Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-07-2026] Minh Huệ Net từng đưa tin về vụ bắt giữ gần đây đối với bà Lưu Hiểu Nhã. Bài viết này cung cấp thêm các chi tiết mới về trường hợp của bà, năm nay 62 tuổi, cùng những lần bức hại trong quá khứ.

cf6eaa869f0211b3888075a0dfc51bd8.jpg

Bà Lưu Hiểu Nhã

Lần bắt giữ gần đây

Bà Lưu Hiểu Nhã, cư dân thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, đã bị một bà lão lớn tuổi chặn lại khi bà đi ngang qua một trung tâm dưỡng lão vào ngày 4 tháng 6 năm 2026. Ngay sau đó, một xe cảnh sát đỗ lại và 4 cảnh sát mặc thường phục xuất hiện, bao gồm Lý Tuấn Phong và La Hạo thuộc Phòng Công an Khu Phát triển Kinh tế và Công nghệ, cùng Vương Thành và Từ Bác thuộc Đồn Công an Trung Triều.

Cảnh sát đã đưa bà Lưu đến một vài địa điểm gần đó, bao gồm một trạm xe buýt và một tòa nhà dân cư. Họ ép bà đứng cạnh các tấm áp phích Pháp Luân Công tại những địa điểm này. Không rõ ai đã dán những tấm áp phích đó. Bà bị quay video và chụp ảnh tại mỗi địa điểm. Họ cũng lục soát người bà và tịch thu một số đồ vật cá nhân. Không ai xuất trình thẻ ngành, lệnh bắt giữ hay lệnh khám xét.

Cảnh sát đã sử dụng những bức ảnh và video đó để cáo buộc bà Lưu là người đã dán các tấm áp phích Pháp Luân Công. Khoảng 5 giờ chiều, 7 cảnh sát xông vào nhà bà, trong khi một số cảnh sát khác giữ bà trong xe cảnh sát bên ngoài tòa nhà chung cư.

Lần lục soát nhà kéo dài gần 1 tiếng đồng hồ. Cảnh sát đã tịch thu các sách về Pháp Luân Công, ảnh nhà sáng lập Pháp Luân Công, và các đồ vật cá nhân khác của bà. Sau đó, họ đưa bà đến Trung tâm Xử lý Hồ sơ thuộc Công an quận Thiết Tây. Cảnh sát La Hạo và Từ Bác đã thẩm vấn bà liên tục trong 5 tiếng đồng hồ và ép bà khám sức khỏe. Kết quả cho thấy bà bị huyết áp cao, đường huyết cao, nhịp tim không đều và có dấu hiệu viêm ruột thừa. Tuy nhiên, cảnh sát vẫn đưa bà vào Trại tạm giam Số 1 thành phố Thẩm Dương vào khoảng 4 giờ sáng ngày 5 tháng 6.

Ngày 8 tháng 6, gia đình bà Lưu đã đến Đồn Công an Trung Triều để hỏi về tình trạng của bà, và yêu cầu trả lại các vật phẩm bị tịch thu. Cảnh sát La Hạo và Lý Tuấn Phong đã tiếp gia đình, nhưng không cung cấp bất kỳ thông tin cập nhật nào về bà, cũng như từ chối đưa ra hình ảnh camera hành trình của vụ bắt giữ cũng như kết quả khám sức khỏe. Họ cũng cảnh cáo gia đình không được ghi âm cuộc gặp.

Từ ngày 9 đến ngày 11 tháng 6, gia đình đã gửi nhiều văn bản qua đường bưu điện tới trưởng đồn công an Trương Dương cùng các cảnh sát Lý Tuấn Phong và La Hạo, bao gồm đơn xin bảo lãnh tại ngoại; yêu cầu không chuyển hồ sơ đi xem xét và không ban hành lệnh bắt giữ; yêu cầu trả lại các vật phẩm bị tịch thu; yêu cầu rút hồ sơ; và các bằng chứng chứng minh sự vô tội của bà Lưu.

