Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục

[MINH HUỆ 03-06-2026] Tôi là một phụ nữ, hiện đang làm việc cho một công ty khá lớn, có nhiều chi nhánh ở các nơi. Dưới đây là bức thư tôi viết cho Chủ tịch hội đồng quản trị vào năm ngoái, khi đó ông ấy yêu cầu tôi báo cáo một công việc khẩn cấp. Ở phần cuối của bản trình bày PPT, tôi đã viết: “Công việc của tôi thầm lặng, nhưng có thể giúp người khác thành công, điều này thật tuyệt vời!” Đọc xong những lời cuối đó, ông ấy rất cảm động và liên tục nói sẽ thưởng tiền cho tôi. Tôi đáp: “Không cần đâu, lương của tôi đã đủ nhiều rồi (nhưng sau đó ông ấy vẫn thưởng cho tôi).”

Cuối cùng, tôi hỏi Chủ tịch: “Ngài có biết tôi tập Pháp Luân Công không? Pháp Luân Công đang bị bức hại, những gì tuyên truyền trên tivi đều là giả dối.” Ông ấy nói: “Biết, biết chứ. Cô đừng nói công khai…” Tôi tặng ông ấy một chiếc USB nhỏ, nói với ông ấy rằng trong đó viết về câu chuyện của chính tôi và mời ông ấy xem. Ông ấy cầm chiếc USB tôi đưa và nói: “Được rồi, tôi sẽ xem.” Chủ tịch đã cầm đi. Trong USB, ngoài bức thư này, còn có một số video chân tướng và sách điện tử. Vì lý do an toàn, bức thư này đã được chỉnh sửa đôi chút.

Kính gửi Chủ tịch!

Có duyên trở thành một thành viên của công ty, tôi cảm thấy vô cùng vinh dự, tất nhiên đây cũng là duyên phận của chúng ta. Tôi có vài lời tâm huyết muốn chia sẻ với ngài: Có thể ngài đã nghe nói, tôi là một học viên Pháp Luân Công, Pháp Luân Công ở trong nước đang bị vu khống và bức hại. Tại đây, tôi xin kể lại câu chuyện của mình:

Mùa xuân năm 1998, tôi may mắn lần đầu tiên được đọc quyển “Chuyển Pháp Luân”, quyển sách này đã giải đáp những thắc mắc về nhân sinh của tôi từ thuở thiếu thời: “Con người đã sinh ra trên đời, tại sao cuối cùng lại phải chết? Vậy con người phấn đấu cả trăm năm, rốt cuộc là vì điều gì?”, “Tại sao con người lại sinh bệnh, khoa học phát triển như vậy, tại sao có những bệnh không thể chữa khỏi? Lại còn không ngừng xuất hiện những căn bệnh nghiêm trọng hơn?”, “Bệnh rốt cuộc từ đâu đến? Liệu có thể tìm ra nguồn gốc của bệnh để nó không sinh ra nữa không?” Còn có một vài bí ẩn lớn của thế giới, tất cả đều có thể tìm thấy giải đáp trong cuốn sách. Từ đó tôi biết rằng, vũ trụ có đặc tính “Chân-Thiện-Nhẫn”, sinh mệnh chỉ cần tuân theo đó mà hành xử thì mới có thể hướng tới sự tốt đẹp. Kể từ đó, tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân, bố mẹ nói dường như tôi đã thay đổi thành một người khác.

Trước đây tôi rất ngang ngược, năm lớp 9 tôi từng nhấc bổng bàn của một bạn nam ném xuống đất, còn đánh cậu ấy khóc. Lên cấp ba, tôi học tại trường điểm của tỉnh, với kỷ luật nghiêm ngặt như vậy, tôi vẫn là học sinh khiến giáo viên đau đầu nhất. Để quản lý tôi, giáo viên đã nghĩ ra đủ mọi cách: Cho tôi ngồi trên bục giảng; bắt tôi đứng úp mặt vào tường; xếp cho tôi một bộ bàn ghế trong văn phòng để tôi học ở đó; cuối cùng là xếp tôi ngồi sau bạn nam dữ dằn nhất. Cuối cùng, bạn nam này cũng không chịu nổi tôi, liền đi mách giáo viên chủ nhiệm: “Cô chuyển bạn ấy đi đi, bạn ấy cứ ở đằng sau lấy kim đâm em.” Tôi còn từng chọc tức bố đến mức nửa đêm ông trèo lên mái nhà, nhất quyết không chịu xuống.

