Tìm ra chấp trước ẩn giấu rất sâu của bản thân
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Hoa Kỳ
[MINH HUỆ 22-07-2026]
Con xin kính chào Sư phụ tôn kính!
Chào tất cả các đồng tu!
Gần đây, tôi đã tìm ra một chấp trước ẩn giấu rất sâu của bản thân, cùng với rất nhiều quan niệm nảy sinh từ chấp trước này. Nhân đây, tôi xin chia sẻ thể ngộ cùng mọi người.
Một chấp trước ẩn giấu rất sâu
Vài năm qua, tôi tưởng rằng mình đã tìm được chấp trước căn bản, đó là tâm tật đố và truy cầu tình yêu lãng mạn để có được hạnh phúc. Cho đến gần đây tôi mới phát hiện ra rằng, có rất nhiều quan niệm ở tầng sâu đang chi phối nhiều hành vi của bản thân. Giờ đây tôi đang tìm ra những quan niệm này.
Trước tiên xin nói một chút về tuổi thơ của tôi.
Những người quen biết tôi hiện tại chắc sẽ rất khó nhận ra tôi lúc nhỏ. Ít nhất là về biểu hiện bên ngoài, tính cách của tôi đã hoàn toàn khác so với hồi nhỏ. Hồi đó, tôi rất nhạy cảm, thiếu tự tin, hay xấu hổ, lo âu, lại nhút nhát. Tôi nghĩ mình có lẽ không phải là một đứa trẻ dễ mến. Tôi nhớ mẹ tôi đã dành rất nhiều thời gian để khích lệ tôi tự tin và hòa nhập với tập thể.
Về cơ bản, sợ hãi là chấp trước lớn nhất ảnh hưởng đến tính cách thời thơ ấu của tôi. Vì cha mẹ thường xuyên cãi vã, thậm chí đánh nhau, môi trường gia đình bất ổn càng làm tâm sợ hãi của tôi thêm trầm trọng. Tôi và các em đều rất sợ cha.
Khi lớn lên, tôi học được đủ loại cơ chế đối phó để che giấu và chống lại sự sợ hãi xuất phát từ tận đáy lòng này. Những cơ chế này sau đó lại dung nhập thêm rất nhiều quan niệm và chấp trước của người thường, ví dụ như tư tưởng cộng sản, đặc biệt là chủ nghĩa nữ quyền, v.v. Những điều này một cách vô thức đã trở thành phương thức chủ yếu để tôi che đậy nỗi sợ hãi.
Sư phụ giảng:
“Vậy chấp trước căn bản ấy là gì? Tại thế gian người ta hình thành rất nhiều quan niệm, đến mức bị quan niệm chi phối, truy cầu những điều [mình] theo đuổi.” (“Tiến đến Viên Mãn”, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
Nói ngắn gọn, trong quá trình trưởng thành, trên nền tảng chấp trước sợ hãi này, tôi đã dựng nên một ngọn núi lớn gồm nhiều loại quan niệm khác nhau. Mãi đến bây giờ tôi mới nhận ra rằng tính cách của tôi sau khi trưởng thành được hình thành dưới chấp trước tìm kiếm cảm giác an toàn và tránh để bản thân bị tổn thương.
Vài năm qua, tôi đã nỗ lực trừ bỏ những quan niệm ở tầng trên của ngọn núi lớn này, bao gồm tâm tranh đấu, tâm tật đố, v.v. Cho đến chưa đầy một năm gần đây, tôi mới nhận thức được tâm sợ hãi của bản thân và đang nỗ lực trừ bỏ nó. Mới đây, tôi càng phát hiện ra rằng chấp trước sợ hãi này có thể nói là thâm căn cố đế, không đâu không có.
Dưới đây tôi xin nêu ví dụ để minh họa cho những biểu hiện của chấp trước này mà tôi đã tìm ra.
