Kèn Pháp đồng hành cùng tôi trên con đường tu luyện
Bài viết của một thành viên Đoàn nhạc Tian Guo tại Hàn Quốc
[MINH HUỆ 13-02-2026]
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cùng với gia đình trước khi cuộc bức hại bắt đầu vào năm 1999. Khi đó tôi vẫn còn là một học sinh, chủ yếu tập trung vào việc học và không tinh tấn trong tu luyện. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi sang Hàn Quốc làm việc.
Năm 2010, mẹ tôi bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại. Cha tôi, người luôn rất khỏe mạnh, đột nhiên lâm bệnh nặng. Cùng với hàng loạt vấn đề phát sinh khác, đau đớn dồn dập ập đến trong tháng ngắn ngủi đó là điều khiến tôi không thể nào chịu đựng nổi. Tôi đã nảy sinh ý nghĩ kết liễu đời mình để trốn tránh tất cả. Tôi biết đây là một ma nạn của gia đình, nhưng vì nền tảng tu luyện không vững chắc, việc học Pháp không sâu nên tôi đã không thể vượt qua ma nạn này. Tôi thậm chí còn có suy nghĩ: “Đau khổ thế này, tu luyện để làm gì?” Vì vậy, tôi đã ngừng tu luyện Đại Pháp.
Trở lại tu luyện
Năm 2018, trên đường trở về sau một chuyến đi nước ngoài, máy bay gặp bão và rung lắc dữ dội. Tôi đã cầu xin Sư phụ Lý cứu mạng: “Nếu con trở về nhà an toàn, con nhất định sẽ đọc sách Chuyển Pháp Luân.” Sau khi về nhà, tôi nghĩ đến việc giữ lời hứa ấy, nhưng mỗi khi cầm cuốn Chuyển Pháp Luân lên, một cuộc điện thoại hoặc một việc nào đó lại làm tôi gián đoạn. Tôi luôn tâm niệm phải đọc sách và luyện công, nhưng không hiểu sao, tôi không bao giờ thực hiện được. Cứ như vậy, tôi lại trì hoãn thêm một năm nữa. Sau đó, vào năm 2020, virus COVID-19 bùng phát, và tôi phải ở nhà.
Virus lây lan nhanh chóng ở Hàn Quốc, và nhiều người đã tử vong. Khi đó tôi sống cùng với mẹ. Tôi sợ không dám ra ngoài, nhưng mẹ tôi ngày nào cũng ra ngoài để giảng chân tướng. Hơn nữa, bà chỉ đeo loại khẩu trang dùng một lần. Thấy bà bất cẩn về sự an toàn như vậy, tôi rất khó chịu; vừa tức giận lại vừa sợ hãi. Nhưng dù có tranh cãi thế nào, tôi cũng không thể ngăn bà ra ngoài. Tôi thầm nghĩ: “Nếu mẹ cứ tiếp tục ra ngoài thế này và nhiễm virus, chẳng phải mình cũng sẽ bị lây sao? Cả hai có thể sẽ chết. Đã vậy, mình cũng sẽ không đeo khẩu trang nữa. Mình cũng sẽ luyện công.”
Mang theo tâm sợ hãi và muốn cứu lấy mạng sống của mình, tôi bắt đầu lén luyện các bài công pháp của Đại Pháp ở nhà.
Vì đã 10 năm không luyện công, nên khi mới bắt đầu đả tọa, chân tôi vô cùng đau đớn. Kim phút trên đồng hồ dường như ngừng lại, rất lâu mới nhích được một chút. Tôi nghĩ: “Hồi nhỏ mình có thể đả tọa song bàn trong một giờ. Mình không tin bây giờ mình không thể làm được.” Với sự kiêu hãnh đó, tôi đã chịu đựng cơn đau và hoàn thành bài đả tọa trong nước mắt.