Lúc đó tôi cảm thấy trên thế giới này không ai có thể khuất phục được mình. Cho đến khi đọc quyển “Chuyển Pháp Luân”, nội tâm tôi bị chấn động, tôi hiểu ra rằng sinh mệnh trong vũ trụ là có tiêu chuẩn, tôi không thể tiếp tục làm càn như vậy nữa, tôi muốn làm một sinh mệnh hướng thượng và tốt đẹp nhất. Về nhà, tôi giúp bố mẹ làm việc nhà, ở trường bắt đầu chăm chỉ học tập, làm việc cũng thiết thực, cẩn trọng. Thông qua không ngừng học Pháp, tu tâm, tính cách luôn ngang tàng và bướng bỉnh của tôi đã thay đổi.

1. Trải nghiệm thi cao học của tôi

Hơn 20 năm trước, lần đầu tiên tôi thi cao học, tôi đăng ký vào chuyên ngành mũi nhọn của một viện nghiên cứu thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc. Vượt qua bài thi viết với hơn 350 điểm, tôi được thông báo đi phỏng vấn. Giáo viên nói: “Viện nghiên cứu của chúng tôi chấm bài rất nghiêm, 350 điểm ở đây tương đương với 370 điểm ở trường khác. Các em đã đến phỏng vấn thì đều sẽ được trúng tuyển. Những người đủ điểm sàn nhưng điểm thấp, chúng tôi đã chuyển sang trường khác rồi.” Khi phỏng vấn, tôi hỏi vài bạn xung quanh, có mấy người đến từ Đại học Thanh Hoa.

Lúc phỏng vấn, tôi nói với các chuyên gia: “Tôi nghĩ làm người thì phải làm người tốt, ở nhà phải là con ngoan của bố mẹ, ở trường phải là học sinh giỏi, ở công ty phải là nhân viên tốt. Tôi sẽ dụng tâm làm tốt mọi việc mình nên làm.” Đây là thể ngộ của tôi sau một năm học Pháp khi đó. Phỏng vấn xong trở về, tôi nói với anh họ: “Em cũng không biết phỏng vấn có qua không, anh giúp em liên hệ một trường đại học nhé.” Nhưng anh họ cho rằng chỉ cần được phỏng vấn thì chắc chắn sẽ đỗ. Cuối cùng, tôi không được trúng tuyển. Giáo viên của viện nghiên cứu gọi điện đến xin lỗi: “Do sai sót trong chính sách của viện, có 20 sinh viên không thể trúng tuyển. Giờ liên hệ với các trường đại học khác thì đều đã kín chỗ rồi…” và liên tục xin lỗi tôi.

Tôi vội vàng tìm anh họ, mới biết trước đó anh ấy chưa liên hệ trường đại học khác cho tôi. Anh ấy cảm thấy có lỗi với tôi, liền lập tức lấy ra 10.000 Nhân dân tệ để giúp tôi chạy chọt vào trường đại học đó. Anh ấy nói: “Với mối quan hệ của chúng ta với trường đại học này, hoàn toàn có thể lấy lý do phỏng vấn không đạt để đánh trượt các thí sinh đủ điểm khác và cho em vào.” Tôi nói: “Không cần đâu anh. Nếu trường còn chỉ tiêu trống thì em đi; nếu hết chỉ tiêu, em không thể chiếm chỗ của người khác. Em là người tu luyện, em không làm chuyện này đâu.”

