Đại gia đình chúng tôi được thụ ích từ Đại Pháp
Bài viết do đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Liêu Ninh thuật lại, đồng tu chỉnh lý
[MINH HUỆ 28-04-2026] Tôi là nữ học viên Pháp Luân Đại Pháp ở nông thôn, năm nay 60 tuổi. Lúc nhỏ tôi không được học hành nhiều nên chỉ biết một vài chữ. Thời thanh niên, tính tình tôi nóng nảy, cố chấp và hẹp hòi. Năm 29 tuổi tôi có thai, nghe người trong thôn nói tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không chỉ cải thiện sức khỏe mà còn giúp cải biến tâm tính, tôi nghĩ nếu thật sự có thể giúp tôi cải biến tâm tính bất hảo thì thật là tốt!
Lúc đó, một số học viên từ thành phố đã đến các thôn lân cận để hồng Pháp. Vì vậy tôi đã đến đó để tìm họ, đến nhiều nhà để hỏi thăm nhưng không thấy họ. Sau đó tôi nghe nói họ đã đến nơi khác để hồng Pháp rồi. Vì đang mang thai và không thể đi bộ đường xa, tôi đã lỡ cơ hội tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Năm 1998, sức khỏe cha chồng tôi rất yếu. Ông uống thuốc mỗi ngày nhưng tình trạng không cải thiện, trong quá trình này chúng tôi đã tốn kém rất nhiều. Lúc đó, một số người trong thôn chúng tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Do đó tôi nói với cha chồng: “Con nghe nói tu luyện Pháp Luân Đại Pháp có thể cải thiện sức khỏe. Người trong thôn chúng ta chẳng phải đang tu luyện sao? Ai cũng nói là tốt. Cha hãy thử xem. Cha uống thuốc mỗi ngày và đã chi rất nhiều tiền nhưng vẫn không khỏi bệnh”. Cha chồng nói: “Nếu luyện công có thể chữa bệnh thì cần bệnh viện để làm gì?” Tôi chưa tu luyện và cũng không thực sự minh bạch Pháp Luân Đại Pháp, nhưng tôi cảm thấy công pháp này nhất định tốt. Nếu không, sao lại có nhiều người đã cải thiện sức khỏe nhờ công pháp này? Tôi nói với cha chồng: “Sao cha không thử? Cũng đâu mất gì”.
Không lâu sau, cha chồng bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chẳng mấy chốc, mọi bệnh tật của ông đều khỏi, và ông không cần dùng đến thuốc. Hiện tại, đã 26 năm trôi qua, ông vẫn khỏe mạnh dẻo dai. Mặc dù đã gần 80 tuổi, ông vẫn nhanh nhẹn như thanh niên. Ngoài việc học Pháp, luyện công, và phát chính niệm mỗi ngày, ông còn giúp hai người con trai làm việc nhà mỗi khi có thời gian. Ông làm xong việc cho nhà này thì lại sang nhà khác, lúc nào cũng vui vẻ, tràn đầy năng lượng.
Chứng kiến những thần tích của Pháp Luân Đại Pháp triển hiện trên cha chồng, năm 1999 tôi cũng bước vào tu luyện Đại Pháp. Vì trình độ học vấn của tôi rất thấp, ban đầu khi học Pháp, tôi không thể đọc sách được. May thay, chồng tôi đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Dù đang ngủ hay bận rộn việc gì, anh ấy đều kiên nhẫn dạy tôi những chữ tôi không biết mà không hề tỏ ra khó chịu. Lúc mới học Pháp, tôi không thể đọc hai trang một ngày. Sau một thời gian, nhờ sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, dần dần tôi có thể đọc được nhiều hơn và lưu loát hơn. Cuối cùng, tôi có thể tự mình đọc sách Chuyển Pháp Luân một mạch từ đầu đến cuối. Tôi cũng minh bạch rằng Sư phụ dạy tôi hành xử theo đặc tính của vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn. Toàn bộ nhân sinh quan của tôi thay đổi, tâm tính đề cao, và sức khỏe cải thiện to lớn; tôi trở nên vô bệnh, thân thể nhẹ nhàng và khỏe mạnh.