Ngày thứ nhất và ngày thứ hai đều trôi qua như vậy. Khi cơn đau trở nên không thể chịu đựng nổi, tôi liên tục nhẩm: “Con sẽ không bao giờ bỏ cuộc, xin Sư phụ gia trì cho con. Con phải kiên trì đến cùng!” Đến ngày thứ ba, chân vắt chéo lên chưa được bao lâu, cơn đau lại bắt đầu. Sau khoảng 10 phút, tôi không thể chịu đựng được nữa và hạ chân xuống. Nhưng một suy nghĩ lóe lên: “Nếu hôm nay mình bỏ cuộc như thế này, thì việc đả tọa song bàn có thể trở thành một ngọn núi không thể vượt qua.”
Tôi lấy hết can đảm và bắt đầu đả tọa lại. Ngay sau khi vắt chéo chân, cơn đau liền quay trở lại. Nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt, không kìm nén được tôi bắt đầu khóc lên thành tiếng. Tôi cố gắng ngừng khóc nhưng không thể, vì cơn đau quá sức chịu đựng. Trong tâm tôi chỉ có một ý niệm: “Hôm nay mình phải vượt qua khảo nghiệm này!” Tôi liên tục nhẩm Pháp trong tâm:
“Khó Nhẫn, chư vị hãy cứ Nhẫn xem sao; thấy thật khó làm, nói là khó làm, chư vị cứ làm xem cuối cùng có làm được chăng” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)
Tôi cũng cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi. Cứ như vậy, cuối cùng tôi đã hoàn thành bài đả tọa. Vì phải dùng hết sức lực để chịu đựng cơn đau, nên vừa luyện xong, tôi nằm vật xuống trong sự kiệt sức hoàn toàn.
Cứ như vậy nhẫn chịu cơn đau dữ dội trong hơn một tháng, chân tôi không còn đau nhiều nữa, và tôi nghĩ mình đã vượt qua khảo nghiệm. Nhưng sau đó, vẫn có những lúc cơn đau rất khó chịu đựng, mặc dù không dữ dội như lúc đầu.
Tham gia Đoàn nhạc Tian Guo
Một buổi sáng, sau khi luyện công tại một điểm luyện công chung, một học viên từ Đoàn nhạc Tian Guo đã mời tôi tham gia đoàn nhạc. Tôi không có một chút năng khiếu âm nhạc nào. Không những tôi không biết hát, mà hồi còn đi học tôi ghét nhất là tiết âm nhạc; các buổi học âm nhạc giống như một sự tra tấn không hồi kết.
Âm nhạc và tôi giống như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau. Hơn nữa, các nhạc cụ của đoàn nhạc đều là nhạc cụ hơi. Bản thân thậm chí không thể hát đúng nhịp, làm sao tôi có thể chơi một nhạc cụ được chứ? Cảm thấy điều đó là không thể, nên tôi đã từ chối.
Vài ngày sau, tại điểm luyện công, học viên ấy lại nhắc đến chuyện này. Tôi lại nói rằng mình không có năng khiếu âm nhạc và từ chối. Nhưng học viên này không bỏ cuộc, thậm chí còn nhờ một học viên khác giúp thuyết phục tôi. Lúc này, tôi cảm thấy không nỡ từ chối thẳng thừng. Tôi nghĩ: “Mình đâu phải là người nổi tiếng gì. Từ chối ba lần liên tiếp sẽ rất bất lịch sự.” Vì vậy, tôi bèn nói tôi sẽ đến buổi tập của đoàn nhạc để xem thử.