Vì thi cao học, tôi đã phó xuất rất nhiều, nhưng lại thi trượt, tôi đau khổ nằm gục trên giường. Sau đó tôi nghĩ mình nên học Pháp, tôi liền nâng quyển “Chuyển Pháp Luân” lên đọc. Học xong, tâm tôi trở nên thông suốt, cảm giác cái tâm theo đuổi danh lợi bỗng chốc tan biến, người vô cùng nhẹ nhõm, trong tâm bừng sáng. Tôi viết một bức thư cho giáo viên của viện nghiên cứu, đại ý là: “Thầy đừng buồn, đây không phải lỗi của thầy, xin hãy sắp xếp cho các bạn khác trước, để em lại cuối cùng cũng được. Em tu luyện Pháp Luân Công rồi, em nên nghĩ cho người khác trước, hơn nữa em cũng nhìn thoáng hơn và buông bỏ được.”

Ban đầu bố tôi còn lo lắng không biết tôi có chịu đựng nổi không, sau đó thấy tôi nhanh chóng thoát khỏi bóng tối của việc thi trượt, ông nói với tôi: “Con có thể vượt qua được, phải cảm ơn Pháp Luân Công! Một người bạn học của bố thi đại học bị người khác chiếm mất chỗ, đã mắc bệnh tâm thần.” Ba năm sau, tôi lại thi đỗ vào cùng chuyên ngành tại một viện nghiên cứu khác của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, tổng điểm thi khối tự nhiên của tôi đứng đầu viện đó.

2. Hai cuộc hôn nhân của tôi

Khi tôi kết hôn với chồng đầu tiên, Trung Cộng đã bắt đầu bức hại toàn diện Pháp Luân Đại Pháp. Để anh ấy biết rõ, trước khi cưới tôi đã nói với anh ấy rằng tôi tu luyện Pháp Luân Công. Anh ấy rất thích tôi, cho rằng sau khi kết hôn có thể khiến tôi từ bỏ tu luyện. Nhưng tôi đã vượt qua áp lực và kiên trì, không từ bỏ tu luyện Đại Pháp, vậy là anh ấy ly hôn tôi.

Gia đình chồng cũ rất nghèo, khi kết hôn, phần lớn tiền mua nhà đều do nhà tôi bỏ ra. Khi ly hôn, căn nhà của chúng tôi đã tăng giá từ hơn 70.000 lên 400.000 Nhân dân tệ. Theo lý mà nói, căn nhà này nên chia đôi cho hai bên, nếu nhà thuộc về tôi, tôi sẽ đưa anh ấy 200.000 Nhân dân tệ, và ngược lại. Nhưng nhà anh ấy mãi không có nhà ở, cũng không đưa tôi 200.000 Nhân dân tệ, cuối cùng tôi chỉ lấy lại vài chục nghìn mà nhà tôi đã bỏ ra lúc đó. Anh ấy nói: “Đưa thêm cho cô 5.000 Nhân dân tệ.” Tôi nói: “200.000 Nhân dân tệ tôi còn không lấy, cần 5.000 Nhân dân tệ này của anh làm gì?” Chỉ có người chân tu Pháp Luân Đại Pháp mới có thể thản nhiên buông bỏ tiền tài, hoàn toàn nghĩ cho người khác.

Vài ngày trước, mẹ tôi gọi điện nói: “Nhà ở chỗ chúng ta rớt giá thê thảm, mẹ đoán giá nhà trong tương lai có thể sẽ quay về mức giá lúc các con mua nhà.” Nghe xong, tôi thầm nghĩ: “May mà lúc đó mình không lấy của anh ấy 200.000 Nhân dân tệ, nếu không mình đã chiếm lợi của người ta quá nhiều, sao có thể không cắn rứt lương tâm nhỉ!”

Hai năm sau khi ly hôn, tôi kết hôn với người chồng hiện tại, anh ấy vốn cũng tu luyện Pháp Luân Công giống tôi, là người rất tốt, vô tư và biết chăm sóc người khác. Có lần, tôi đến trại lao động cải tạo để thăm một người họ hàng là đồng tu đang bị bức hại đến mức nguy kịch (chúng tôi gọi những học viên cùng tu luyện Pháp Luân Công là “đồng tu”), tôi đã bị bắt cóc, bị lục soát nhà trái phép, Trung Cộng chuẩn bị kết án phi pháp tôi 7 năm.