Tất cả văn bản đều bị trả lại cho gia đình mà không được giải quyết.

Vài ngày sau, cảnh sát đã đệ trình hồ sơ của bà Lưu lên Viện Kiểm sát quận Đại Đông, yêu cầu ban hành lệnh bắt giữ chính thức đối với bà.

Ngày 12 tháng 6, kiểm sát viên Cát Minh Nghi và Vương Đình Đình đã lấy lời khai của bà Lưu. Bà từ chối trả lời bất kỳ câu hỏi nào, đồng thời yêu cầu không được dùng các bức ảnh và video mà công an đã cưỡng chế chụp và quay bà làm bằng chứng buộc tội.

Từ ngày 14 đến 16 tháng 6, gia đình bà đã đến viện kiểm sát mỗi ngày để nộp đơn yêu cầu không ban hành lệnh bắt giữ chính thức, nhưng đều bị từ chối tiếp. Họ gửi đơn yêu cầu qua đường bưu điện tới viện kiểm sát nhưng không nhận được phản hồi.

Ngày 18 tháng 6, viện kiểm sát đã ban hành lệnh bắt giữ chính thức đối với bà Lưu. Ngày 25 tháng 6, gia đình bà đã nộp đơn yêu cầu công khai căn cứ pháp lý cho lệnh bắt giữ. Ngày 1 tháng 7, họ gọi điện cho kiểm sát viên Cát Minh Nghi, nhưng bà Cát từ chối cung cấp bất kỳ căn cứ pháp lý nào, với lý do các vụ án liên quan đến Pháp Luân Công “thuộc diện mật và không đủ điều kiện để xét xử công khai”. Bà ta còn viện cớ không thể xác minh mối quan hệ giữa thành viên gia đình với bà Lưu.

Gia đình đã gửi đơn khiếu nại đến các cấp viện kiểm sát để yêu cầu truy cứu trách nhiệm những kẻ liên quan đến trường hợp của bà Lưu.

Pháp Luân Công đã thay đổi cuộc đời bà

Bà Lưu bị mất ngủ từ khi còn trẻ. Bà phải chịu đựng tình trạng chóng mặt, đau đầu và mệt mỏi do thiếu ngủ. Năm 2009, bà biết đến Pháp Luân Công. Một đêm nọ, thay vì uống thuốc ngủ như thường lệ, bà đã luyện các bài công pháp Pháp Luân Công. Sau đó, bà vừa đặt đầu lên gối đã ngủ thiếp đi ngay. Bà không thể tin được rằng chứng mất ngủ đã hành hạ bà suốt hơn hai thập kỷ lại biến mất dễ dàng như vậy. Giờ đây ở tuổi ngoài 60, sức khỏe của bà còn tốt hơn cả khi còn trẻ.

Chồng bà Lưu vốn tính tình nóng nảy, vợ chồng xung đột không ngừng. Không thể chịu đựng thêm, bà đã đưa con về nhà bố mẹ đẻ sống. Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, bà quay trở lại sống với chồng. Hiện nay, hai vợ chồng bà sống rất hòa thuận.

Bà Lưu cũng chăm sóc bố mẹ chồng rất chu đáo. Năm 2020, bố mẹ chồng bà dọn đến ở cùng gia đình bà. Bố chồng bà bị teo não, tính tình hay cáu gắt. Bà không bao giờ phàn nàn và chăm sóc ông cho đến khi ông qua đời. Bà tiếp tục đối xử tốt với mẹ chồng, nay đã 96 tuổi.

Chồng bà có hai người anh em trai. Sau khi bố chồng qua đời, ba anh em tranh chấp tài sản gia đình. Bà Lưu không bao giờ can thiệp, và nhờ đó bà đã được mọi người kính trọng.