Đoàn nhạc có buổi học Pháp và tập luyện chung vào các ngày Chủ nhật. Sau khi học Pháp, người điều phối đã giới thiệu các nhạc cụ cho tôi. Tôi nhìn chúng và nghĩ: “Trống nhỏ phải đánh liên tục thì sẽ rất mệt. Chũm chọe thì nặng và khó cầm. Nhạc cụ kèn gỗ lại có quá nhiều phím bấm. Nhạc cụ kèn đồng thì vừa nặng vừa khó thổi. Không có loại nào trông có vẻ dễ cả.“
Tôi cảm thấy chắc chắn rằng mình không làm được, bèn nói với người điều phối rằng tôi không thể và bắt đầu bước về phía cửa. Lúc này, một học viên chơi kèn Pháp ngồi gần cửa kéo tôi lại và bảo tôi ngồi xuống. Cô ấy đưa cho tôi chiếc kèn Pháp và bảo tôi thử thổi. Trước đây, tôi chưa bao giờ nhìn thấy một nhạc cụ như vậy. Tôi ôm nó trong tay và cảm thấy không hề nhẹ. Nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy hy vọng của cô ấy, tôi liền thử thổi một cái, âm thanh lập tức phát ra. Mắt cô ấy sáng lên. Cô ấy vỗ tay và nói rằng âm thanh tôi tạo ra rất ổn định và vang vọng. Tôi cảm thấy quá ngại nếu rời đi, đành ngồi xuống và lắng nghe đoàn nhạc tập luyện.
Khi họ bắt đầu hợp tấu, nghe những nhịp đập trầm ấm của chiếc trống lớn bên cạnh tôi cảm thấy quá đỗi êm tai. Với mỗi nhịp gõ tôi đều cảm thấy như thể những vật chất xấu trên cơ thể mình đang bị đánh tan. Sau khi lắng nghe buổi tập luyện kéo dài hai giờ, tôi cảm thấy cơ thể mình đã được tịnh hóa rất nhiều.
Trên đường về nhà, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và vui vẻ, tôi bước đi mà nhẹ như bay. Cảm giác ấy không cách nào diễn tả bằng lời. Đó là một trải nghiệm khó quên và vô cùng tuyệt diệu. Sau đó, mỗi lần đi tập về, cơ thể tôi đều cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái. Đến ngày hôm sau đi làm, tôi không hề cảm thấy mệt mỏi và tràn đầy năng lượng.
Tôi đã chia sẻ trải nghiệm này với một học viên khác. Cô ấy nói: “Bạn là một học viên mới, thậm chí còn chưa học Pháp nhiều, mà đã ra ngoài làm những việc khác rồi. Tốt hơn hết là bạn nên ở nhà và học Pháp cho tốt trước đã.”
Những gì cô ấy nói rất có lý. Công việc bận rộn, tôi thường xuyên phải làm thêm giờ, thời gian làm tốt ba việc còn chưa đủ, tôi nghĩ mình nên tập trung vào việc học Pháp nhiều hơn. Hơn nữa, tôi còn không biết liệu mình có thể chơi kèn Pháp được không. Vì vậy, tôi đã liên hệ với người điều phối đoàn nhạc và nói ra suy nghĩ của mình.
Anh ấy nói: “Người trẻ tuổi học nhạc cụ rất nhanh. Hãy cứ tự tin vào bản thân. Đoàn nhạc cũng là một hạng mục quan trọng của Đại Pháp, việc học một nhạc cụ sẽ không gây chậm trễ đâu.” Thấy tôi còn do dự, anh ấy động viên tôi cứ đến và học một chút mỗi ngày. Cứ như vậy, tôi đã tham gia đoàn nhạc và bắt đầu học chơi kèn Pháp.
Tôi tìm nghe các bản hòa tấu kèn Pháp trên trang Shen Yun Creations và nhận ra âm thanh của kèn Pháp đẹp đến nhường nào—thanh lịch, khiêm nhường lại khoan dung, hòa ái. Vẻ ngoài của chiếc kèn Pháp giống như một chiếc vương miện xinh đẹp, hoa lệ nhưng không kém phần uy nghiêm. Sau khi học chơi một thời gian, tôi có cảm giác đó là một nhạc khí thiêng liêng từ thiên thượng. Tôi bắt đầu yêu thích nó đến mức thậm chí muốn mang nó đi làm và giữ nó bên cạnh khi ngủ. Tôi hoàn toàn bị kèn Pháp mê hoặc. Hiện tại tôi đã chơi kèn Pháp được ba năm và vẫn yêu thích nó như ngày nào.
