Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Giang Tô, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-06-2026] Vào năm 1997, dù mới chỉ ở độ tuổi 50, tôi đã rất ốm yếu và đầy bệnh tật. Tôi mắc bệnh tim và thường xuyên bị tim đập nhanh, thở gấp, tức ngực, hô hấp khó khăn và nhịp tim chậm. Tôi còn bị nhiều bệnh mãn tính hành hạ, không có được một ngày sống thoải mái. Cuộc sống của tôi thực sự không thể chịu đựng.

Tôi thường có cảm giác như tim mình không thể bơm máu lên não. Mỗi khi điều này xảy ra, một luồng khí lạnh lan dần từ đỉnh đầu xuống khắp cơ thể tôi và tôi bị mất ý thức. Y học gọi tình trạng này là “sốc”. Những cơn sốc như vậy xảy ra thường xuyên hơn khi thời tiết trở lạnh. Tôi luôn phải mang theo thuốc nitroglycerin bên mình. Sau khi tỉnh lại, tôi cảm thấy vô cùng yếu ớt. Dù vẫn thở được nhưng tôi hoàn toàn không còn chút sức lực nào. Tôi chỉ biết rên rỉ vì đau đớn, chẳng biết khi nào cuộc đời mình sẽ chấm dứt. Tôi sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối đời mình.

Huyết áp tâm thu của tôi đôi khi lên tới 180 hoặc thậm chí 200. Tôi không được phép gắng sức quá mức, không được xúc động mạnh, không được ăn đồ nhiều dầu mỡ hay quá mặn, cũng không được suy nghĩ quá nhiều. Tôi liên tục bị chóng mặt và cảm thấy đầu căng lên, nặng nề. Tôi sống trong trạng thái lờ đờ, mệt mỏi và thiếu minh mẫn.

Tôi còn mắc chứng viêm khớp dạng thấp, khiến toàn thân sưng đau và việc đi lại trở nên khó khăn. Dù còn trẻ, tôi thường cần người giúp đỡ mới có thể di chuyển được. Căn bệnh suy nhược cơ thể này đôi khi được ví như “căn bệnh ung thư không gây tử vong”. Cuộc sống thực sự không thể chịu nổi. So với những bệnh đó, các vấn đề về cột sống cổ, bệnh phụ khoa hay những chứng bệnh khác mà tôi mắc phải dường như chẳng đáng kể. Tất cả những điều này giờ chỉ còn là những ký ức đau buồn mà tôi không muốn nhớ lại nữa.

Rồi vào năm 1997, tôi có được một cuốn sách quý thay đổi hoàn toàn đời mình. Đó là điều tôi không bao giờ quên. Một đồng nghiệp đã mang đến cho tôi cuốn Chuyển Pháp Luân. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cuốn sách, tôi đã cảm thấy bị cuốn hút. Những chữ nổi bật—Chuyển Pháp Luân—ngay trên bìa sách. Khi mở sách ra và nhìn thấy bức ảnh của Sư phụ Lý Hồng Chí, tôi cảm thấy Ngài thật hiền từ và từ bi. Và khi đọc phần “Luận Ngữ”, ba chữ “Chân-Thiện-Nhẫn” đã khiến tôi chú ý. Khi xem qua mục lục, có một tiêu đề đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi: “Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất để nhận định người tốt xấu”. Tôi thường nghe người ta nói rằng phải sống lương thiện, nhưng chưa bao giờ nghe cụm từ “Chân-Thiện-Nhẫn” được nhắc đến cùng nhau như vậy. Tôi cảm thấy đây là một cuốn sách phi thường dạy con người cách làm người tốt, và tôi rất muốn đọc nó.

Tôi cũng nghe nói rằng Pháp Luân Đại Pháp có hiệu quả trong việc cải thiện sức khỏe và chữa lành bệnh tật. Trước đây, tôi từng luyện một số môn khí công khác để chữa bệnh, nhưng không mang lại nhiều hiệu quả. Để chữa bệnh, tôi quyết định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Thật kỳ diệu, tôi nhanh chóng tìm được một điểm luyện công, đó cũng là điểm học Pháp, và tôi quen biết người phụ đạo viên ở đó. Chúng tôi cùng nhau luyện công vào buổi sáng, đọc các bài giảng vào buổi tối, và thường giới thiệu Đại Pháp cho người khác vào ban ngày. Tôi đã bắt đầu hành trình tu luyện của mình.

Nhìn lại quãng thời gian đó, tôi thấy thật vui vẻ và mãn nguyện. Nhờ cơ duyên tiền định, tôi đã kết duyên với Đại Pháp. Tôi cảm thấy vô cùng vinh dự và tự hào từ tận đáy lòng mình.

Chẳng biết từ lúc nào, cơn đau tim của tôi đã giảm đi, chứng chóng mặt biến mất, tâm trí tôi trở nên sáng suốt, và tôi có thể tự do đi lại. Tôi cảm thấy rất thoải mái. Những thay đổi không chỉ ở sức khỏe thể chất; tính khí của tôi cũng cải thiện, tôi không còn nóng nảy như trước nữa mà trở nên ôn hòa và biết quan tâm đến người khác. Quan trọng nhất là thế giới nội tâm của tôi đã có sự chuyển biến sâu sắc. Những cảm giác oán hận, cay đắng và tật đố trong quá khứ dần tan biến, và tôi học được cách đối xử tử tế với mọi người. Tóm lại, cả thân và tâm tôi đều trải qua những thay đổi to lớn.

