Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 06-06-2026] Tôi năm nay 83 tuổi và bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (cũng gọi là Pháp Luân Công) vào năm 1999, từ đó đến nay tôi luôn kiên định theo Sư phụ bước trên con đường tu luyện. Bài chia sẻ này do tôi thuật lại, đồng tu giúp tôi chỉnh lý, để báo cáo lên Sư phụ và giao lưu cùng các đồng tu.

Chuyển biến hoàn toàn

Tôi sống ở vùng nông thôn, năm 1999, một người hàng xóm đến gặp tôi và nói: “Có người trong làng đang mở băng video giảng khí công. Chúng ta đi xem thử đi”.

Khi chúng tôi đến căn nhà đó, có rất nhiều người đang ở bên trong. Chúng tôi ngồi ở phía sau và lắng nghe. Đó là cách tôi đắc Pháp. Không lâu sau, tôi có được cuốn Chuyển Pháp Luân. Tôi đến điểm luyện công hàng ngày để luyện các bài công pháp.

Rồi một hôm, người của Ủy ban thôn đến điểm luyện công và yêu cầu từng học viên đăng ký tên. Ngay khi nghe điều này, tôi cùng hai học viên lặng lẽ trèo qua một bức tường thấp để vào sân một người hàng xóm và trốn trong nhà vệ sinh của họ. Nhờ vậy chúng tôi đã tránh được việc đăng ký. Một lúc sau, khi bên ngoài trở nên yên ắng, ba người chúng tôi quay trở lại điểm luyện công. Người của Ủy ban thôn đã rời đi, nên tôi đề nghị chúng tôi tiếp tục luyện công.

Sau vụ việc đó, nhiều dân làng ngừng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Họ nói chính quyền không cho phép. Tôi đến nhà người hàng xóm và nói: “Chúng ta hãy tiếp tục tu luyện”. Bà ấy dứt khoát đồng ý.

Dưới sự đàn áp và đe dọa của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nhóm học Pháp chúng tôi từ hơn 20 người đã giảm xuống chỉ còn 3 hoặc 4 người. Tôi luyện công tại nhà vì chúng tôi không còn điểm luyện công nữa. Có lần, trong lúc đang luyện công thì đột nhiên tôi nghe thấy một âm thanh lớn, vù vù trong bụng khiến tôi hoảng sợ. Tôi đặt hai tay lên bụng thì âm thanh đó ngừng. Sau này khi có sự nhận thức về Pháp tốt hơn, tôi nhận ra đó là âm thanh của Pháp Luân xoay chuyển trong bụng dưới.

Nhiều năm qua, tôi học Pháp và luyện công mỗi ngày, sức khỏe vô cùng tốt. Có lần, một phòng khám răng trên đường tổ chức sự kiện, đã mời rất nhiều người cao tuổi đến kiểm tra. Một cô gái trẻ gọi tôi đến khám răng. Tôi bảo cô ấy rằng mặc dù răng tôi mọc không đều nhưng tôi không có răng sâu, và tôi há miệng cho cô ấy xem. Cô ấy ngạc nhiên nói: “Dì ơi, răng của dì tốt quá! Năm nay dì bao nhiêu tuổi?”

Tôi nói: “Chà, dì đã hơn 80 tuổi rồi, vẫn còn có thể dùng răng để cắn hạt óc chó”. Mọi người ở đó đều kinh ngạc.

Kỳ thực tôi không chú trọng đến tuổi tác. Nhưng mọi người thường hỏi tôi có phải đã 70 tuổi rồi không. Tôi rất nhanh nhẹn và có thể dễ dàng đưa đón cháu trai đi học hàng ngày. Thỉnh thoảng nếu bị trễ giờ, tôi sẽ chạy song song với cháu để đến trường kịp lúc. Ngoài việc giúp con trai trông cháu nội, tôi dành thời gian còn lại để học Pháp và ra ngoài mỗi ngày để cứu người, nói với họ về Pháp Luân Đại Pháp và phơi bày cuộc bức hại.

Có một đoạn thời gian, Sư phụ khích lệ tôi. Tôi cảm thấy thân thể nhẹ bẫng như đi trên gió. Tôi chạy xe đạp rất nhanh và có thể đi bất cứ đâu bằng xe đạp. Những người khác nhận xét tôi nhanh nhẹn. Một người nói: “Bà không giống như người ở độ tuổi 80 chút nào. Bà trông như 18 tuổi ấy”.

Tôi mỉm cười và nói: “Không chỉ ông nghĩ tôi trông như 18 tuổi đâu, mà ngay cả tôi cũng nghĩ mình như 18 tuổi!”