Tôi biết bản thân không có năng khiếu âm nhạc nên phải nỗ lực hơn những người khác, vì vậy tôi không dám lơ là. Bất kể thời tiết thế nào, tôi đều đến phòng tập sau giờ làm việc. Ngay cả sau buổi học Pháp nhóm vào các ngày thứ Năm, tôi cũng đến tập một lúc. Vào mùa cao điểm của công ty, hầu như ngày nào tôi cũng làm thêm giờ. Mỗi năm có 3 – 4 tháng tăng ca đến 11 giờ đêm, và 2 – 3 tháng tăng ca đến 9 giờ tối. Vào dịp làm đến 11 giờ đêm, tôi cảm thấy rất buồn vì không thể đến phòng tập để luyện kèn Pháp.
Để không làm lỡ việc luyện kèn, trong giờ làm việc tôi cố gắng hoàn thành công việc với tốc độ nhanh nhất để hạn chế việc thêm giờ. Tôi hiếm khi mắc lỗi và nhận được lời đánh giá cao từ cấp trên và đồng nghiệp. Sếp rất hài lòng với công việc của tôi và thường xuyên khen ngợi tôi trước công ty. Công ty của chúng tôi thường kết thúc công việc lúc 7 giờ tối, và tôi sẽ đến phòng tập sau 40 phút.
Để tiết kiệm thời gian, trên đường tan làm tôi thường ăn bánh bao hoặc ăn mì ăn liền khi đến nơi. Đến nơi, tôi sẽ luyện kèn Pháp trước, sau đó tham gia học Pháp trực tuyến trong một giờ, sau đó tôi lại tiếp tục luyện kèn cho đến gần nửa đêm mới về nhà.
Ở Hàn Quốc, thời gian phát chính niệm là 12 giờ 55 sáng, tôi phát chính niệm xong rồi mới ngủ. Điều này cũng giải quyết được vấn đề từ lâu của tôi là không dậy nổi để phát chính niệm. Buổi sáng, nếu tôi thức dậy sớm, tôi sẽ luyện cả năm bài công pháp. Nếu thức dậy muộn, tôi sẽ đả tọa trước khi đi làm và tranh thủ giờ nghỉ trưa để luyện bài công pháp thứ nhất, thứ ba và thứ tư. Nếu trong tuần bỏ lỡ bất kỳ bài công pháp nào, tôi sẽ bù lại vào cuối tuần. Vào các buổi chiều cuối tuần, tôi đến phòng tập và ở lại cho đến sau 10 giờ tối. Mỗi ngày trôi qua đều vô cùng ý nghĩa và vui vẻ.
Tôi có thể luyện tập đến khuya như vậy là vì nhà tôi cách công ty và phòng tập đều khá gần. Nếu một trong hai nơi ở xa hơn, tôi có thể đã không thể học kèn Pháp. Tất cả những điều này đều do Sư phụ an bài, để tôi có thể học tốt trong những điều kiện tốt nhất. Tôi càng tin chắc rằng việc tham gia Đoàn nhạc Tian Guo chính là con đường tu luyện được an bài cho tôi. Con xin cảm tạ Sư phụ!
Loại bỏ nghiệp tư tưởng
Ban đầu, các đồng tu dạy tôi cách chơi kèn Pháp. Đầu tiên tôi học tất cả các nốt nhạc, sau đó bắt đầu luyện các bản nhạc của Đại Pháp. Nhưng tôi luôn cảm thấy nền tảng của mình yếu, và đến một mức độ, tôi chững lại mà không thể tiến bộ thêm được nữa. Vì vậy, tôi đã tìm một giáo viên dạy kèn Pháp riêng và bắt đầu học. Vì giáo viên thường xuyên có các buổi biểu diễn, còn tôi phải đi làm, nên tôi chỉ có thể học trong mùa vắng khách. Lúc đầu thì 1-2 tuần một buổi, về sau thì 2-3 tuần một buổi, cứ như vậy tôi đã học cùng giáo viên được khoảng hai năm, hiện giờ vì đã chuyển nhà nên thỉnh thoảng tôi mới có thể đến học.
