[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Từ “tiểu phấn hồng” trở thành một đệ tử Đại Pháp kiên định
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại châu Âu
[MINH HUỆ 22-05-2026] Năm 1998, tôi từ Trung Quốc Đại lục sang châu Âu, sau khi học xong tiến sỹ, tôi từng giảng dạy ở trường đại học, về sau vào một công ty thuộc Fortune 500 làm việc. Là một chuyên gia kỹ thuật cao cấp, tôi chưa từng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hơn nữa còn tu suốt 27 năm.
Trước khi đắc Pháp: Từ một người lớn lên trong gia đình truyền thống trở thành “tiểu phấn hồng”
Từ nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình truyền thống, nhưng vì trường kỳ tiếp thu nền giáo dục của thuyết vô thần, nên không tin Thần Phật. Vào chùa, tôi cũng chưa từng dập đầu lạy, mặc dù trong tâm vẫn có chút kính sợ đối với tượng Phật.
Tôi luôn học rất giỏi, thường là “học sinh ba tốt”, thuộc tốp đầu tiên vào Đội và Đoàn. Năm này qua năm khác, tôi không hề cảm thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có gì không tốt. Về sau, để thăng tiến công việc, tôi đã vào Đảng, nhưng lúc bình thường tôi không hề quan tâm đến chuyện thời sự.
Lúc mới sang châu Âu, một người bạn người Trung Quốc làm việc ở trường đại học kể cho tôi nghe chuyện quân đội nổ súng vào ngày 4 tháng 6 năm 1989, tôi hoàn toàn không tin, thậm chí trong tâm còn thấy bạn “không yêu nước”. Bây giờ nghĩ lại, tôi thời đó chính là một “tiểu phấn hồng” điển hình.
Tôi thích thể thao, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã mắc bệnh dạ dày, cần phải ăn đúng giờ, nếu không dạ dày sẽ đau. Tôi không dám đụng đến những món chua, ngọt, đắng và cay. Tôi từng khám qua Trung y và Tây y, nhưng vẫn không có chuyển biến tốt. Tôi ngủ không ngon, khó tập trung tinh lực. Tôi đã thay đổi rất nhiều môn thể thao, nhưng chẳng ích gì.
Sau khi đắc Pháp: Sự thay đổi trên thân thể khiến tôi kinh ngạc
Một mình ở ngoại quốc, tôi luôn nghĩ làm sao mới có thể giữ sức khỏe tốt. Trong một cơ hội tình cờ, tôi đã tiếp xúc với cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”. Sau khi đọc xong, tôi cảm thấy sách rất hay, nên tôi đã học năm bài công pháp. Những học viên Pháp Luân Công ở xung quanh tôi đều rất thiện lương và chân thành.
Khoảng hai ba tháng sau, tôi kinh ngạc phát hiện: Tôi không cần ăn kiêng nữa, tôi ăn ngon, ngủ được, tràn đầy tinh lực.
Tôi nhận ra, môn công pháp này quả thực rất tốt.
Thế rồi ở trường đại học và ở công ty đôi lúc sẽ có dịch cúm virus, mọi người đều xin nghỉ ốm. Các đồng nghiệp biết tôi luyện Pháp Luân Công, họ thường nói đùa: “Bạn chắc chắn sẽ không sao.” Thật vậy, trong hơn 20 năm qua, tôi chỉ có vài lần thấy hơi khó chịu, nhưng vẫn có thể làm việc ở nhà, và chưa bao giờ ảnh hưởng đến công việc.
Tu luyện Pháp Luân Công là tu Chân, Thiện, Nhẫn. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng một hai năm thì dễ, chứ 10 năm, 20 năm, 30 năm thì không đơn giản nữa. Niềm vui và sự thù thắng của tu luyện, chỉ có người thật sự bước đi trong đó mới có thể trải nghiệm.