Vì tôi đang mang thai, chồng tôi đã tự mình gánh hết mọi chuyện. Anh ấy bị bức hại trong trại lao động cải tạo một năm. Trại lao động cải tạo vô cùng tà ác, họ xúi giục những tội phạm xấu xa bức hại những người tốt là học viên Pháp Luân Công. Sau khi từ trại lao động cải tạo trở về, anh ấy không học Pháp luyện công nữa, mà còn bắt đầu chơi mạt chược, khi tâm trạng không tốt, anh ấy còn đánh tôi, thường xuyên đánh tôi đến mức mặt mũi bầm tím và sưng húp, có lần còn bị rạn xương, tôi đã bị anh ấy đánh suốt 10 năm.

Tôi biết, bản chất anh ấy không phải như vậy, chính cuộc bức hại Pháp Luân Công của Trung Cộng đã dẫn đến điều này. Tôi luôn ở bên cạnh anh ấy, tha thứ cho anh ấy, hy vọng anh ấy có thể quay lại tu luyện, bởi vì chỉ có sức mạnh của Đại Pháp mới có thể thay đổi anh ấy từ căn bản, nhưng anh ấy vẫn không hề thay đổi. Sau này tôi không chịu đựng nổi nữa, cũng cảm thấy hoàn toàn mất hy vọng vào anh ấy, nên quyết định ly hôn. Bị kích động, anh ấy bắt đầu mua vé số. Anh ấy tiêu sạch mọi khoản tiết kiệm, quẹt thẻ tín dụng quá hạn mức, còn vay nặng lãi, khiến gia đình gánh khoản nợ mấy trăm nghìn Nhân dân tệ. Khi biết chuyện, tôi sững sờ. Lúc đó tôi đã nghĩ đến việc ly hôn, như vậy tôi sẽ không phải gánh khoản nợ khổng lồ này.

Tôi nhớ lại Pháp của Sư phụ giảng:

“Chư vị luôn từ bi, lấy Thiện đãi người, làm việc gì đều luôn luôn cân nhắc đến người khác, mỗi khi gặp vấn đề thì trước hết nghĩ rằng: ‘Việc này đối với người khác có thể chịu được không, đối với người khác có phương hại gì không’; như vậy sẽ không xuất hiện vấn đề gì. Do đó chư vị luyện công cần theo tiêu chuẩn cao, tiêu chuẩn cao hơn nữa mà yêu cầu bản thân.” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)

Trong tâm tôi nghĩ: Nếu mình đưa con rời xa anh ấy, mọi người đều có thể hiểu cho mình, nhưng anh ấy phải làm sao? Vợ ôm con bỏ đi, tiền cũng không còn, anh ấy sao chịu đựng nổi? Tôi tìm nguyên nhân ở bản thân: Bao năm qua, tôi có tâm coi thường anh ấy, chắc chắn anh ấy cảm nhận được, tâm trạng sẽ không tốt, đây là lỗi của tôi. Hôn nhân là thiêng liêng, sao tôi có thể khởi niệm đầu ly hôn với anh ấy chứ? Mặc dù sau này anh ấy luôn đánh tôi, nhưng một năm tù oan mà anh ấy đã phó xuất vì tôi là điều không bao giờ có thể quên, sao tôi có thể ly hôn với anh ấy? Cổ nhân có câu “Nhận ơn một giọt nước, báo đáp một dòng suối”, huống hồ tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp? Tôi chỉ có thể thấu hiểu anh ấy, cứu vãn anh ấy. Anh ấy tâm trạng không tốt mới đi mua vé số, nếu không ai lại vô duyên vô cớ tự đẩy bản thân vào bước đường này? Tôi cứ hướng nội tìm như vậy, nhận ra đều là lỗi của mình, và cũng không còn oán hận anh ấy nữa.