Con trai bà Lưu sống ở phía nam. Sau khi con dâu sinh cháu, bà thường xuyên đi lại giữa Thẩm Dương và thành phố nơi con trai bà sống. Bà đảm bảo cả mẹ chồng và cháu nhỏ đều được chăm sóc chu đáo. Người thân nhận xét bà chính là sợi dây gắn kết cả gia đình lại với nhau.

Thêm thông tin về những lần bức hại trong quá khứ

Trước lần bức hại gần đây nhất, vào năm 2010, bà Lưu đã bị kết án 1 năm lao động cưỡng bức tại Trại Lao động Mã Tam Gia. Sau khi bị bắt vào ngày 3 tháng 1 năm 2014, bà bị giam 1 tuần, sau đó được bảo lãnh tại ngoại. Ngày 17 tháng 7, bà lại bị bắt giam, và ngày 22 tháng 8 bị ban hành lệnh bắt giữ chính thức. Ngày 31 tháng 12 năm 2014, Viện Kiểm sát quận Hòa Bình truy tố bà.

Ngày 9 tháng 9 năm 2015, Tòa án quận Hòa Bình tuyên phạt bà Lưu 3 năm tù. Đơn kháng cáo của bà đã bị Tòa án Trung cấp thành phố Thẩm Dương bác bỏ, và ngày 5 tháng 1 năm 2016, bà bị đưa vào Nhà tù Nữ tỉnh Liêu Ninh.

Bà Lưu bị tra tấn dã man tại Khu 12. Trong suốt 3 tháng mùa đông năm 2016, gần như mỗi đêm bà đều bị bắt ngủ trên tấm ván gỗ trơ trọi, không có chăn đệm. Chỉ vào dịp Tết Cổ truyền bà mới được phát chăn trong 3 đến 4 ngày.

Lính canh còn ép bà đứng hoặc ngồi xổm trong thời gian dài. Đôi khi họ còn đánh đập bà. Bà không được phép đi vệ sinh trước khi đi ngủ, và đã 2 lần làm ướt quần.

Bà Lưu bị cấm đánh răng trong suốt 2 tháng. Lính canh cũng không cho bà gội đầu hay tắm rửa, rồi lại chế nhạo bà có mùi hôi.

Trong 3 tháng đầu tiên bị giam cầm, bà Lưu không được phép mua nhu yếu phẩm. Trong khi các tù nhân thường dùng 6 cuộn giấy vệ sinh mỗi tháng, thì bà phải dè sẻn 4 cuộn mang từ trại tạm giam để dùng trong 3 tháng. Lính canh không cho bà rửa bát sau bữa ăn, bà phải dùng giấy vệ sinh để lau. Sau khi hết giấy vệ sinh, bà phải nhặt giấy vệ sinh từ thùng rác để dùng.

Bà Lưu bị ép lao động ít nhất 12 giờ mỗi ngày. Tay bà thường bị tê bì và đau nhức. Loại keo độc hại được sử dụng trong xưởng lao động khiến thị lực của bà giảm sút, niêm mạc vòm họng sưng phù và da bà nổi phát ban.

Ngày 8 tháng 7 năm 2017, bà Lưu được ra tù, nhưng chỉ vài tuần sau, vào ngày 2 tháng 8, bà lại bị bắt khi đang đi nghỉ ở thành phố Tuy Trung. Cảnh sát ở ga tàu Tuy Trung đã tạm giữ hành chính bà 10 ngày. Bà đã nộp đơn xin phúc tra hành chính lên Công an Đường sắt thành phố Thẩm Dương. Trưởng phòng Triệu Xuân Quang và cảnh sát Bùi đã cáo buộc bà vu khống cảnh sát, và từ chối thụ lý hồ sơ.

Báo cáo liên quan bằng tiếng Hán:

https://www.minghui.org/mh/articles/2021/12/21/435070.html

Báo cáo liên quan:

Một nữ học viên 62 tuổi ở Liêu Ninh bị truy tố chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/19/512467.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/28/235288.html