Một buổi tối, khi tôi đang ra ngoài phát tài liệu chân tướng, thì bị trật mắt cá chân khi đi xuống cầu thang. Tôi nhanh chóng đứng dậy và tự nhủ rằng không sao cả. Sau một hồi trấn tĩnh, tôi tiếp tục lên đường và phát hết số tài liệu chân tướng. Lúc về nhà, chân tôi hơi đau, nhưng tôi không bận tâm và đi ngủ. Tối hôm đó, khi tôi định đứng dậy thì phát hiện chân không thể cử động, đau nhức dữ dội. Tôi ngồi trên giường, cầu xin Sư phụ giúp đỡ.

Buổi sáng, cháu nội vào phòng tôi và thấy tôi đang khóc. Cháu hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Tôi nói: “Chân của bà đau quá, bà không thể ra khỏi giường nên hôm nay không đưa con đi học được”. Cháu nhanh chóng gọi cha cháu đến xem và nói rằng bà nội đang khóc và không thể bước đi.

Con trai không ủng hộ việc tôi tu luyện Đại Pháp. Con thường nhắc nhở tôi cẩn thận và đảm bảo rằng việc tu luyện của tôi không ảnh hưởng đến công việc của chúng và việc học của con cái chúng. Con trai bước đến với vẻ mặt nghiêm nghị và hỏi: “Mẹ bị sao vậy? Tối hôm qua mẹ vẫn bình thường mà, sao hôm nay không thể ra khỏi giường?” Tôi không muốn nói với con rằng tôi ra ngoài phát tài liệu nên tôi bảo con rằng tối qua tôi đi đổ rác, bước xuống cầu thang thì bị trật mắt cá chân.

Con trai hối thúc tôi đi khám bác sĩ, nhưng tôi nói: “Không sao đâu, mẹ sẽ ổn sau khi nghỉ ngơi một ngày”. Cháu lo lắng và nói người nào đó cũng bị như vậy, tốn hàng ngàn tệ chi trả cho bệnh viện. Tôi bảo con: “Con đừng lo. Mẹ sẽ ổn thôi, nhất định sẽ ổn mà. Mẹ có Sư phụ. Đến bệnh viện sẽ tốn ít nhất từ ba đến năm ngàn tệ. Chẳng phải có nhiều việc tốt hơn để dùng đến số tiền đó hay sao? Mẹ sẽ không lãng phí như thế đâu. Hôm nay mẹ không nấu cơm được nên con hãy nấu cơm và mang đến cho mẹ nhé. Mẹ sẽ ổn vào ngày mai”. Con trai nghi ngờ nhưng đồng ý sau khi tôi cương quyết.

Dưới sự từ bi bảo hộ của Sư phụ, tôi đã ra khỏi giường vào sáng sớm hôm sau và đi xuống bếp chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà. Sau khi thức dậy, con trai đi thẳng đến phòng tôi kiểm tra nhưng không thấy. Cháu quay lại và thấy tôi đang đứng trong bếp nấu ăn. Cháu kinh ngạc và nhìn tôi từ trên xuống dưới, hỏi tôi có ổn không. Tôi đáp: “Ổn chứ, mẹ ổn mà. Chẳng phải mẹ đã nói hôm nay mẹ sẽ khỏe lại sao?” Vụ việc này đã cho con trai tôi chứng kiến uy lực thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp. Kể từ đó, con không bao giờ lên tiếng về việc tôi ra ngoài giảng chân tướng nữa.

Thay vì tố cáo tôi, người đàn ông đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ

Trước khi ra ngoài giảng chân tướng, tôi luôn cầu xin Sư phụ bảo hộ và không cho phép những người có ý định xấu can nhiễu việc tôi giảng chân tướng hay bức hại tôi. Suốt những năm qua, tôi luôn kiên định bước trên con đường trợ Sư cứu người, mặc dù đôi khi tôi thoát được những tình huống nguy hiểm trong gang tấc.

Có lần, tôi vừa mới nói vài lời với một người đàn ông thì đột nhiên cậu ta dùng một tay để túm lấy tôi, tay còn lại thì tìm điện thoại. Tôi nhận ra cậu ta chuẩn bị tố cáo tôi. Tôi cũng biết là không thể chạy thoát nên tự hỏi: “Phải làm gì đây?” Tôi nhanh tay túm cánh tay cậu ta đang với lấy điện thoại, ngăn cậu ta lấy nó ra. Rồi tôi nói: “Cậu làm gì vậy? Đừng lấy điện thoại ra. Hãy nghe tôi nói—rồi hãy quyết định xem có muốn gọi điện thoại hay không”. Cậu ta nhìn tôi chằm chằm và giữ nguyên tư thế.