Vào thời điểm đó, chồng đối mặt với nợ nần, nằm trên giường không ăn không uống, chuẩn bị tuyệt thực chờ chết. Mặc dù lúc đó tôi cũng không biết phải đối mặt với khoản nợ lớn này như thế nào, nhưng tôi nói với anh ấy: “Đời người ai chẳng mắc sai lầm? Đừng để trong tâm, chúng ta cứ coi như trả tiền vay mua nhà; coi như làm ăn thua lỗ. Chỉ cần anh không làm chuyện sai trái nữa, chúng ta sẽ cùng nhau trả nợ.” Ngày nào tôi cũng khuyên nhủ anh ấy. Cuối cùng có một ngày, anh ấy nói: “Em nấu cho anh chút gì ăn đi.” Nước mắt tôi tuôn rơi, cuối cùng anh ấy cũng đã nghĩ thông suốt.

Tiếp đó, chồng tôi bắt đầu tìm việc, đi lắp đặt dàn nóng điều hòa. Vài ngày sau, anh ấy về và nói: “Đứng bên ngoài mà chân run lẩy bẩy. Còn đi kéo sợi ở nhà máy dệt thì mệt không chịu nổi.” Cuối cùng anh ấy tìm được công việc kiểm định, làm cùng công ty với tôi. Lương của tôi dùng để sinh hoạt, lương của anh ấy để trả nợ. Tôi còn thuyết phục anh ấy bán căn nhà mới của gia đình, mua một căn nhà nhỏ cũ nát rộng 50 mét vuông để ở.

Cho đến khi tôi lên thành phố làm việc, anh ấy mất việc, lương của tôi ngoài chi phí sinh hoạt thì đưa hết cho anh ấy trả nợ. Vài ngày trước, tôi thấy vẫn còn nợ bên ngoài 30.000 Nhân dân tệ, chợt nhớ ra quỹ nhà ở trên thành phố có thể rút ra được, xem thử thì thấy vừa đúng 30.000 Nhân dân tệ, thế là trả sạch nợ. Chồng tôi rất vui, tôi cũng vui. Cuối cùng không còn nợ nần gì nữa, cả người nhẹ nhõm.

Hôn nhân cùng nhau trải qua những ma nạn là điều đáng trân trọng, và anh ấy cũng cảm động trước sự phó xuất của tôi dành cho anh ấy. Anh ấy nói: “Trước đây anh luôn nghĩ, sao mình lại lấy phải người vợ tệ thế này? Bây giờ anh nhận ra, thông qua tu luyện, em thực sự đã thay đổi và trở nên tốt như vậy, anh cũng muốn quay lại tu luyện.”

Sau khi học Pháp trở lại, anh ấy lại bắt đầu chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, không chơi mạt chược nữa, ai rủ cũng không chơi. Anh ấy lại giống như người mà tôi mới quen, vô tư, thiện lương. Cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng trở nên bình yên, tường hòa. Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Công, hết ma nạn này đến ma nạn khác, tôi không những không thể vượt qua, mà kết cục cuối cùng có thể trở thành một người nội tâm đầy thù hận, hoặc trở thành một người phụ nữ oán thán, hoặc sẽ ly hôn, sao có được ngày mây mù tan biến, mặt trời ló rạng như hôm nay? Gần đây nhà chúng tôi còn mua một chiếc ô tô cũ, đúng là gia đình hòa thuận thì vạn sự hưng thịnh, chính Pháp Luân Đại Pháp đã cứu vãn gia đình chúng tôi!

3. Công việc của tôi

Thực ra trong công việc, tôi cũng cố gắng chiểu theo tiêu chuẩn cao của Pháp Luân Đại Pháp để làm cho tốt. Vì tôi luôn kiểm soát nguyên vật liệu nhập vào, nên đối với các nhà cung cấp, tôi cũng coi như có chút quyền lực nhỏ. Từ hồi còn ở công ty khác, đã có nhà cung cấp tặng phong bao lì xì cho tôi vào dịp Tết, tôi không nhận và nói với anh ấy: “Tôi tu luyện Pháp Luân Công, không nhận quà.” Nhiều năm sau, khi gặp lại tôi, anh ấy nói: “Hồi ở trên thành phố, tôi thấy cảnh sát đang bắt (học viên) Pháp Luân Công, tôi liền nói với cảnh sát: ‘Pháp Luân Công có điểm nào không tốt chứ?! Dịp Tết tôi tặng quà, ai cũng nhận, chỉ có người tập Pháp Luân Công là không nhận.’” Khi anh ấy nhắc lại chuyện này, tôi đã quên mất rồi. Vài năm trước, khi công ty trên thành phố của chúng tôi mua thiết bị lớn, cũng là do tôi kiểm duyệt, có nhà cung cấp muốn chuyển cho tôi 5.000 Nhân dân tệ, tôi đã từ chối.

