Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 17-11-2025] Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Trung Cộng bắt đầu đàn áp Pháp Luân Đại Pháp. Tôi bị tà đảng Trung Cộng cưỡng bức lao động cải tạo phi pháp, bị kết án tù và bị giam giữ phi pháp hơn mười năm. Để giúp nhiều thế nhân hơn nữa hiểu rõ sự thật về Pháp Luân Công, vạch trần cuộc bức hại tàn bạo của Trung Cộng đối với các đệ tử Đại Pháp, cứu độ nhiều chúng sinh hơn, với sự giúp đỡ của các đồng tu, tôi dùng pháp luật để giảng rõ sự thật, cứu độ chúng sinh.

Sau khi kết thúc án oan, việc đầu tiên tôi làm là tìm đến đơn vị công tác, Cục Nhân lực và An sinh Xã hội, Ủy ban Chính trị và Pháp luật, yêu cầu giải quyết việc nghỉ hưu theo pháp luật. Ba đơn vị này trả lời qua loa, đùn đẩy trách nhiệm và không có kết quả. Vì vậy, tôi đã viết những bức thư giảng rõ sự thật rất dài, gửi cho người phụ trách của ba đơn vị này, yêu cầu họ giải quyết việc nghỉ hưu cho tôi theo pháp luật, đồng thời làm rõ rằng việc tu luyện Pháp Luân Công là hợp pháp; việc giải quyết nghỉ hưu và vấn đề sinh tồn là hợp tình, hợp lý và hợp pháp. Việc thứ hai là tôi viết thư giảng chân tướng cho lãnh đạo Cục Công an và Đội An ninh Quốc gia, yêu cầu họ sớm hoàn trả các tài sản cá nhân hợp pháp của tôi đã bị cướp đi trái phép trong quá trình lục soát nhà. Sau khi hai bức thư này được gửi đi, những người phụ trách các đơn vị liên quan không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.

Con đường phía trước nên đi như thế nào? Tôi rất hoang mang. Với sự giúp đỡ của các đồng tu, một mặt tôi gửi và nộp “Đơn xin giải quyết việc nghỉ hưu theo pháp luật” qua đường bưu điện cho các đơn vị liên quan theo đúng trình tự pháp lý; mặt khác, tôi gửi và nộp “Đơn tố cáo hình sự” qua đường bưu điện cho Viện Kiểm sát địa phương và Cục Công an, yêu cầu truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với các hành vi vi phạm pháp luật, phạm tội của cảnh sát An ninh Quốc gia thuộc Bộ Công an.

Tôi đã hệ thống lại những trải nghiệm của bản thân khi bị bức hại thành các văn bản pháp lý và tài liệu giảng rõ sự thật, thông qua các thủ tục pháp luật để phổ biến rộng rãi sự thật rằng “Tu luyện Pháp Luân Công là hợp pháp, bức hại Pháp Luân Công là có tội”. Tôi dựa trên lý lẽ và chứng cứ đầy đủ để đi theo con đường pháp luật phản đối cuộc bức hại, giúp những người hữu duyên trong các cơ quan công an, kiểm sát, tư pháp đều có thể tiếp cận sự thật, từ đó có cơ hội lựa chọn tương lai cho chính mình.

Quá trình này vừa là quá trình tôi học tập kiến thức pháp luật, thực hành các thủ tục pháp lý, tu bỏ chấp trước và tâm người thường, đồng thời cũng là quá trình chính niệm sử dụng pháp luật để vạch trần tà ác, giảng rõ sự thật và cứu độ chúng sinh.

Tôi đã gửi kèm “Đơn tố cáo hình sự” cùng các thư giảng chân tướng và tài liệu liên quan qua đường bưu điện đến người phụ trách của nhiều đơn vị khác nhau, từ các bộ, ủy ban, cục ở trung ương cho đến các cơ quan địa phương như khu phố, đồn công an…, phạm vi khá rộng. Không lâu sau, một trong những người bị tố cáo đã đến nhà tôi quấy rối và đe dọa. Tôi đường đường chính chính giảng cho ông ấy chân tướng về Pháp Luân Công, nói rõ rằng việc bức hại Pháp Luân Công và người tu luyện là hành vi vi phạm pháp luật, phạm tội, nhất định sẽ bị truy cứu trách nhiệm.

Trong lúc trò chuyện, tôi thấy ông ấy vô cùng bất an, liên tục xoa đầu, gãi má, dụi mắt, và phần nhiều là tìm cách thoái thác trách nhiệm. Có thể thấy rõ rằng khi các đệ tử Đại Pháp chúng ta chính niệm sử dụng pháp luật để đối chiếu từng hành vi phạm tội của cảnh sát An ninh Quốc gia trong việc bức hại Pháp Luân Công và truy cứu trách nhiệm của họ, thì họ thực sự sợ hãi và cũng sẽ biết kiềm chế. Điều tà ác sợ nhất chính là sự thật về việc bức hại Pháp Luân Công bị phơi bày và bị truy cứu trách nhiệm.

Sau khi “Đơn tố cáo hình sự” được gửi đi hai tháng, ngoài việc một trong những người bị tố cáo đến nhà tôi quấy rối, đe dọa, tôi không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Tôi bắt đầu gửi “Đơn tố cáo hình sự” lên Viện Kiểm sát cấp trên, truy cứu trách nhiệm đối với hành vi tắc trách, lạm quyền của người phụ trách cơ quan kiểm sát địa phương. Phạm vi gửi thư ngày càng rộng, từ trung ương cho đến chính quyền cơ sở địa phương. Tôi gần như đã gửi “Đơn tố cáo hình sự” cùng tài liệu sự thật “Tu luyện Pháp Luân Công là hợp pháp, bức hại Pháp Luân Công là có tội” đến hầu hết các đơn vị liên quan của chính quyền địa phương, công an và các cơ quan khác. Trước khi gửi, tôi phát chính niệm mạnh mẽ đối với các văn bản pháp lý và tài liệu sự thật: “Các văn bản pháp lý và tài liệu sự thật là pháp khí để tôi giải thể tà ác, cứu độ chúng sinh. Các bạn đi đến đâu, tà ác tiêu tan đến đó, chúng sinh thức tỉnh; để người nhận và những người hữu duyên đều có thể nghiêm túc đọc, minh bạch sự thật, được cứu độ, giải thể tà ác”.