Quan niệm phán xét thế mạnh và thế yếu
Sư phụ đã giảng Pháp lý về kẻ ngốc kỳ thực không ngốc:
“Một kẻ ngốc kia ở nơi người thường không thể làm điều xấu gì lớn, không thể đấu tranh chỉ vì lợi ích cá nhân, không cầu danh, và vị ấy không tổn đức. Nhưng người khác lại cấp đức cho vị ấy; đánh vị ấy, [nhục] mạ vị ấy đều là cấp đức cho vị ấy; mà chủng vật chất này cực kỳ trân quý. Trong vũ trụ này của chúng ta có [Pháp] lý thế này: bất thất giả bất đắc, đắc tựu đắc thất. Người ta nhìn thấy kẻ đại ngốc, ai đều lăng mạ: ‘Mi là đồ ngốc’. Thuận theo lời [nhục] mạ tuôn ra từ cái mồm kia, thì một khối đức đã bay sang. Chư vị chiếm tiện nghi nên thuộc về bên được, như vậy chư vị phải mất. Đi qua đá cho vị ấy một cước: ‘Đồ đại ngốc nhà mi’. Tốt thôi, một khối đức lại bay sang. Ai nạt dối vị ấy, ai đá vị ấy, vị ấy cũng đều khoan khoái: ‘Các ngươi cứ đến đi, thế nào cũng cấp đức cho ta mà, ta không đẩy ra chút nào hết đâu!’“ (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)
Tôi thể ngộ được rằng, bản chất của sự sợ hãi trong tôi là sợ bị tổn thương, sợ bị lợi dụng. Tôi không muốn làm kẻ ngốc, bởi vì kẻ ngốc luôn bị bắt nạt. Để bản thân không bị tổn thương, tôi đã hình thành một quan niệm vô cùng mạnh mẽ, đó là luôn để bản thân ở “thế mạnh”, không để mình làm “kẻ ngốc” hay ở “thế yếu”.
Sự truy cầu “thế mạnh” của tôi đã phái sinh ra tâm tranh đấu và tâm tật đố. Tôi muốn vượt trội hơn người khác về mọi mặt như năng lực, trí tuệ, các mối quan hệ, v.v. Tôi từng cho rằng chấp trước muốn trở nên xuất chúng của mình thuần túy bắt nguồn từ tâm tật đố và tâm tranh đấu. Nhưng giờ đây tôi nhận ra rằng, thực chất ngọn nguồn của những quan niệm muốn vượt qua người khác này chính là tâm sợ hãi.
Trong tiềm thức, tôi cho rằng kẻ yếu đồng nghĩa với việc thấp kém hơn người khác, đồng nghĩa với sự yếu đuối vô năng, đồng nghĩa với việc tôi sẽ bị bắt nạt, và cũng có nghĩa là tôi sẽ bị tổn thương.
Quan niệm này hoàn toàn trái ngược với Pháp lý của Đại Pháp. Lời giảng của Sư phụ trong Bài giảng thứ chín của cuốn Chuyển Pháp Luân đã giúp tôi hiểu được thế nào là sự kiên cường thực sự.
Sư phụ giảng:
“Có người nói: ‘Nhẫn kia phải đến mức độ ấy thì người thường sẽ nói chúng ta quá nhu nhược, quá dễ bị bắt nạt’. Tôi nói rằng, đó không phải là nhu nhược. Mọi người thử nghĩ xem, những người cao tuổi và người có văn hoá ở nơi người thường cũng giảng về hàm dưỡng như thế, không so đo với người khác. Huống nữa là người luyện công? Như vậy đâu phải là nhu nhược? Tôi nói đó là thể hiện của tâm Đại Nhẫn, là thể hiện của ý chí kiên cường; chỉ người luyện công mới có thể có tâm Đại Nhẫn như vậy.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)
Khi tôi có thể nhận ra nhanh hơn và nỗ lực vứt bỏ chấp trước này, tôi bắt đầu nhận thức được rằng, sự kiên cường thực sự của tôi, đặc biệt là trên phương diện một người phụ nữ, nằm ở việc đối xử dịu dàng với người khác. Sự dịu dàng này là một loại thiện lương, muốn giúp đỡ người khác, đặt người khác lên hàng đầu.
Cảm giác an toàn
Là một nhân viên quản lý cấp trung, tôi thường xuyên phải đối mặt với đủ loại cảm xúc của đồng nghiệp, chẳng hạn như tức giận, chán nản, lo âu, thậm chí là kích động. Trước đây, tôi thường cảm thấy rất khó đối phó với những đồng nghiệp kích động hoặc thể hiện thái độ tiêu cực. Họ luôn khiến tôi cảm thấy chán nản, giống như tôi bị kéo vào những cảm xúc tồi tệ của họ. Trước đây tôi không tìm ra được điều này đã động chạm đến chấp trước nào của bản thân.