Lúc đó, tôi bị đau ở vai phải suốt một thời gian. Và vì ga tàu điện ngầm cách phòng tập của giáo viên khá xa, việc mang theo chiếc kèn Pháp nặng trịch của tôi rất khó khăn. Nhưng dù vậy, tôi vẫn rất vui mỗi lần đến đó. Tôi luôn trở về với nhiều thu hoạch và quên hết cả mệt mỏi. Lần đầu tiên tôi đến, nhiều người dùng chung không gian tập luyện, và căn phòng rất không sạch sẽ. Một năm sau, giáo viên chuyển đến một không gian mới, nơi mỗi người tập ở một phòng nhỏ riêng, tuy chật nhưng sạch sẽ hơn trước rất nhiều.
Sáu tháng sau, giáo viên lại chuyển phòng tập. Lần này phòng tập tốt hơn lần trước và cũng rộng rãi hơn nhiều. Được vài tháng, anh ấy lại chuyển đến một không gian mới được cải tạo, rộng hơn một chút. Khi nhìn lại, tôi ngộ ra rằng, trạng thái của phòng tập chính là phản ánh trường không gian của tôi, phòng tập đầu tiên rất bẩn chứng tỏ trường không gian của tôi cũng vô cùng bẩn, đồng thời cũng thể hiện trình độ thổi kèn Pháp của tôi. Sau đó, môi trường của phòng tập dần được cải thiện, đó là vì trường không gian của tôi đã sạch hơn rất nhiều, trình độ chơi kèn của tôi cũng đã được đề cao.
Khi học kèn Pháp, tôi thường có thể hiểu những gì giáo viên truyền tải, nhưng đến lúc thực hành lại vô cùng khó khăn. Ngoài ra, khi tôi chơi một mình trong phòng tập, các nốt nhạc nghe rất ổn, nhưng cứ đến chỗ giáo viên thì thường không phát ra tiếng hoặc có tạp âm. Đặc biệt là khi chơi các bản nhạc của Đại Pháp, tâm trí, đôi tay, nhịp thở và lưỡi của tôi hoàn toàn không đồng bộ. Khi tôi sửa được lỗi này, lỗi khác lại xuất hiện.
Tôi cảm thấy thất vọng và xấu hổ, không lẽ tôi là học sinh tệ nhất mà giáo viên từng dạy sao? Trong quá trình học kèn Pháp này, tôi cũng đã tu bỏ cái tôi, tâm giữ thể diện, tâm hiển thị muốn chơi tốt để được khen ngợi, và tâm tật đố khi tôi cứ mãi không chơi đúng một nốt nhạc. Tôi cũng đã loại bỏ được tâm cầu kết quả nhanh chóng, cũng như cảm giác thất vọng, chán nản, tự ti và xấu hổ.
Giáo viên từng nói: “Hầu hết học sinh thổi vài lần đều có thể thổi được rồi, sao em lại không được nhỉ? Có phải là do tôi không biết cách dạy không? Năng lực của mỗi giáo viên thể hiện qua việc có thể làm cho học sinh hiểu được.” Nghe điều này khiến tôi cảm thấy có lỗi và thậm chí có phần oán giận bản thân vì đã quá tệ.
Có một lần, tôi thổi thế nào cũng không được, giáo viên liền ngẩng đầu nhìn lên trần nhà và nói: “Có thứ gì đó đang can nhiễu em à?” Tôi nhận ra rằng tôi phải đối mặt với hai khó khăn lớn khi học kèn Pháp. Một là cảm thụ âm nhạc của tôi cực kỳ kém. Hai là tâm trí tôi liên tục bị can nhiễu, khiến tôi phản ứng rất chậm khi đọc bản nhạc. Các ngón tay, kỹ thuật lấy hơi, luyến ngắt và nhịp thở của tôi không thể phối hợp nhịp nhàng với nhau, khiến việc học kèn Pháp với tôi đã khó lại càng thêm khó. Dù vậy, tôi chưa một lần nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Trong 10 năm tôi từ bỏ tu luyện, thỉnh thoảng tôi vẫn đọc các sách Đại Pháp. Chỉ cần tôi đọc trong một giờ, tâm trí tôi ngay lập tức trở nên thanh tỉnh. Nhưng lần này, khi tôi quyết tâm tu luyện trở lại, nghiệp tư tưởng của tôi dường như đã dốc toàn lực để chống cự. Nó liên tục khiến chủ ý thức của tôi không thể giữ được sự tỉnh táo, mơ màng suốt cả ngày. Tôi đã cố gắng tiêu trừ nghiệp tư tưởng này bằng cách gắng sức bài xích chúng, nhưng tôi lại cảm thấy áp lực trong đầu mình tăng lên. Những ý niệm kỳ quái cứ liên tục xuất hiện. Tôi biết rõ những ý niệm này không phải là của tôi.
