Bài viết của Lưu Thục Phân (hóa danh) tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 22-05-2026] Năm nay tôi đã 90 tuổi, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 32 năm. Hiện nay, tôi rất khỏe mạnh, hoàn toàn có thể tự lo cho mọi sinh hoạt trong cuộc sống của mình. Phần lớn những bạn học, đồng nghiệp, người thân và bạn bè cùng trang lứa với tôi đều đã qua đời, còn tôi vẫn tinh thần minh mẫn, sống tự tại. Tại sao tôi lại may mắn và khác biệt như vậy? Chỉ có một lý do duy nhất — tôi đã tu luyện cao đức Đại Pháp của Phật gia: Pháp Luân Đại Pháp.

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1994. Trước đó, tôi mắc bệnh viêm dạ dày teo niêm mạc thể ăn mòn nghiêm trọng, hầu như không ăn uống được gì, ăn gì nôn nấy, ngay cả uống nước cũng nôn, chỉ có thể duy trì sự sống bằng cách truyền dịch; tôi bị thiếu máu nặng, toàn thân vô lực, cả ngày đầu váng mắt hoa; lại còn mất ngủ trường kỳ; bệnh phụ khoa phải phẫu thuật lớn khiến sức khỏe càng thêm tồi tệ. Những ngày tháng đó khổ không sao tả xiết.

Vì gia đình, vì con cái, tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng sống tiếp, mỗi ngày trôi qua đều gian nan, khổ sở như một năm dài.

Tình cờ gặp được cơ duyên: Lần đầu được gặp Sư phụ

Một ngày nọ, khi lên lầu, tôi thực sự không còn chút sức lực nào, đành dựa vào tường ở hành lang nghỉ. Đúng lúc đó, tôi gặp người hàng xóm nhà đối diện. Thấy tôi như vậy, bà ấy rất đồng cảm và nói với tôi: “Hiện giờ, ở Hội chợ Sức khỏe Đông Phương ở Bắc Kinh có một môn công pháp rất thần kỳ đang trị bệnh cho mọi người, bà mau đi xem thử đi!”

Ngày hôm sau, tôi liền đi.

Tới hội chợ, tôi thấy xung quanh quầy Pháp Luân Công chật kín người. Có ba hàng người đang xếp hàng:
Một hàng lấy số buổi sáng, đã kín chỗ;
Một hàng chờ lấy số buổi chiều, cũng đã kín;
Hàng thứ ba là chờ Sư phụ Lý Hồng Chí ký tên.

Tôi đã thỉnh một cuốn “Pháp Luân Công” ở đó, và cũng xin Sư phụ ký tên cho tôi. Đây là lần đầu tôi được gặp Sư phụ. Sư phụ từ bi, tường hòa, ấm áp, dáng người cao lớn, khiến người ta sinh lòng tôn kính. Trong lòng tôi xúc động khó tả, thậm chí còn cảm thấy Sư phụ trông rất quen.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Sư phụ, tôi cảm nhận được một luồng nhiệt quán thông toàn thân, khắp người đều dễ chịu, dạ dày cũng không còn khó chịu nữa.

Về đến nhà, tôi đột nhiên cảm thấy đói — đây là cảm giác đã nhiều năm tôi không có. Người nhà nấu cho tôi một bát mỳ nóng lớn, không ngờ tôi lại ăn hết sạch.

Ông nhà tôi vô cùng kinh ngạc: “Sáng nay, lúc ra khỏi nhà bà còn không ăn được gì, sao về lại ăn uống được bình thường rồi? Pháp Luân Công này cũng quá thần kỳ rồi!”

Quả thực là như vậy, tôi còn chưa bắt đầu học Pháp, luyện công, Sư phụ đã quản tôi rồi, đã tịnh hóa thân thể cho tôi. Tôi không tốn một đồng nào, cũng không cần uống một viên thuốc nào, từ đó trở đi, căn bệnh dạ dày nghiêm trọng của tôi đã hoàn toàn khỏi hẳn.

Hiệu quả trừ bệnh khỏe người của Pháp Luân Công quả thực là chân thực không hư.

Lần thứ hai gặp Sư phụ: Bệnh của cháu nội cũng khỏi

Ngày hôm sau, tôi dẫn cháu nội lại đến hội chợ. Đây là lần thứ hai tôi được gặp Sư phụ.

Cháu nội tôi bị rối loạn nhịp tim, từng nằm viện điều trị ở bệnh viện nhi và các bệnh viện lớn, tìm chuyên gia khám bệnh, nhưng đều không chữa khỏi.

Sư phụ chỉ vung tay bắt vài cái quanh người cháu, liền chữa khỏi căn bệnh mà y học hiện đại cũng khó giải quyết này. Từ đó trở đi, cháu nội tôi không bao giờ tái phát bệnh nữa, mà lúc nào cũng khỏe mạnh, không phải uống thuốc, cũng không phải tiêm.

Cả gia đình chúng tôi đều cảm thấy thật khó tin, trong lòng tràn đầy sự biết ơn đối với Sư phụ và Đại Pháp.

Lần thứ ba gặp Sư phụ: Người nhà lại được thụ ích

Tại buổi báo cáo truyền công vào ngày cuối cùng của hội chợ, tôi được gặp Sư phụ lần thứ ba.

Pháp lý mà Sư phụ giảng rất dễ hiểu, đi từ nông đến sâu, là những điều tôi chưa từng được nghe. Càng nghe, tôi lại càng cảm nhận được một luồng nhiệt quán thông toàn thân, dễ chịu không biết phải tả thế nào.

Trước khi buổi báo cáo kết thúc, Sư phụ bảo mọi người đứng lên, nói rằng sẽ trị một loại bệnh cho mỗi người. Sư phụ bảo mọi người thả lỏng người, giậm chân phải một cái, đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng lên trên, và nghĩ đến một loại bệnh. Nếu bản thân không có bệnh, thì nghĩ đến một loại bệnh của người nhà.

Lúc đó, tôi không nghĩ cho bản thân, mà nghĩ đến bệnh viêm túi mật của con gái thứ. Kết quả là từ đó trở đi, bệnh viêm túi mật của con gái thứ đã khỏi hẳn, không bao giờ bị khó chịu nữa. Cháu vô cùng cảm tạ Sư phụ từ tận đáy lòng.

Sự từ bi của Sư phụ, sự siêu thường của Đại Pháp, một lần nữa lại được thể hiện ở gia đình chúng tôi.

Lần thứ tư gặp Sư phụ: Nhân sinh quan thay đổi triệt để

Tháng 1 năm 1995, tại lễ ra mắt sách “Chuyển Pháp Luân”, tôi được gặp Sư phụ lần thứ tư.

Sau khi nghe Sư phụ giảng Pháp, thế giới quan của tôi đã phát sinh thay đổi căn bản. Tôi đã hiểu được làm người như thế nào, không còn hồ đồ như trước đây nữa. Tôi quyết tâm chiểu theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn” để làm người, làm một người tốt hơn, làm một người biết nghĩ cho người khác, vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã, coi nhẹ danh lợi tình, không tính toán được mất cá nhân, không ngừng thăng hoa cảnh giới đạo đức.

Sau khi tu luyện Đại Pháp, thân tâm tôi khỏe mạnh, được thụ ích vô cùng. Vì vậy, tôi thường xuyên tham gia các hoạt động hồng Pháp, mang sự mỹ hảo của Đại Pháp nói cho nhiều người hơn nữa, để nhiều người hơn nữa nhận thức được Đại Pháp, tiếp nhận Đại Pháp, và đắc được sự cứu độ của Đại Pháp.

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/22/510431.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/28/234494.html