Sau khi tìm ra chấp trước sợ hãi, tôi nhận ra rằng chính những cảm xúc tiêu cực của đồng nghiệp đã khiến tôi mất đi cảm giác an toàn. Biểu hiện của họ giống như sự bất ổn cảm xúc tột độ mà cha tôi từng thể hiện khi tôi còn nhỏ, khiến tôi cảm thấy sợ hãi.
Vài ngày trước, một đồng nghiệp vì vội vàng sửa một báo cáo nên rất áp lực, anh ấy đã trút sự căng thẳng đó lên tôi. Tôi thường rất ghét người khác gây áp lực cho mình, nhưng lần này tôi đã hiểu được lý do tại sao.
Trước đây khi gặp tình huống này, phản ứng đầu tiên của tôi luôn là đẩy áp lực đó ngược lại, chỉ trích đối phương, ép buộc họ ngừng thể hiện cảm xúc tiêu cực. Thực ra đây là một cơ chế phòng vệ của tôi, tôi muốn dùng cách này để che đậy tâm sợ hãi của mình.
Phá giải chấp trước vào sự lãng mạn
Tôi luôn biết rằng sâu thẳm trong tâm, tôi khao khát tìm được “nửa kia” của cuộc đời để có được hạnh phúc. Trong nhiều năm, tôi đã nỗ lực trừ bỏ chấp trước này từng tầng từng tầng, ví dụ như nhìn thấu đây là sự lãng mạn, tình yêu do quan niệm hiện đại tuyên truyền, là quan hệ nam nữ biến dị, v.v.
Trước đây tôi cho rằng, gốc rễ của chấp trước này là khao khát có được hạnh phúc và sự thỏa mãn trong cuộc sống. Nhưng sau khi tìm ra chấp trước căn bản là sợ hãi, tôi đã phát hiện ra một tầng nhân tố khác trong việc theo đuổi sự lãng mạn của mình. Tôi nhận ra rằng việc có một người chồng đã được quan niệm của tôi khắc họa thành một bến đỗ bình yên hoàn hảo, tìm được anh ấy đồng nghĩa với việc có được sự an toàn và bảo vệ tối thượng.
Việc tìm ra quan niệm này mang lại cho tôi cảm giác như bừng tỉnh đại ngộ: Hóa ra khao khát lãng mạn của tôi lại bắt nguồn từ một chấp trước đơn giản đến vậy.
Lời kết
Sau khi ngộ ra những điều trên, tôi cảm thấy mình tiến gần hơn một bước tới chân ngã. Trong quá trình đó, cảm nhận lớn nhất của tôi là lòng biết ơn vô hạn đối với Sư phụ, cảm tạ Sư phụ đã kiên nhẫn chờ đợi và giúp tôi vượt qua con đường tu luyện vô cùng gập ghềnh này.
Trong Bài giảng thứ nhất của cuốn Chuyển Pháp Luân, Sư phụ giảng: “Sau này chư vị sẽ hiểu rõ ràng minh bạch rằng tôi đã cấp cho mọi người rốt ráo những gì.”
Pháp của Sư phụ giảng thật súc tích, rõ ràng. Gần đây khi nhẩm đoạn Pháp này của Sư phụ, tôi đã lĩnh ngộ được hàm nghĩa sâu xa của lời giảng này, trong tâm trào dâng niềm cảm ân không lời nào diễn tả được đối với Sư phụ. Tôi cảm thấy ngôn ngữ nhân loại không thể biểu đạt trọn vẹn những gì Sư phụ đã ban cho những người tu luyện chúng ta và chúng sinh trên thế gian, cũng không thể biểu đạt hết lòng biết ơn vô hạn của chúng ta đối với Sư phụ.
Tôi xin dùng lòng biết ơn vô hạn của mình đối với Sư phụ để kết thúc bài chia sẻ, cảm tạ sự cứu độ từ bi và an bài của Sư phụ! Tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để trừ bỏ những quan niệm người thường và chấp trước còn tồn tại trong mình. Tôi sẽ thực hiện thệ ước của bản thân tốt hơn nữa và trở về với sự thuần chân tiên thiên.
(Bài chia sẻ được chọn đăng từ Hội Giao lưu Tâm đắc Thể hội Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tại Washington D.C., Hoa Kỳ năm 2026)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/22/512597.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/26/235261.html