Khi học Pháp, tôi sẽ cảm thấy buồn ngủ, hoặc trong đầu suy nghĩ miên man, không thể nhập tâm. Khi luyện công, những tạp niệm cứ nối tiếp nhau xuất hiện. Đôi khi, nó trở nên nghiêm trọng đến mức tôi thậm chí không thể nghe thấy nhạc luyện công. Những vấn đề này khiến tôi vô cùng khổ não. Tôi tự hỏi: “Làm thế nào mình mới có thể tiêu trừ nghiệp tư tưởng này đây? Khi nào tâm trí mình mới thực sự tĩnh lặng?”
Trong khi đang lo lắng về những vấn đề này, tôi đột nhiên có ý nghĩ học thuộc Pháp. Chỉ vài ngày sau, một đồng tu hỏi tôi có muốn cùng nhau học thuộc Pháp trực tuyến không. Tôi vô cùng vui mừng. Sư phụ biết tôi muốn học thuộc Pháp và đã an bài cho các đồng tu làm điều đó cùng tôi. Trước đây tôi đã từng thử học thuộc Pháp, nhưng tôi không bao giờ có thể kiên trì. Chỉ được vài ngày, tôi sẽ bỏ cuộc. Lần này, ở trong một nhóm với các đồng tu khích lệ lẫn nhau, cuối cùng tôi đã có thể học thuộc cuốn Chuyển Pháp Luân. Chúng tôi mất một năm rưỡi để làm điều đó. Chúng tôi không cầu tốc độ; chúng tôi chỉ đơn giản là tập trung vào việc học thuộc Pháp.
Trong nhóm của chúng tôi, có một đồng tu người Hàn Quốc. Cô ấy đọc chậm hơn, và phát âm của cô ấy không chuẩn, nhưng cô ấy đọc từng chữ rất dụng tâm, điều này đã giúp tôi rất nhiều. Trong quá trình đó, khả năng phát âm tiếng Trung của cô ấy đã cải thiện rất nhiều.
Đôi khi, tôi không thể tham gia vì phải làm thêm giờ tại nơi làm việc hoặc các vấn đề khác, tôi đã bù lại những phần bị lỡ vào cuối tuần. Khi tôi tiếp tục học thuộc, nghiệp tư tưởng của tôi dần dần giảm bớt, và tâm trí tôi bắt đầu trở nên thanh tỉnh.
Một ngày nọ sau khi luyện công, ngay khi tôi vừa nằm xuống, tâm trí tôi đột nhiên tràn ngập âm thanh của nhiều người, ồn ào giống như một khu chợ. Tôi có chút sợ hãi, bèn dùng chính niệm mạnh mẽ nhất để bài xích và loại bỏ nó, nhưng không có tác dụng. Tôi đã dùng toàn bộ sức lực và nhẩm trong tâm từng chữ một: “Pháp chính càn khôn, tà ác toàn diệt.” (“Hai thế tay phát chính niệm”, Tinh Tấn Yếu Chỉ II) Tôi cũng cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi. Chỉ trong vài giây, tâm trí tôi đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Sau đó tôi chìm vào giấc ngủ, hoặc có lẽ là đã thiếp đi. Khi tôi thức dậy vào ngày hôm sau, đầu óc tôi đã thanh tỉnh hơn rất nhiều.
