Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi cuộc đời tôi
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục kể lại, một học viên khác giúp chỉnh sửa
[MINH HUỆ 13-02-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Trước đó, tôi bị viêm khớp khi mới chỉ 12 tuổi. Mỗi lần bệnh trở nặng, tôi phải bò đến trường và bò về nhà. Cánh tay tôi bị cứng lại sau khi viết và không duỗi thẳng ra được. Một số đốt ngón tay của tôi còn xuất hiện gai xương.
Trong những ngày đầu đắc Pháp, mỗi ngày tôi cùng các học viên khác đi bộ hơn nửa cây số để đến điểm học Pháp và luyện công. Do chân đau nên tôi đi lại rất khó khăn, chậm chạp lê từng bước và luôn bị tụt lại một quãng xa.
Sau một tuần học Pháp và luyện công, khi đi bộ đến điểm luyện công, nhìn các học viên đi phía trước tôi liền khởi lên một niệm: “Tôi có thể theo kịp mọi người”. Từ đó trở đi, tôi thực sự đã theo kịp bước chân của các đồng tu.
Sau một thời gian, điểm học Pháp luyện công của chúng tôi chuyển sang nơi khác, cách chừng một cây số. Hai ngày sau, chúng tôi lại chuyển địa điểm đến một nơi còn xa hơn nữa. Mặc dù vậy tôi vẫn có thể đi bộ cùng các học viên khác đến đó.
Vào một ngày trong tháng Hai, tuyết rơi nhẹ, nhiệt độ dưới 0 độ C. Chúng tôi luyện công ngoài trời và tôi chỉ mang một đôi giày mỏng, mặc quần áo không đủ ấm, người tôi run lên vì lạnh. Luyện công xong, tay tôi sưng đỏ, nhưng tôi không hề động tâm. Thật kỳ diệu, từ ngày đó trở đi, tôi không còn bị đau tay nữa và đôi chân tôi cũng tôi cũng trở nên linh hoạt hơn.
Vì bị đau khớp từ nhỏ nên tôi chưa từng thử bắt chéo chân để ngồi xếp bằng. Khi mới bắt đầu đả toạ, thậm chí chỉ khẽ để chân chéo nhau là cũng đã rất đau rồi. Nhưng tôi luôn giữ một niệm: “Mình nhất định sẽ bắt chéo chân được”. Dần dần, tôi đã có thể song bàn và sau đó đã có thể duy trì tư thế đó trong nửa giờ. Hiện tại, mỗi ngày tôi học Pháp hai tiếng trong tư thế ngồi song bàn, cộng thêm một tiếng ngồi đả toạ, như vậy tôi đã có thể ngồi song bàn tổng cộng ba tiếng mỗi ngày.
Năm 2015, hai chân tôi xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh nghiêm trọng, đau đến mức tôi không ngủ nổi trong suốt ba đêm. Tâm người thường nổi lên và tôi nghĩ ra ngoài đi bộ có thể sẽ đỡ hơn. Nhưng sau khi đi bộ, chân tôi lại đau hơn nữa. Lúc đó, chính niệm của tôi khởi lên: “Điều này không đúng. Tôi là người tu luyện, người tu luyện không có bệnh, đây là Sư phụ đang giúp tôi tiêu trừ nghiệp lực. Cho rằng đi lại để giúp chân đỡ đau thì chẳng phải tôi đã coi mình là người thường rồi sao”. Sau đó, tôi tập trung vào việc học Pháp, luyện công và hướng nội tìm. Chân tôi dần hồi phục hoàn toàn. Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại.
Khi mới bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi xuất hiện triệu chứng chóng mặt, nôn mửa và tiêu chảy, phải nằm trên giường ba ngày. Đến ngày thứ tư, ở địa phương chúng tôi có một buổi Pháp hội, cách nhà tôi khoảng một giờ đi xe buýt. Một học viên hỏi tôi: “Chị có đi không?” Tôi không do dự, trả lời: “Có.” Ngay khi tôi bước lên xe buýt, mọi khó chịu trong cơ thể đều biến mất, kể cả chứng đau cổ đã hành hạ tôi nhiều năm cũng khỏi hẳn.
Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 7 năm 1999, tôi cảm thấy sợ hãi. Khi nhận ra chấp trước này, tôi lập tức loại trừ nó và phủ định sự an bài của cựu thế lực. Với sự khích lệ của Sư phụ, tôi bắt đầu ra ngoài giảng chân tướng cuộc bức hại cho chúng sinh. Tôi cũng nói với tất cả chúng sinh trong trường không gian của mình rằng hãy ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”.