Có biết bao điều tôi muốn nói, nhưng ngôn từ dường như chẳng thể diễn tả hết. Tôi chỉ biết rằng tất cả những gì mình có được đều đến từ Sư phụ vĩ đại và từ bi vô hạn. Hôm nay, ở tuổi 87, tôi có được sức khỏe tốt, tính tình vui vẻ, tấm lòng bao dung, và một phẩm chất đạo đức nhân hậu, thiện lương. Những từ thiêng liêng “Chân-Thiện-Nhẫn” thường vang vọng trong tâm tôi, nhắc nhở tôi phải làm một người tốt, và hướng tôi đến những điều cao hơn thế nữa. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ đã tìm thấy và ban cho tôi Đại Pháp của vũ trụ. Lòng biết ơn vô hạn của tôi xuất phát từ tận đáy lòng.

Con xin cảm tạ Sư phụ! Sư phụ đã quá vất vả rồi!

Bà thông gia đã bắt đầu tu luyện

Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc

Gia đình thông gia của tôi sống ở miền Nam Trung Quốc và từng làm việc tại các cơ quan chính quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Ông thông gia từng là giám đốc Cục Quy hoạch Đô thị địa phương, còn bà thông gia từng là cảnh sát. Năm 2023, bà được chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Sau một năm điều trị, các bác sĩ cho biết bà đã hồi phục và có thể ăn uống bình thường. Tuy nhiên, vào tháng 4 năm 2025, bệnh tình của bà tái phát. Bà không thể ăn uống và bị đau bụng. Các kết quả kiểm tra chuyên sâu cho thấy bệnh ung thư của bà đã tái phát và di căn khắp cơ thể. Các bác sĩ đề nghị bà hóa trị. Khi nghe tin này, tôi vô cùng đau lòng. Bà thông gia là người tốt như vậy, và mới chỉ ngoài 60 tuổi, vậy mà dường như đang phải đối mặt với những ngày cuối đời. Tôi tự nhủ: “Làm sao để giúp bà ấy đây?” Bà sống rất xa chỗ tôi, tôi không biết mình có thể làm gì để giúp bà. Tôi nghĩ đến việc đi thăm bà.

Một ngày nọ, con trai tôi gọi điện và nói: “Con không thể về thăm mẹ được. Nếu có thể đến đây thì mẹ hãy đến nhé”. Vợ chồng con trai và cháu tôi đang chuẩn bị đi nước ngoài và sẽ vắng nhà một thời gian dài. Gia đình con trai cũng đang ở cùng nhà với bà thông gia, nghĩa là tôi sẽ có cơ hội gặp bà ấy. Tôi vô cùng vui mừng và lập tức trả lời: “Được rồi, mẹ sẽ đến”. Tôi biết đây là an bài từ bi của Sư phụ. Con xin cảm tạ Sư phụ!

Tôi bắt đầu chuẩn bị các đĩa ghi âm bài giảng và nhạc luyện công của Sư phụ, một bản điện tử sách Chuyển Pháp Luân trong máy tính bảng, cùng một chiếc máy nghe nhạc nhỏ. Con trai mua vé máy bay cho chúng tôi, và chúng tôi đã bay đến miền Nam Trung Quốc. Khi gặp bà thông gia, tôi đã kể cho bà nghe về tình trạng sức khỏe kém của mình trước đây và nói với bà về sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nói: “Tôi muốn nói với chị về Pháp Luân Đại Pháp và khuyên chị tu luyện”. Bà ấy đồng ý ngay lập tức. Sau đó, tôi lấy chiếc máy nghe nhạc mang theo và bật các bài giảng của Sư phụ cho bà nghe. Bà đã nghe hai bài giảng. Trong suốt năm ngày tôi ở đó, bà đã nghe trọn vẹn cả chín bài giảng và nhờ tôi hướng dẫn luyện công. Sau khi tôi trở về nhà, bà gọi điện cho tôi báo tin rằng kết quả kiểm tra cho thấy khối u của bà đã nhỏ lại. Bà ấy vô cùng vui mừng và liên tục cảm ơn tôi. Khi tôi còn ở nhà bà, bà thậm chí còn ngỏ ý muốn đưa cho tôi khoản lương hàng tháng của mình vì tôi không có lương hưu.

Con dâu tôi trước đây bị tuyên truyền của ĐCSTQ lừa dối nên kịch liệt phản đối Đại Pháp. Tôi thậm chí không thể nhắc đến từ “Pháp Luân Đại Pháp” trước mặt cháu. Nhưng giờ đây, cháu đã hiểu rằng Đại Pháp là tốt và ủng hộ Đại Pháp. Cháu thậm chí còn mua cho mẹ mình một chiếc máy tính xách tay và chuyển toàn bộ tài liệu từ những chiếc đĩa tôi đưa sang máy tính. Ông thông gia cũng nói rằng Đại Pháp là tốt, và bày tỏ sự ủng hộ đối với quyền tự do tín ngưỡng. Tất cả họ đều đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.

Tôi hy vọng mọi người ở khắp nơi đều ghi nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, và được ban phước lành bình an.

Con vô cùng biết ơn Sư phụ vì sự từ bi cứu độ của Ngài.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/19/511422.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/23/235207.html