Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp sau khi bảo quản sách Đại Pháp
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc Đại Lục
[MINH HUỆ 31-01-2026] Gia đình tôi kinh doanh nội thất và thuê nhiều nhân công. Một người bạn của tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Trong những năm Giang Trạch Dân bức hại tàn bạo Pháp Luân Đại Pháp, bạn tôi bị tố giác và cảnh sát đã truy lùng anh ấy. Anh ấy ở nhà tôi chín ngày, nhưng cảm thấy không còn an toàn nữa và cũng sợ làm liên lụy đến tôi. Anh ấy nói với vợ chồng tôi rằng anh ấy sẽ rời đi và hỏi liệu chúng tôi có thể giữ hộ sách Đại Pháp của anh ấy không. Chúng tôi đã đồng ý. Vài ngày sau, anh ấy mang đến cho chúng tôi một thùng sách lớn.
Sau đó chúng tôi nghe tin anh ấy bị kết án 3 năm tù. Tiếp đó, vợ anh ấy nhờ chúng tôi giữ giúp bức ảnh của Sư phụ Lý Hồng Chí và chồng tôi đã mang về nhà. Vài tháng sau, một học viên khác đến và mang bức ảnh đi. Trong ba năm bạn tôi bị giam cầm, tôi lo sách bị ẩm mốc nên thường xuyên mang ra phơi. Rất may là sách vẫn còn nguyên vẹn khi anh ấy được trả tự do và đến lấy lại sách.
Khi trao lại sách cho anh ấy, tôi hỏi: “Anh có thể để lại cho tôi hai cuốn không?” Anh ấy hỏi tôi muốn hai cuốn nào. Tôi nói: “Cuốn sách dạy Pháp và cuốn dạy luyện công.”
“Bạn đã tích được công đức vô lượng nhờ bảo quản sách an toàn, nên tôi tặng bạn hai cuốn.“ Anh ấy đưa cho tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân và một cuốn Đại Viên Mãn Pháp.Anh ấy nói thêm: “Một khi bạn bắt đầu đọc thì đừng dừng lại. Nếu dừng lại thì có thể sẽ rất khó để tiếp tục.”
Tôi đọc sách khi có thời gian. Vài ngày sau, anh ấy đến dạy tôi luyện công. Sau khi anh ấy về, tôi tiếp tục học các bài công pháp theo sách. Tôi đã học thuộc cả năm bài công pháp trong vài tháng và luyện công hàng ngày mặc dù không chắc động tác của mình có chuẩn hay không.
Sức khỏe của tôi rất kém—tôi bị thoái hóa cột sống, cao huyết áp và thoát vị đĩa đệm. Tôi cũng từng bị đau tim và phải nhập viện. Sau đó, việc hồi phục rất khó khăn, tôi cảm thấy chóng mặt, tim đập nhanh và người yếu ớt. Nhìn cái gì cũng thấy rung lắc. Thông qua học Pháp và luyện công, tất cả các triệu chứng này đều biến mất.
Vào một ngày mùa hè, tôi đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt chạy từ đỉnh đầu xuống toàn thân và tim đập loạn nhịp. Tôi tưởng mình bị đau tim nên vội vàng đến phòng khám. Khi chưa truyền hết một túi dịch, tim tôi đã hết đập nhanh và tôi cảm thấy khỏe lại. Tôi tự hỏi làm sao cơn đau tim lại có thể khỏi nhanh như vậy. Sau đó tôi nhận ra rằng hẳn là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi. Con cảm tạ Sư phụ!
Năm 2013, tôi chuyển đến sống cùng con trai. Một hôm, mẹ của bạn học con dâu tôi đến chơi, trong lúc trò chuyện bà ấy nói mình bị đau lưng dữ dội. Tôi nói: “Nếu bà tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bà sẽ khỏi bệnh.” Bà ấy nói rằng cũng có một người phụ nữ nói với bà ấy như vậy. Tôi hỏi bà ấy có biết người phụ nữ đó sống ở đâu không vì tôi muốn liên lạc với các học viên. Bà ấy nói người phụ nữ đó sống cùng khu dân cư với con trai bà. Vậy là tôi đã liên lạc với học viên này.
Khi gặp mặt, cô ấy hỏi về tình hình tu luyện của tôi. Tôi nói: “Tôi đang tu luyện một mình và vẫn đang uống thuốc.”
Cô ấy lo lắng hỏi: “Chị có sợ chết không?” Tôi nói không.
Cô ấy nói: “Nếu chị không sợ, tại sao chị vẫn uống thuốc?”
Tôi cảm thấy xấu hổ. Tôi nhận ra mình chưa tín Sư tín Pháp, nên tôi đã ngừng uống thuốc. Sư phụ đã tịnh hóa thân thể tôi và tôi thực sự cảm thấy tràn đầy năng lượng và không còn bệnh tật.
Tôi rất vui sau khi tham gia nhóm học Pháp hàng tuần—cảm giác như được trở về nhà sau bao năm xa cách. Các học viên đi phát tờ rơi, nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại, họ rất tinh tấn. Tôi tình nguyện gửi những lá thư đã được các học viên khác in và để vào phong bì.
Ban đầu tôi sợ nói chuyện với mọi người, nhưng sau vài lần tôi tự tin hơn. Tuy nhiên, tôi khá kén chọn đối tượng trò chuyện, đặc biệt là hướng tới người già và người tàn tật, vì tôi nghĩ họ dễ nói chuyện hơn.
Một hôm, tôi đi một mình đến một công viên nhỏ và thấy ba ông lão đang ngồi trò chuyện trong chòi nghỉ mát. Tôi đến gần và hỏi: “Các ông đã nghe nói về Pháp Luân Đại Pháp chưa?” Họ đều nói rằng họ đã nghe. Sau đó tôi bắt đầu nói về việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp có thể cải thiện sức khỏe như thế nào. Một ông lão nói rằng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thì tốt, nhưng tôi không nên nói với mọi người về điều đó. Một ông lão khác lớn tiếng: “Đừng nói nữa! Nếu cô còn nói nữa, tôi sẽ báo cảnh sát.” Một ông lão khác cũng nói sẽ tố giác tôi.
Tôi nhận thấy một người đang bấm điện thoại di động, nên tôi xin lỗi vì đã làm phiền họ và rời đi. Khi tôi đi ra khỏi công viên, tôi nghe thấy ai đó phía sau hét lớn: “Đứng lại!” Tôi không quay đầu lại và tiếp tục đi. Sau đó, một người đàn ông trung niên đi tới phía sau tôi và hỏi có phải tôi từ công viên ra không. Tôi nói không và bỏ đi.
Sư phụ dạy chúng ta phải giảng chân tướng một cách trí huệ. Tôi hiểu rằng trí huệ đến từ Pháp. Chỉ có tinh tấn học Pháp tôi mới có thể đắc được trí huệ và năng lực để giảng chân tướng và trợ Sư cứu người. Từ nay trở đi, tôi sẽ không kén chọn đối tượng để giảng chân tướng nữa.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/31/505086.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/3/232522.html