Tôi đã nhiều lần khuyên một người hàng xóm làm “tam thoái” (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của ĐCSTQ), nhưng ông ấy luôn từ chối. Trước Tết Nguyên đán, tôi đến nhà ông ấy và tặng một cuốn lịch có thông tin về Pháp Luân Đại Pháp. Ông ấy nói: “Lịch thì tôi sẽ nhận, nhưng nếu chị định nói về chuyện đó (tam thoái), thì chị có thể đi về”. Tôi không động tâm. Khi trở về nhà, tôi hướng nội tìm và phát chính niệm để giải thể các nhân tố tà ác trong trường không gian của ông ấy.
Vài ngày sau, tôi lại đến nhà ông ấy. Ông ấy nói: “Sức khỏe của chị tốt thật đấy. Mấy năm qua cơ thể chị thay đổi rất nhiều“.
Tôi nói: “Sức khỏe của tôi tốt lên là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp dạy con người hướng thiện. Sư phụ Đại Pháp còn tịnh hóa thân thể cho chúng tôi”. Người hàng xóm đã quyết định làm “tam thoái” để có một tương lai bình an.
Những năm qua, tôi đã chép tay cuốn “Chuyển Pháp Luân” (cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp) 15 lần và chép được một lượt bài giảng Pháp ở các nơi của Sư phụ một lần. Tôi từng thấy các chữ trong sách “Chuyển Pháp Luân” phát sáng và hiểu rằng đó là Sư phụ đang khích lệ tôi.
Được ban phúc lành sau khi biết chân tướng Pháp Luân Đại Pháp
Có lần, một cậu thanh niên đến cửa hàng của tôi và tôi đã giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp cho cậu ấy, đồng thời bảo cậu ấy hãy thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” và nói rằng điều này có thể giúp cứu mạng cậu ấy khi tai nạn xảy ra và cậu ấy có thể được phúc báo và gặp may mắn. Cậu thanh niên vui vẻ lập tức đồng ý và nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo. Cháu sẽ ghi nhớ và niệm câu này thường xuyên”.
Chiều hôm đó, cậu ấy bị xe tông nhưng hoàn toàn không bị thương. Cậu ấy đã mua một ít quà và đến cửa hàng tìm tôi. Lúc ấy tôi không có ở đó và câụ ấy đã kể với người nhà tôi về trải nghiệm kỳ diệu khi thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, giống như những gì tôi đã bảo cậu. Tôi cảm thấy rất ấm lòng khi biết chàng trai trẻ này đã được phúc báo và bình an.
Có một năm, tôi và con gái đi du lịch theo đoàn. Lúc đang ăn trưa, tôi nghe thấy ai đó hét lên: “Có người ngất xỉu!” và rất nhiều người chạy đến xem. Tôi chắp tay và xin Sư phụ gia trì cho mình. Sau đó, tôi đến chỗ người phụ nữ đang bất tỉnh đó, nhẹ nhàng đỡ đầu cô ấy lên rồi cúi xuống ghé sát vào tai cô ấy nói: “Hãy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’, ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’”. Rồi tôi lặp lại: “Hãy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’, ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’”. Khi tôi nói đến lần thứ tư, người phụ nữ khẽ “Ừm” một tiếng. Tôi tiếp tục bảo cô ấy niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” và mỗi lần cô ấy đều “Ừm” một tiếng để đáp lại. Thêm vài lần nữa thì cô ấy đã ngồi dậy được.
Có lần, tôi mua khoảng 25kg bột mì. Khi về đến nhà, tôi phát hiện nó đã bị hỏng, thoang thoảng mùi mốc và làm bánh bao và màn thầu đều không nở. Tôi nghĩ là một người tu luyện, tôi không nên lãng phí đồ ăn. Tôi nói với bột mì rằng: “Hãy ghi nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’”, rồi tiếp tục dùng số bột mì đó để làm màn thầu và bánh bao, kết quả là tất cả bánh đều rất ngon. Con trai tôi ăn màn thầu và nói: “Bột mì này chất lượng thật đấy, màn thầu ngon quá mẹ ạ”. Tôi đáp: “Vẫn là chỗ bột đó đấy con”. Chúng tôi đều không khỏi cảm thán uy lực của Pháp Luân Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/13/505797.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/25/233410.html