Chồng tôi cũng được thụ ích rất nhiều. Căn bệnh viêm tai giữa kéo dài hơn 20 năm của anh ấy đã biến mất. Anh ấy cũng bắt đầu tu luyện Đại Pháp. Trong công tác, anh ấy làm việc hết lòng và tận tâm, không truy cầu lợi ích cá nhân hay lợi dụng người khác.
Con trai và con gái của tôi đều biết Đại Pháp là tốt, chúng cũng đã đọc cuốn thiên thư Chuyển Pháp Luân.
Tôi cũng muốn nhắc tới chị chồng. Chị bắt đầu tu luyện Đại Pháp cùng thời điểm với tôi, và nhà chị là điểm học Pháp trong khu vực chúng tôi. Cả nhà chị đều biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt và rất ủng hộ các học viên đến học Pháp. Họ luôn giữ nhà cửa sạch sẽ gọn gàng. Vào mùa đông, khi chồng chị ở nhà, anh ấy chưa từng quấy rầy hay thậm chí bật ti vi trong lúc chúng tôi học Pháp. Khi đến giờ học Pháp, anh ấy luôn giữ cho lò sưởi ấm để chúng tôi không bị lạnh. Con trai và con gái của họ cũng hoàn toàn ủng hộ việc tu luyện của mẹ mình.
Tu luyện Đại Pháp đã cải biến tâm tính của tôi
Sau khi tu luyện Đại Pháp, tâm tính của tôi đã cải biến hoàn toàn, quả thật thoát thai hoán cốt.
Tôi nhớ vào một mùa Xuân, cha chồng và tôi đã cấy mạ xong trên ruộng của mình và sang giúp chị chồng cấy mạ. Khi chúng tôi đến nơi, chị ấy nói chưa tính cấy mạ hôm nay, muốn nghỉ một ngày. Tôi vốn nóng nảy, lúc đó tôi nghĩ: “Chúng tôi không ngại đến đây để giúp chị một tay, vậy mà chị còn không chịu sao?” Tôi bực tức đến mức cổ họng đau rát. Nhưng tôi không đôi co với chị ấy. Tôi chỉ mỉm cười và nói: “Chúng ta cấy mạ xong thì cùng nhau nghỉ ngơi”. Nghe vậy, chị chồng liền đổi ý và vui vẻ đi cấy mạ với chúng tôi. Tôi nhận ra bản thân mình có tâm phàn nàn, sau khi nhận ra, cổ họng tôi lập tức khỏi hẳn.
Sau này chúng tôi ngộ ra Sư phụ đã an bài tình huống đó để chúng tôi đề cao tâm tính. Từ đó trở đi, hễ ai buông lơi, chúng tôi sẽ nhắc nhở và động viên lẫn nhau, để cùng nhau tiến bộ. Khi phát sinh mâu thuẫn, miễn là chúng tôi hướng nội tìm, mâu thuẫn sẽ nhanh chóng giải khai. Hai gia đình chúng tôi thân thiết như một đại gia đình. Trong xã hội ngày nay, gia đình kiểu này ngày càng hiếm. Đó là bởi vì chúng tôi là người tu luyện, cố gắng trở thành người tốt theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp.
Vào mùa nông nhàn, tôi đến nhà máy dệt may làm lao công, quét dọn vải thừa, chỉ vụn và rác thải trên nền nhà. Tôi tự nhủ mình là người tu luyện, ở bất cứ đâu cũng phải hành xử theo Chân-Thiện-Nhẫn và cố gắng trở thành người tốt. Lau dọn nhà vệ sinh thực ra không phải là công việc của tôi, nhưng tôi đều làm mỗi ngày. Một hôm, tôi bảo người cắt vải không nên ném vải thừa ra sàn nhà mà hãy bỏ vào thùng để sau này cần thì sử dụng. Cô ấy không những không nghe mà còn chửi tôi. Lúc đó, tôi không nói gì. Tôi nhớ mình là người luyện công, nên đã giữ tâm bình tĩnh, mỉm cười và lặng lẽ bước đi. Sau đó, cô ấy hỏi tổ trưởng sản xuất: “Sao tôi chửi cô ấy mà cô ấy cười vậy?” Tổ trưởng sản xuất nói: “Cô ấy tu luyện Pháp Luân Công, có Chân-Thiện-Nhẫn trong tâm và không cư xử như chị”.