Học thuộc Pháp, bài xích nghiệp tư tưởng bằng chính niệm, hướng nội khi có vấn đề phát sinh để loại bỏ các chấp trước, và luyện tập nhạc cụ để nâng cao sự tập trung và chủ ý thức, thông qua thói quen tu luyện hàng ngày này, tâm trí tôi từng chút từng chút trở nên thanh tỉnh hơn.
Bây giờ, khi học Pháp, tôi không còn cảm thấy buồn ngủ nữa. Bất cứ khi nào phân tâm, tôi có thể nhanh chóng tập trung lại. Khi luyện công, tôi có thể cảm nhận được rằng sức mạnh của nghiệp tư tưởng đã giảm đi rất nhiều. Tôi không còn cần phải dồn sức tập trung tinh thần đến mức áp lực trong đầu tăng lên nữa. Tâm trí thanh tỉnh hơn rồi, tôi cũng có thể theo kịp những gì giáo viên dạy mình về kèn Pháp. Giáo viên cũng nói tôi đã có tiến bộ.
Trưởng thành thông qua việc chơi nhạc
Trong quá trình tập luyện theo bè không có vấn đề gì lớn, vì vậy tôi tưởng rằng chơi trong toàn bộ đoàn nhạc thì chỉ cần cứ theo đúng nhịp mà thổi là được. Nhưng một khi buổi tập của toàn đoàn vừa mới bắt đầu, âm thanh của tôi đã bị nhấn chìm bởi âm thanh của các nhạc cụ khác, và tôi không còn có thể nghe thấy chính mình nữa. Tôi nên làm gì đây? Trong buổi học tiếp theo, tôi đã hỏi giáo viên về điều này. Anh ấy nói: “Đoàn nhạc Tian Guo của em chơi nhạc hòa tấu, vì vậy em cần phải luyện tập hòa âm.”
Bài tập hòa âm rất đơn giản: giáo viên và tôi bắt đầu chơi cùng một nốt nhạc, sau đó anh ấy sẽ đổi nốt giữa chừng. Tôi nghĩ điều này quá dễ, cũng cần luyện sao. Nhưng ngay khi giáo viên đổi nốt, nốt của tôi lập tức bị lệch.
Tôi cảm thấy khá xấu hổ. Giáo viên bảo tôi duy trì sự tập trung và giữ vững nốt nhạc tôi đang chơi. Sau khi luyện tập vài lần, kỹ thuật của tôi đã cải thiện đáng kể. Việc luyện tập hòa âm và chơi trong toàn đoàn nhạc đã giúp tôi tăng cường chủ ý thức và loại bỏ nghiệp tư tưởng.
Trong một buổi diễn tập, nhạc trưởng yêu cầu bè kèn clarinet chơi một đoạn của bản nhạc “Khải hoàn”. Khi lắng nghe, tôi dường như nhìn thấy một cô gái trẻ với vẻ mặt an nhiên đang chạy chậm rãi qua một cánh đồng hoa với mái tóc dài tung bay, thỉnh thoảng ngoảnh lại mỉm cười. Sự trong sáng của cô ấy mang lại cho tôi một cảm giác vô cùng thoải mái. Vào khoảnh khắc đó, tôi mới biết thì ra bản nhạc “Khải hoàn” là như vậy. Tôi luôn cho rằng Khải Hoàn thể hiện niềm vui của sự chiến thắng, có sự tung hô và tâm trạng dâng trào.
Một lần khác, tôi nhờ giáo viên chơi bản nhạc “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Giai điệu anh ấy chơi thật phấn chấn và hân hoan. Tôi cảm thấy thông điệp mà bản nhạc truyền tải là: “Với trái tim thiện lương và chân thành nhất, từ tận đáy lòng tôi nói với bạn rằng—Pháp Luân Đại Pháp hảo! Pháp Luân Đại Pháp thực sự rất tốt!” Lúc ấy tôi vô cùng cảm động và chấn động. Vậy ra đây là những gì bản nhạc thực sự muốn thể hiện! Tôi chợt hiểu ra. Nếu một người thường có thể chơi với hiệu quả như vậy, thì khi các đệ tử Đại Pháp chơi, uy lực đó sẽ lớn đến nhường nào!