1. Tu “Chân”: Từ một người nói dối theo thói quen trở thành một người đường đường chính chính
Lúc ở Trung Quốc, để được biểu dương và bảo vệ lợi ích, từ nhỏ tôi đã dưỡng thành thói quen nói dối, cho rằng “bày tỏ thái độ trái với lương tâm” là không gây tổn hại gì lớn. Nhưng sau khi tu luyện, Sư phụ yêu cầu chúng ta trước tiên làm được “Chân”. Bất kể có ai nhìn thấy hay không, bất kể có tổn hại lợi ích hay không, và bất kể có mất mặt hay không, chúng ta đều không thể nói dối.
Tháng 7 năm 1999, ĐCSTQ bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, lời nói dối cũng truyền đến châu Âu, đầu độc các sinh viên người Hoa. Có một số sinh viên biết tôi luyện công, họ chế giễu tôi. Xuất phát từ tâm sĩ diện và tâm sợ hãi, dần dần tôi không còn nhắc đến việc mình luyện công nữa.
Nhưng tôi biết Đại Pháp là tốt, và cũng đọc thấy những đồng tu ở Trung Quốc bị bắt, bị đánh và thậm chí bị bức hại đến chết, tôi thường bật khóc. Tôi tự hỏi bản thân: Mình tu luyện được ích lợi, nhưng vào lúc Đại Pháp gặp nạn, mình lại bảo vệ bản thân, làm trái lương tâm, không dám nói một câu công bằng, ngay cả yêu cầu làm người cơ bản cũng không đạt, còn nói gì đến “Chân”? Do đó, tôi đã đường đường chính chính nói với những người xung quanh: “Tôi chính là đệ tử Đại Pháp, Pháp Luân Đại Pháp hảo.”
Với sự giúp đỡ của đồng tu, tôi bắt đầu tặng tài liệu chân tướng, tự in tài liệu, tham gia buổi diễu hành và cuộc thỉnh nguyện ôn hòa 24 giờ trước đại sứ quán.
Vào năm tôi tốt nghiệp tiến sỹ, công ty tuyển dụng đã giúp tôi tìm được một công việc có lương cao về Trung Quốc làm, thu nhập hàng năm gần một triệu nhân dân tệ. Nhưng về nước có nghĩa là không thể tu luyện công khai. Và tôi đã từ bỏ cơ hội này. Thế rồi cơ duyên trùng hợp, tôi đã vào làm ở một công ty thuộc Fortune 500 ở châu Âu.
2. Tu “Thiện”: Lùi một bước biển rộng trời cao
Tôi đã làm việc trong lĩnh vực chuyên môn hơn 20 năm, là một chuyên gia được nhóm công nhận. Thế rồi một đồng nghiệp nọ bắt đầu tiếp xúc với dự án của tôi, tôi nghĩ chúng tôi cần hợp tác, nên chủ động giúp anh.
Cho đến một hôm, anh nói muốn tiếp quản dự án mà tôi trường kỳ phụ trách. Tôi nhớ đến Pháp lý “tiên tha hậu ngã” mà Sư phụ giảng nên đã đồng ý.
Không lâu sau đó, tôi phát hiện anh không chỉ trở thành người phụ trách dự án, mà anh còn muốn trở thành người phát ngôn về chuyên môn này.
Nếu là trước khi tu luyện, thì tôi tuyệt đối sẽ không chịu thiệt. Nhưng tu luyện khiến cho tôi biết “Thiện”, tôi nghĩ anh còn trẻ, cần cơ hội, nên tôi không oán trách.
Tôi bắt đầu học một chuyên môn hoàn toàn mới, đồng thời học chuyên sâu trong dự án có liên quan. Năm năm sau, tôi đã trở thành một chuyên gia trong lĩnh vực mới này, [nghĩ lại] nếu hồi đó tôi tranh đấu với người ta, thì không chỉ hại mình hại người, mà cũng sẽ không có sự trưởng thành như hôm nay.
3. Tu “Nhẫn”: Khảo nghiệm thật sự đến từ cuộc sống
Trong một dự án nọ, vì [tôi] hiểu sai, nên một thành viên nọ đã gửi mail kịch liệt chỉ trích tôi, anh còn bảo tôi rời khỏi dự án. Mail này còn được gửi cho mấy chục người nữa, trong đó có quản lý.