Một lúc sau, tôi quét dọn gần chỗ cô ấy, cô ấy nói: “Lúc nãy tôi không nên mắng chị. Hôm nay tâm trạng của tôi không vui. Tôi là giáo viên mầm non, bị sa thải và mới vào làm việc ở đây. Tôi là người nóng tính”. Tôi nói: “Không sao. Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi cũng nóng tính. Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi từ trong tâm. Nếu chuyện này xảy ra trước khi tôi tu luyện Đại Pháp, thì hôm nay chúng ta đã cãi nhau một trận kịch liệt rồi. Cả nhà máy sẽ xúm lại cho mà coi. Hôm nay, hai chúng ta đúng là nên cảm tạ Sư phụ và Đại Pháp!”
Kể từ đó, toàn nhà máy đều biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, và tôn trọng tôi. Ngày nào đi làm, trong tâm tôi cũng đều cảm thấy vui vẻ.
Sư phụ giúp con trai tôi vượt qua thời điểm khó khăn
Năm 2020, khi Đảng Cộng sản Trung Quốc đột nhiên dỡ bỏ lệnh phong tỏa, nhiều người bị nhiễm bệnh, gồm cả con trai tôi. Lúc đó, người nào ở công ty xét nghiệm dương tính thì được cho về nhà tự cách ly. Con trai về nhà, nằm xuống giường và nói với tôi: “Mẹ đừng vào phòng con. Con không muốn mẹ nhiễm vi rút”. Tôi nói: “Mẹ là người tu luyện, mẹ không sợ. Để mẹ đọc Pháp của Sư phụ cho con nghe”.
Con trai nằm ở đó nói: “Dạ, mẹ đọc cho con nghe đi”. Tôi đọc kinh văn Lý Tính cho con và nói: “Con đừng lo. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Dịch bệnh có mục tiêu nhắm vào, sẽ không vào nhà chúng ta đâu. Hãy thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Sư phụ sẽ giúp con vượt qua ma nạn. Con hãy nghỉ ngơi và ngủ một lát đi nhé”.
Lúc con trai thức dậy, cháu hồ hởi nói với tôi: “Mẹ, con khỏe rồi!” Tôi nói: “Con khỏe lại rồi à, chúng ta hãy cảm ơn Sư phụ”. Con trai nói: “Dạ, con biết rồi” và kể cho tôi những gì con thấy trong lúc ngủ. Con trai nói con nhìn thấy vô số chấm đen nhỏ bám trên người con, lúc đó con cảm thấy sợ vì không biết phải làm gì. Con bắt đầu niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Sau đó con nhìn thấy một bàn tay lớn đang loại bỏ những chấm đen ấy ra khỏi thân thể con. Tôi biết đó là Sư phụ từ bi vĩ đại đã giúp con trai vượt qua khổ nạn này. Con trai và tôi chắp tay hợp thập, cúi đầu lạy tạ Sư phụ, trong tâm vô cùng biết ơn Sư phụ đã từ bi khổ độ.
Mỗi lần về thăm nhà, con trai thường nói với tôi: “Mẹ, thật là tốt khi cả nhà chúng ta tu luyện Đại Pháp! Khi đi làm xa, con luôn làm việc cẩn thận vì không muốn phá hoại danh dự Đại Pháp. Con không tranh cãi hay đấu đá với ai. Mỗi khi mâu thuẫn nảy sinh, con liền nghĩ đến Chân-Thiện-Nhẫn. Con không muốn hành xử như người ta, nên đều bỏ qua mọi chuyện.“
Thấy con trai biết hành xử đúng mực khi đi làm xa khiến tôi cảm thấy an tâm, nhẹ nhõm. Trong xã hội ngày nay, các bậc cha mẹ thường lo lắng đủ bề khi con cái đi làm xa. Nhưng khi hiểu rằng con được Sư phụ bảo hộ, chúng tôi luôn cảm thấy an yên, không còn phải bận tâm nữa.
Gia đình của em gái út đắc phúc báo
Tôi muốn chia sẻ về gia đình bên ngoại của mình. Tôi có một anh trai, một chị gái, và hai em gái. Anh trai và chị dâu mở một cơ sở kinh doanh nhỏ, chị dâu cũng tu luyện Đại Pháp. Trong việc kinh doanh, họ chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn, đối xử mọi người thành thật và công bằng, việc kinh doanh của họ rất phát đạt. Tôi thường giảng chân tướng cho các chị em gái, tất cả họ đều biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Trong số họ, em gái út đặc biệt đắc được nhiều phúc báo.