Tháng 5, tháng 6 năm nay, tôi làm việc tại trụ sở chính ở đây. Ở nhà chồng đi vắng, con sắp thi chuyển cấp không có ai chăm sóc, tôi phải xin nghỉ phép dài ngày về nhà, cũng muốn tìm việc ở quê để sau này tiện bề chăm lo cho cuộc sống của con. Đồng nghiệp cũ nói với tôi: “Đừng vội nói với Chủ tịch, cứ tìm được việc rồi hẵng nộp đơn xin nghỉ, nếu không có thể sẽ tự đẩy mình vào thế không có đường lui.”

Lúc đó tôi nghĩ đến lời dạy của Sư phụ:

“Bất luận việc gì cũng phải nghĩ đến người khác – trước hết nghĩ đến người khác, sau đó mới nghĩ đến bản thân.” (Giảng Pháp tại Pháp hội Australia)

Tôi cảm thấy mình phải báo trước cho công ty một tiếng, vị trí này rất quan trọng, lại chỉ có một mình tôi. Nếu tôi đột ngột xin nghỉ việc, cho dù có tuân theo quy trình và quy định là cho công ty một tháng để bàn giao thì cũng không kịp. Tôi chịu thiệt thòi thì chỉ là chuyện của một mình tôi, nhưng nếu công ty bị tổn thất, thì đó là tổn thất của biết bao nhiêu người, là người tu luyện tôi không thể làm như vậy. Tôi đã gặp Giám đốc điều hành, nói rõ ngọn ngành hoàn cảnh gia đình và dự định của mình. Khi nghĩ cho người khác, trong lòng tôi thật thản đãng!

4. Lời mời của chủ công ty cũ

Bảy năm trước, tôi từng gặp một chuyện rất lớn ở một công ty trên huyện: Một hôm tăng ca về rất muộn, tôi đi xe đạp điện về nhà, một hòn đá nhỏ trên đường khiến cả người lẫn xe ngã nhào xuống đất, đầu gối chân phải bị gãy nát. Vì là trên đường đi làm về, ngã do nguyên nhân cá nhân nên không được tính là tai nạn lao động, theo quy định của pháp luật thì không bồi thường, ông chủ bảo tôi nói dối với người điều tra là bị thương ở công ty, tôi nói: “Chúng tôi giảng Chân-Thiện-Nhẫn, tôi không thể nói dối. Tiền tai nạn lao động không đáng được nhận, tôi không lấy.”

Lúc đó do nợ nần nên tôi không phẫu thuật chân, cũng không có tiền để phẫu thuật. Tôi chỉ luyện công, và chân đã khỏi. Lúc đó người nhà chồng sợ hãi lắm, nói: “Cô không phẫu thuật, lỡ bị liệt thì sao? Ai chăm sóc cô đây?” Thông qua luyện công, chân tôi thực sự đã khỏi, rất nhiều người đều cho rằng Pháp Luân Công thực sự quá thần kỳ.

Chủ công ty thấy tôi là người rất tốt, liền cho tôi tham gia vào công nghệ bảo mật của công ty. Sau khi tôi nghỉ việc lên thành phố làm, ông chủ nhiều lần mong tôi quay lại, còn nói với tôi: “Ngày nào cô muốn về huyện chúng ta, cô có thể đến chỗ tôi làm việc bất cứ lúc nào.”