Sau bảy tháng học kèn Pháp, tôi vượt qua kỳ thi và bắt đầu tham gia các cuộc diễu hành và hoạt động hồng Pháp cùng Đoàn nhạc Tian Guo. Trong sự kiện đầu tiên, nhiều vấn đề đã xuất hiện. Trong khi vừa diễu hành vừa chơi nhạc, tôi không thể kiểm soát tốt nhịp thở của mình và phải lấy hơi thường xuyên. Ngoài ra, khi tôi bước đi, búp kèn (miệng kèn) liên tục xê dịch nên hơi vào không đúng cách, và tôi không thể chơi các nốt nhạc một cách chính xác. Điều này khiến tôi rất phiền não. Sau một vài sự kiện, các vấn đề vẫn không cách nào giải quyết được. Tôi nghĩ: “Mình phải cải thiện điều này mới được.” Vì vậy, tôi đã luyện tập vừa đi vừa chơi để rèn luyện việc lấy hơi và giữ búp kèn chắc chắn trên môi.
Một hôm, có đồng tu gọi điện đến và nói: “Cậu chơi không tốt. Đừng chơi nữa. Mọi người nói cao độ của cậu rất tệ. Cậu nên rời khỏi Đoàn nhạc Tian Guo đi. Cậu làm như vậy là ảnh hưởng đến màn trình diễn chung và gây ra can nhiễu.”
Tôi trả lời: “Em sẽ không rời khỏi Đoàn nhạc. Kèn Pháp là một Pháp khí thiêng liêng từ thiên thượng. Điều này là do Sư phụ an bài cho em.”
Khi đồng tu nói những điều đó với tôi, tôi cảm thấy hơi tức giận. Tâm oán hận, tật đố và tâm tranh đấu đều nổi lên. Nhưng tôi biết đồng tu ấy nói đúng. Đó thực sự là những thiếu sót của bản thân tôi, và tôi không thể trách người khác vì đã nói mình. Tôi cũng không nản lòng. Tôi cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi, và tôi quyết tâm chơi kèn Pháp thật tốt. Mặc dù không có năng khiếu âm nhạc, học chậm, nhưng tôi có thể dựa vào sự kiên trì, chính niệm và quyết tâm để vượt qua mọi khó khăn. Tôi còn có sự gia trì của Sư phụ và Đại Pháp toàn năng khai trí khai huệ, tôi còn sợ gì chứ?
Trong một hoạt động năm 2024 trên đảo Jeju, một đồng tu cùng bè ngồi cạnh tôi. Tôi đột nhiên nhớ đến vấn đề nhịp thở và búp kèn cải thiện rất chậm, liền kể nỗi khổ não của tôi cho đồng tu nghe. Đồng tu bảo tôi hạ thấp trọng tâm cơ thể, cố gắng không để phần thân trên lắc lư, và bước đi như thể đang lướt vậy. Sau khi trở về Seoul, tôi đã luyện tập bước đi theo cách này và dần dần điều chỉnh sải chân cũng như tư thế của mình. Nhịp thở của tôi đã được cải thiện, và búp kèn cũng dần cố định trên môi.
Khi tôi viết bài chia sẻ này và nhìn lại hành trình tu luyện của mình trong đoàn nhạc, mỗi bước đi của tôi đều không thể tách rời khỏi sự gia trì từ bi và sự an bài khổ tâm của Sư phụ. Con xin cảm tạ Sư tôn đã cứu độ một người đầy nghiệp lực như con.
Trên đây là quá trình trưởng thành trong tu luyện của tôi trong Đoàn nhạc Tian Guo. Nếu có điều gì không phù hợp với Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ rõ.
(Bài viết được chọn đăng nhân dịp Kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/13/506379.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/13/233282.html