Tôi tiếp tục nói: “Để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé. Có một bà lão đang nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp ở bên vệ đường, một người đàn ông tình cờ nghe được và bí mật tố cáo bà. Không lâu sau, xe cảnh sát đến. Một cảnh sát bước xuống xe và nói với bà lão: ‘Bà ơi, đi với chúng tôi. Có người tố cáo bà. Chúng tôi không muốn làm điều này đâu. Chúng tôi biết bà không hại ai, nhưng vì có người tố cáo, chúng tôi buộc phải giải quyết’. Người đàn ông nhìn bà lão bị đưa vào xe cảnh sát, rồi anh ta cũng bước vào xe của mình và chạy đi. Chưa được bao xa thì có một tiếng động lớn. Anh ta tông xe vào cột điện bên đường. Cảnh sát nói với bà: ‘Bà ơi, bà có thể đi được rồi. Chúng tôi cần xử lý anh ta. Anh ta tông xe rồi’.

“Cảnh sát đến hiện trường và thấy người đàn ông đã chết. Họ lấy điện thoại của anh ta và gọi cho vợ anh ta. Sau khi đến nơi, người vợ hỏi ai đã tông chồng cô ấy. Cảnh sát nói: ‘Không ai tông anh ấy cả. Anh ấy tự tông thôi. Anh ấy tố cáo một bà lão vì nói về Pháp Luân Công, chúng tôi đến để giải quyết tố cáo. Chúng tôi vừa đưa bà lão đi thì anh ấy lập tức tông xe’. Nghe xong, người vợ tát hai cái mạnh vào mặt người chồng và nói: ‘Em đã bảo anh đừng dính vào những việc này mà anh không chịu nghe. Thấy chưa. Anh bị quả báo rồi!”

Lúc này, người đàn ông giữ tôi lại dường như xúc động và không rút điện thoại ra nữa. Tôi nói: “Tôi mạo hiểm tính mạng để nói cho cậu biết chân tướng. Tôi không làm hại cậu. Tôi chỉ muốn cứu cậu! Cậu biết không, Đảng Cộng sản sắp sụp đổ, chỉ có cách thoái xuất khỏi nó thì mới bảo bình an”. Tôi nhanh chóng hỏi: “Cậu họ Lý hay họ Trương?” (Đây là những họ phổ biến nhất trong vùng).

Cậu ta nói: “Tôi không phải họ Lý, tôi họ Trương”. Tôi hỏi tên cậu ấy nhưng cậu ấy không muốn cho tôi biết.

Tôi nói: “Nếu cậu không muốn nói tên thật thì thôi. Hãy dùng hóa danh để thoái Đảng. Vậy tên “Thuận Lợi” thì sao? Trương Thuận Lợi nhé?” Cậu ấy đồng ý. Tôi hỏi cậu ấy có từng tham gia Đoàn Thanh niên hay Đội Thiếu niên gì không.

Cậu ấy nói: “Tôi là đảng viên”. Vậy là, dưới sự gia trì của Sư phụ, tôi đã có được trí huệ không chỉ tránh được tai họa mà còn có thể cứu được người đó!

Một đêm nọ, tôi có một giấc mơ sống động, tôi nói với hai người về Đại Pháp, họ đều đồng ý thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Khi tỉnh dậy, tôi vẫn còn nhớ rõ tên của hai người đó. Giấc mơ sống động như thật. Khi tôi kể điều này với đồng tu, bà ấy nói: “Đây là Sư phụ ban cho chị điểm hóa, bảo chị tiếp tục giảng chân tướng cứu người, và chị có thể làm được!”

Tôi cũng cảm nhận Sư phụ đang gia trì cho tôi. Trong thời kỳ Chính Pháp, đệ tử Đại Pháp phải giảng chân tướng cứu người nên tôi càng quyết tâm làm tốt việc giảng chân tướng. Với sự động viên và gia trì của Sư phụ, tôi đã trở về quê nhà và giúp thêm hai người thoái Đảng.

Tôi rất may mắn khi đắc được cao đức Đại Pháp trong đời này và được Sư phụ cứu độ! Không từ ngữ nào có thể diễn tả lòng biết ơn của tôi! Tôi biết mình vẫn còn nhiều chấp trước chưa loại bỏ, và cần phải đề cao trong tu luyện. Trong thời gian hữu hạn và trân quý này, tôi nhất định sẽ tu luyện tinh tấn hơn nữa, làm tốt ba việc, hoàn thành thệ nguyện, xứng đáng với ân cứu độ từ bi của Sư phụ! 

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/6/510247.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/17/235549.html