Gia đình em gái út có một trang trại gà. Trong trại gà, thỉnh thoảng gà chết là chuyện bình thường. Nhưng trang trại gà của em gái tôi đặc biệt may mắn. Tôi tin phúc báo này là do cô ấy đã minh bạch chân tướng Đại Pháp và ủng hộ các học viên. Có lần, em gái út và tôi bắt xe buýt đi ra ngoài. Tôi đang giảng chân tướng trên xe buýt thì một cảnh sát mặc thường phục ngồi kế bên nghe được. Anh ta hỏi: “Sao chị dám nói Pháp Luân Đại Pháp trên xe buýt?” Em gái út lập tức trả lời: “Chị tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và cố gắng làm người tốt. Nếu tiền rơi trên đất, chị ấy cũng không nhặt lấy làm của riêng. Anh có làm được vậy không?”
Một số hành khách trên xe cũng lên tiếng và nói với viên cảnh sát rằng: “Cô ấy thậm chí còn chưa nói gì với anh mà anh lại ầm ĩ. Lo chuyện của anh đi!” Thấy nhiều người bênh vực tôi, viên cảnh sát mặc thường phục không nói gì và bước xuống xe buýt.
Sau lần đó, kể từ lúc gà được đưa vào trang trại chăn nuôi của em gái cho đến khi xuất chuồng, không có con nào chết cả. Tôi bảo em gái và em rể nên thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, và họ thường xuyên niệm chân ngôn. Thu nhập từ trang trại gà cũng tăng lên đáng kể.
Dịp Tết Cổ truyền năm nay, một hôm em rể đến một cửa hàng nhỏ trong thôn. Đi được nửa đường thì chân của cậu ấy đột nhiên đau nhức đến mức không đi được. Cậu ấy dừng lại nghỉ và không thể cử động chân. Cậu ấy liền nghĩ: “Phải làm sao bây giờ? Không có ai ở đây, mình mắc kẹt rồi”. Sau đó cậu ấy nhớ tôi thường khuyên cậu ấy niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Cậu ấy lập tức thành tâm niệm chân ngôn. Niệm đến lần thứ ba, cơn đau ở chân cậu ấy biến mất. Cậu ấy đứng dậy và vui vẻ đi tiếp đến cửa hàng trong thôn. Đến nơi, cậu ấy kể cho những người có mặt ở đó nghe chuyện vừa xảy ra. Cả phòng im lặng chăm chú lắng nghe. Cậu ấy nói: “Pháp Luân Đại Pháp thật sự tốt. Tôi không biết mọi người có tin hay không, nhưng tôi thành tâm tin tưởng từ tận đáy lòng rằng ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo!’ Tôi chỉ niệm ba lần mà chân tôi đã khỏi rồi. Thật sự kỳ diệu”. Đây là những gì cậu ấy kể lại với tôi.
Vợ chồng em gái út thường nói với tôi: “Vì chị tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chúng em cũng được thụ ích”. Tôi bảo họ: “Các em không phải thụ ích nhờ chị, mà vì các em tin Pháp Luân Đại Pháp là tốt và minh bạch chân tướng. Phúc báo của các em là do Sư phụ và Đại Pháp ban cho. Các em có được hạnh phúc yên bình ngày nay là nhờ điều đó. Các em nên cảm tạ Sư phụ và Đại Pháp!”
Con xin cảm tạ Sư phụ đã từ bi dẫn dắt và bảo hộ. Tôi thành tâm hy vọng nhiều người hơn nữa sẽ minh bạch chân tướng Pháp Luân Đại Pháp. Trong xã hội hỗn loạn ngày nay, ghi nhớ câu chân ngôn có thể mang lại hy vọng và bình an khi gặp nguy hiểm. Tôi cũng thành tâm hy vọng nhiều gia đình sẽ được hạnh phúc, yên bình, và khỏe mạnh. Đây cũng là tâm nguyện của các học viên Đại Pháp. Mong tất cả những người thiện lương trên thế giới sẽ được bình an.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/28/483341.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/10/235030.html



