học viên mới đắc pháp vào tháng 5 năm 2007. Đến cuối thời kỳ Chính Pháp, tôi vô cùng biết ơn Sư Phụ vì đã không bỏ rơi tôi và ban sự cứu độ cho tôi.

Ba năm tu luyện trong quá khứ của tôi không được êm ả. Thậm chí tôi phải trải qua một tình trạng cận tử bởi một căn bệnh trầm trọng. Thêm vào đó, sự đau khổ từ sự phản bội của chồng tôi đã thật sự thấu vào trái tim tôi. Trong quá khứ, tôi là một phụ nữ rất lệ thuộc và yếu ớt, một người luôn khóc khi đối mặt với sự khủng hoảng. Tuy nhiên, sau khi tu luyện, tôi đã trở nên thực sự tự lập. Tôi đã bị cảnh sát bắt giữ khi đi ra ngoài giảng chân tướng, nhưng với chính niệm mạnh mẽ, tôi đã được thả ra. Trên thực tế, mỗi bước đi tôi đều được Sư Phụ bảo hộ. Khi tôi đang ở trong các khổ nạn này, tôi không bao giờ quên rằng mình là học viên Đại Pháp. Cách duy nhất là tôi phải tu luyện tinh tấn hơn nữa để có thể đền đáp Sư Phụ vì đã cho tôi một cuộc sống mới và lúc nào cũng bảo vệ tôi.

Vài ngày trước, tôi cảm thấy đau ở chân trái, lúc đầu tôi đã không coi nó là nghiêm trọng. Tôi thêm một niệm là tiêu diệt tất cả các nhân tố tà ác đã can nhiễu cái chân của tôi khi tôi phát chính niệm. Lúc đầu, tôi kiên trì trong lúc ngồi thiền khi mà cơn đau có thể còn chịu đựng được. Tuy nhiên, khi cơn đau tăng lên, nó bắt đầu can nhiễu đến việc đả tọa của tôi. Chân tôi trở nên rất đau, vì thế tôi không thể kiên trì ngồi lâu hơn nửa giờ đồng hồ. Tôi bắt đầu hướng nội, nhưng không thể tìm ra nguyên nhân. Tôi cũng phát chính niệm để loại trừ các yếu tố can nhiễu nhưng cũng không có hiệu quả lắm. Sau đó, nó thậm chí còn ảnh hưởng đến việc đi lại của tôi, điều này khá là đáng báo động với tôi. Tôi biết rằng tôi có sơ hở và đó là cái cớ để cựu thế lực dùi vào. Tuy nhiên, tôi là đệ tử của Sư Phụ và tôi sẽ không thừa nhận sự an bài của cựu thế lực. Thậm chí nếu tôi có chấp trước, Sư Phụ sẽ bảo hộ tôi, và không ai được phép can nhiễu. Tôi ngồi xuống và hướng nội một cách cẩn thận, nhưng tôi vẫn không thể tìm thấy bất kỳ chấp trước nào là nguyên nhân gây ra can nhiễu. Vì vậy tôi cầu xin Sư Phụ: “Sư Phụ, ngộ tính của con kém. Con không thể tìm thấy chấp trước nào. Nếu đây là tống khứ nghiệp, con sẽ chịu đựng nó. Nếu không phải, xin Sư Phụ cho con một điểm hóa.”

Sau đó đột nhiên một từ xuất hiện trong tâm trí tôi: “ích kỷ.” Đúng, ích kỷ! ích kỷ là đặc tính của vũ trụ cũ, nhưng tôi là đệ tử Đại Pháp mục đích là đồng hóa bản thân với đặc tính Chân – Thiện – Nhẫn của vũ trụ và đạt đến “vô ngã và vị tha”. Tôi nhớ lại những gì đã xảy ra xung quanh tôi gần đây, và những hành động thực sự biểu lộ ích kỷ ở khắp mọi nơi.

Từ khi tôi nhận ra chấp trước ích kỷ của mình, tôi quyết tâm loại bỏ nó. Khi tôi tập công vào buổi sáng ngày hôm sau, tôi cảm thấy như thể là tôi đang ngồi trong một trường năng lượng rất mạnh, và chân tôi không bị đau sau khi đả tọa một giờ. Hướng nội thực sự là một bảo bối cho người tu luyện!

Tôi cảm thấy rằng sự ích kỷ này được hình thành ngay từ ngày đầu khi sinh ra, và nó rất khó để loại bỏ hoàn toàn ngay lập tức! Tuy nhiên, từ khi tôi nhận ra điều này, tôi biết phải làm gì trong tương lai.

Cách đây một vài ngày, sở làm của tôi mang một lô chuột máy tính để thay thế cho những con chuột cũ trong phòng khách. Không đắn đo, tôi đã lấy một con chuột mới mới để thay thế con chuột cũ mà không còn dùng tốt. Tuy nhiên, nhìn vào con chuột mới, tâm tôi nặng trĩu xuống. Chẳng phải điều này là ích kỷ sao? Đối với một người bình thường, điều này hoàn toàn bình thường, nhưng tôi là một học viên, và tôi phải nghiêm khắc với bản thân mình chiểu theo Pháp. Nếu không thì sẽ không có sự khác nhau nào giữa tôi và một người thường. Tôi phải xem và chỉnh lại mọi suy nghĩ của mình. Sau đó, tôi trả lại con chuột mới. Bây giờ khi tôi nhìn vào con chuột máy tính cũ của mình, tôi cảm thấy thật sự thoải mái và thanh thản.

Chính Pháp đang gần kết thúc, và tôi biết rất rõ rằng thời gian thực sự khẩn cấp cho các học viên mới như tôi. Sau khi tôi học Pháp và tập công hàng ngày thì không còn nhiều thời gian còn lại cho tôi để làm công tác Đại Pháp, và tôi đã bỏ lỡ rất nhiều người mà tôi có thể cứu độ. Tôi tu luyện chỉ cho bản thân mình. Mặc dù tôi thường sử dụng tiền giấy có ghi những từ giảng chân tướng và thỉnh thoảng tôi giảng chân tướng cho những người ở xung quanh tôi, thì tôi vẫn còn xa mới đạt được yêu cầu của Sư Phụ. Tính đến nay, tôi vẫn có nhiều suy nghĩ xấu và ích kỷ mà cần phải loại bỏ. Tôi phải nghiêm khắc với bản thân và loại bỏ chấp trước ích kỷ từ vũ trụ cũ, và đồng hóa chính mình với tiêu chuẩn của vũ trụ mới và xứng đáng trở thành một đệ tử Đại Pháp.

Xin cảm ơn Sư Phụ! Cảm ơn các đồng tu!


Bản dịch tiếng Hán http://www.minghui.org/mh/articles/2010/4/12/221417.html
Bản dịch tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2010/4/19/116190.html
Đăng ngày 28-04-2010. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share