Theo lý thông thường, tôi hoàn toàn có thể đáp trả. Nhưng là người tu luyện, Sư phụ yêu cầu chúng ta hướng nội tìm và học cách Nhẫn.
Sư phụ giảng:
“hoàn toàn không hề nảy sinh uất hận, không cảm thấy uỷ khuất thì mới là cái Nhẫn của người tu luyện.” (Thế nào là Nhẫn, Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Tôi tĩnh tâm suy ngẫm, cảm thấy mình cũng có trách nhiệm, vì vậy tôi trả lời mail một cách ôn hòa, cảm ơn anh nọ đã nhắc nhở, đồng thời xin lỗi vì đã hiểu sai.
Về sau chỉ có quản lý dự án từng nhắc đến chuyện này, còn những người khác không nói gì nữa. Lúc họp, tôi chủ động chào hỏi anh đồng nghiệp kia, mọi người tiếp tục hợp tác.
Kỳ thực, khảo nghiệm thật sự về “Nhẫn” là vào lúc giảng chân tướng ở điểm du lịch. Có người mắng chúng tôi, sỉ nhục chúng tôi và chụp ảnh khiêu khích, thậm chí còn muốn động thủ.
Có một lần, một nhóm học sinh trung học Trung Quốc đi ngang qua, tôi muốn cho các em tài liệu chân tướng, nhưng các em bắt đầu chửi rủa. Trong tâm tôi không thoải mái, cảm thấy lúc mình làm giảng viên ở trường đại học, các sinh viên đều tôn trọng mình, thế mà những đứa trẻ này lại sỉ nhục mình.
Nhưng tôi mặc áo thun có in chữ “Đại Pháp”, đứng ngoài phố thì là một đệ tử Đại Pháp bình thường. Tôi nhớ lại “Thiện” và “Nhẫn” mà Sư phụ giảng, tâm tôi đã bình tĩnh: Các em bị lời nói dối che mắt, chẳng phải trước đây tôi cũng như vậy sao?
Thoát ly các tổ chức của ĐCSTQ: Từ mê mờ đến thanh tỉnh
Thời đầu bức hại, tôi tưởng đó là sai lầm cá nhân của lãnh đạo ĐCSTQ, thay đổi lãnh đạo thì sẽ bình phản. Vụ tự thiêu giả Thiên An Môn khiến tôi chấn động, không ngờ ĐCSTQ lợi dụng đài truyền hình quốc gia làm giả.
Năm 2004, cuốn sách “Cửu Bình” được xuất bản. Lần đầu tiên, tôi chỉ đọc phân nửa, bị xung kích rất lớn. Nhưng nhìn từ góc độ học thuật, cuốn sách này trích dẫn kinh điển có căn cứ và logic chặt chẽ.
Thế rồi tôi đọc lần thứ hai, cảm thấy sách viết rất hay, và lại đọc vài lần nữa. Cuối cùng, tôi đã hiểu rõ: ĐCSTQ không bằng với Trung Quốc; vì sao ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Công, cho đến sự thật về những sự kiện đó trong lịch sử.
Tôi nhận ra, nhận thức trước đây của mình về ĐCSTQ quá ấu trĩ, vì vậy tôi đã thoát ly các tổ chức Đảng, Đoàn và Đội của nó.
Lời kết: Từ một “tiểu phấn hồng” trở thành đệ tử Đại Pháp đường đường chính chính
Pháp Luân Đại Pháp khiến tôi từ một “tiểu phấn hồng” tự tư tự lợi, nhát gan và sợ phiền phức, trở thành một người tu luyện đường đường chính chính.
Các độc giả thân mến, tôi có thể chịu trách nhiệm nói với bạn rằng: Bất kể xuân hạ thu đông, giá rét hay nóng bức, các đệ tử Đại Pháp không phân biệt trình độ học vấn, không phân biệt [thân phận] sang hèn và không phân biệt chủng tộc đi giảng chân tướng, chỉ là hy vọng mọi người biết sự thật, chúc mọi người bình an.
(Bài viết được chọn đăng trên Minh Huệ Net nhân ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới năm 2026)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/5/22/【慶祝5.13】從「小粉紅」到堅定的大法弟子-510308.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/23/234421.html