Khoảng thời gian đó, chủ của một công ty khác mà tôi từng làm việc cũng liên tục gọi điện bảo tôi đến chỗ bà ấy làm, đưa ra đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh, còn có cả cổ phần. Tấm lòng nhiệt tình khó từ chối, tôi đến công ty gặp bà ấy và nói: “Em đang làm việc ở công ty trên thành phố, vừa mới mua cho họ thiết bị trị giá hàng triệu Nhân dân tệ, lúc này mà bỏ đi, chẳng phải là trêu người khác sao? Em không thể nghỉ việc được!” Có người còn bày cho tôi rất nhiều cách, cứ nói là nhà có việc gì đó, ông chủ trên thành phố cũng sẽ hiểu thôi, nhưng tôi đều không nghe, tôi phải làm việc theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn”, phải nghĩ cho người khác trước, lừa gạt người khác thì không phải là chân tu.

Sau khi dỡ bỏ phong tỏa dịch virus Trung Cộng (viêm phổi Vũ Hán), đại đa số đồng nghiệp đều bị nhiễm. Tôi không bị nhiễm, còn mang thuốc cho đồng nghiệp. Chồng tôi lúc đó chưa quay lại tu luyện, ở nhà cũng bị nhiễm, tôi lại về chăm sóc anh ấy. Chúng tôi ăn chung một đĩa thức ăn, tôi cũng không sao. Vì sao lại thần kỳ như vậy? Đây là nhờ tu luyện mà tôi hiểu được bệnh từ đâu đến. Bởi vì tôi thuận theo đặc tính “Chân-Thiện-Nhẫn” của vũ trụ, làm người tốt, đề cao tâm tính, thì sẽ có một thân thể khỏe mạnh, tự nhiên sẽ trăm bệnh không xâm nhập.

Lời kết

Thưa Chủ tịch, ngài đã cống hiến cả đời cho sự nghiệp sức khỏe của nhân loại, tôi khuyên ngài nên đọc thử quyển “Chuyển Pháp Luân”. Đây không phải là một quyển sách bình thường, mà là một quyển sách có thể giúp con người tu luyện thăng hoa, chắc chắn sẽ mang lại nguồn cảm hứng cho cuộc sống và sự nghiệp của ngài. Những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp ở nước ngoài, rất nhiều người là du học sinh có bằng cấp, mọi người đều là những người có tri thức, có văn hóa, có kiến giải.

Từ xưa đến nay, chính tín luôn là nền tảng quan trọng nhất để ổn định đạo đức nhân loại. Trong lịch sử Trung Quốc, ba tôn giáo Nho, Thích, Đạo cùng tỏa sáng, tạo nên nền văn minh Trung Hoa rực rỡ. Sau khi Trung Cộng nắm quyền, đã phá bỏ tín ngưỡng của con người đối với Trời, Đất, Thần, Phật, xúi giục con người đấu Trời đấu Đất, chuyện gì cũng dám làm. Người Trung Quốc không có tâm pháp ước thúc, đạo đức trượt dốc rất nhanh.

Trung Cộng khiến những người trong thể chế Đảng Cộng sản trở nên tồi tệ hơn, bởi vì họ không có tín ngưỡng, nên không có sự ước thúc của tâm pháp. Vì tiền bạc và sự hưởng thụ cá nhân, họ phá hoại Phật Pháp, tham ô, hủ bại, giết người hại mệnh, chuyện gì cũng dám làm. Thực ra dù con người có tin hay không, thì thiện ác hữu báo là Thiên lý bất biến. Tại sao các quan chức Trung Cộng bức hại Pháp Luân Công lại lần lượt ngã ngựa? Đó chính là Thiên lý thiện ác hữu báo đang ứng nghiệm. Dân tộc Trung Hoa với 5.000 năm văn minh, cứ như vậy bị Trung Cộng phá hoại đến mức không còn ra hình dạng gì nữa. Nếu muốn tìm hiểu lịch sử chân thực của Trung Cộng, tôi khuyên ngài nên đọc cuốn “Cửu Bình Cộng sản đảng”.

Năm 1992, ông Lý Hồng Chí đã truyền Pháp Luân Công từ Thành phố Trường Xuân, còn gọi là Pháp Luân Phật Pháp, là Đại Pháp tu luyện thượng thừa. Kể từ khi được truyền ra, môn tu luyện đã giúp con người tìm lại tín ngưỡng, giúp hàng trăm triệu người có được thân thể khỏe mạnh, đạo đức thăng hoa. Ngày nay, Pháp Luân Công đã hồng truyền tới hơn 100 quốc gia trên thế giới, quyển sách “Chuyển Pháp Luân” đã được dịch ra hơn 50 ngôn ngữ.

Tại sao nhân loại hiện nay lại gặp nhiều tai họa đến vậy? Là vì đạo đức nhân loại đã bại hoại. Tại sao nói vào thời mạt kiếp Pháp Luân Công đang cứu người? Bởi vì Pháp Luân Công thực sự đã nâng cao đạo đức của nhân loại, đồng thời giúp con người có được thân thể khỏe mạnh. Trong lịch sử, những chính quyền và cá nhân bức hại chính tín đều không có kết cục tốt đẹp, La Mã cổ đại bức hại các tín đồ Cơ Đốc giáo, đã bị diệt vong trong đại ôn dịch. Trung Cộng cũng giống như La Mã cổ đại, tội ác vu khống và bức hại Pháp Luân Đại Pháp là không thể dung thứ, sẽ phải đối mặt với sự đào thải.

Trung Cộng trói buộc tất cả người dân Trung Quốc vào nó, bắt người ta khi gia nhập đảng, đoàn, đội phải tuyên thệ giao phó sinh mệnh cho Đảng, vì vậy chúng ta phải thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội đã từng gia nhập, chỉ cần dùng hóa danh là được, như vậy mới có thể bình an vượt qua kiếp nạn của nhân loại. Đây là đang cứu độ người tốt, không liên quan chút nào đến chính trị, người tu luyện cũng hoàn toàn không muốn cái chính quyền này.

Bức thư của tôi đã viết rất dài rồi, nhưng vẫn còn nhiều điều không thể viết rõ ràng trong một lúc. Nếu ngài quan tâm, tôi có thể tặng ngài một quyển “Chuyển Pháp Luân” để đọc thử, tìm hiểu xem rốt cuộc Pháp Luân Công là gì. Trong USB còn có một số phim, video, sách điện tử, cũng có thể giúp ngài liễu giải chân tướng một cách thấu đáo. Nếu ngài ra nước ngoài đón Tết truyền thống Trung Quốc, tôi khuyên ngài nên xem chương trình biểu diễn Shen Yun, đây là chương trình lưu diễn toàn cầu nhân dịp năm mới của người Hoa, nhằm Phục Hưng văn hóa truyền thống Trung Quốc.

Bao năm qua, giáo viên hướng dẫn cao học của tôi, các chủ công ty của tôi, đại đa số đều là người rất tốt, sau khi hiểu rõ chân tướng Pháp Luân Công, họ đều dụng tâm bảo vệ tôi, khiến tôi rất cảm động, và họ cũng nhờ vậy mà đắc được phúc báo. Có người được bình chọn làm Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, có người con cái vô cùng xuất sắc, gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Tất nhiên thỉnh thoảng cũng gặp phải người vì lợi ích cá nhân mà tố giác tôi.

Viết đến phần cuối, tôi còn muốn nói một câu, tại bữa tiệc thường niên dịp năm mới 2023, lần đầu tiên gặp ngài, tôi đã biết ngài là người hữu duyên. Vì vậy, tôi đã vượt qua áp lực to lớn để nói với ngài những điều này. Hy vọng ngài nhất định sẽ đọc kỹ bức thư tôi viết và xem các tài liệu chân tướng tôi gửi tặng, điều này liên quan đến sự nghiệp, gia đình, và thậm chí là sinh mệnh của ngài. Sau khi xem và hiểu rõ, xin ngài hãy gửi cho người thân và bạn bè cùng xem, bởi vì tôi hy vọng những người tốt đều có được hạnh phúc và bình an.

Trân trọng,

Nhân viên của ngài

Ngày 7 tháng 12 năm 2025

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/6/3/510326.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/9/234648.html