Hai ngày sau, tôi đột nhiên nhận được cuộc gọi từ người đứng đầu Phòng 610 ở địa phương, thời gian nói chuyện hơn 40 phút. Cuộc điện thoại đến quá bất ngờ, tôi hoàn toàn không có chút chuẩn bị tư tưởng nào. Người của Phòng 610 hỏi tôi qua điện thoại với thái độ cứng rắn: “Anh gửi thư cho người phụ trách của đơn vị nào đó phải không?” Tôi trả lời: “Đúng vậy.” Anh ta nói: “Người ta đã gọi điện đến chỗ tôi rồi, anh đã chạm ‘lằn ranh đỏ’, công an sẽ tìm anh, anh sẽ gặp rắc rối.” Anh ta dùng cụm từ “chạm lằn ranh đỏ” để uy hiếp, đe dọa tôi, nhưng lại không có bất kỳ căn cứ pháp lý hợp pháp nào để chứng minh tôi đã chạm vào lằn ranh đỏ nào đó. Tôi nói: “Tôi đang đi theo trình tự pháp luật bình thường, không có vấn đề gì cả. Gửi thư cho các đơn vị đó là muốn để họ hiểu tình trạng tôi bị bức hại, mong nhận được chút giúp đỡ.” Người của Phòng 610 nói: “Những đơn vị đó có thể giúp anh cái gì? Anh gửi thư khắp nơi như vậy thì có gì khác với việc anh gửi ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’ khắp nơi?”

Tôi nói: “Anh hãy đọc kỹ các văn bản pháp lý và tài liệu tôi viết.” Anh ta nói: “Tôi đều đã đọc rồi. Lá thư anh nói Ủy ban Chính trị và Pháp luật là tổ chức phi pháp, tôi cũng đã đọc.” Tôi nói: “Phòng 610 và Ủy ban Chính trị và Pháp luật đều là tổ chức phi pháp, lời này là tôi nói. Nếu anh không công nhận, anh có thể phản bác.” Anh ta im lặng. Tôi nói với anh ta: “Tu luyện Pháp Luân Công là hợp pháp, bức hại Pháp Luân Công là có tội.” Anh ta lớn tiếng quát: “Ai nói?!” Tôi đáp: “Là tôi nói. Trong tài liệu tôi viết đã trình bày rất rõ ràng, rất minh bạch. Anh đọc kỹ thì sẽ biết, anh đã hiểu chưa?”

Anh ta lại nói: “Anh có yêu cầu thì cứ trực tiếp khiếu nại, đừng viết những thứ về Pháp Luân Công, đừng tuyên truyền Pháp Luân Công. Anh viết những thứ đó thì có lợi gì cho anh không? Có giúp ích gì cho yêu cầu của anh không?” Tôi nói: “Tôi chính vì tu luyện Pháp Luân Công, làm người tốt mà bị bức hại, bị kết án oan vào tù, dẫn đến tình trạng hiện nay. Tôi không chỉ phải viết cho rõ ràng, mà còn phải truy cứu trách nhiệm nữa.” Càng nói chuyện, anh ta dường như càng thiếu tự tin. Trong suốt cuộc điện thoại, ban đầu anh ta có thái độ cứng rắn, giữa chừng thì nói năng lộn xộn, trước sau không thống nhất, cuối cùng không đạt được kết quả gì. Trong quá trình đó, tôi càng nói thì suy nghĩ càng rõ ràng, có cảm giác tà không thể áp chế chính.

Người đứng đầu Phòng 610 cuối cùng nói: “Tôi nói anh chạm ‘lằn ranh đỏ’, chứ không nói anh vi phạm pháp luật. Sau này anh chú ý một chút, đừng gửi thư khắp nơi nữa. Nên đi trình tự nào thì đi trình tự đó, tôi cũng không muốn quản. Hôm nay nếu không phải đơn vị nào đó phản ánh, tôi cũng sẽ không gọi cho anh. Anh học kiến thức pháp luật, bảo vệ quyền lợi theo pháp luật, như vậy cũng rất tốt. Khi nào có thời gian tôi sẽ đến nhà anh, chúng ta nói chuyện nhé.” Tôi nói: “Được thôi, hoan nghênh anh.”

Trong hơn 40 phút nói chuyện với người đứng đầu Phòng 610, cảm nhận lớn nhất của tôi là tà không thể áp chính, Đại Pháp có thể giải thể mọi tà ác. Trong quá trình đó, anh ta ban đầu có thái độ cứng rắn, uy hiếp đe dọa; giữa chừng nói năng lộn xộn, không thể tự biện minh; cuối cùng thì im hơi lặng tiếng, kết thúc trong vô vọng. Còn tôi thì ban đầu mơ hồ căng thẳng, nghe anh ta nói; giữa chừng ổn định tâm thái, giảng rõ sự thật; cuối cùng mây tan sương tán, tinh thần minh mẫn, sảng khoái. Tôi bình thản đối mặt với sự uy hiếp, đe dọa của người đứng đầu Phòng 610, không còn tâm sợ hãi, chính niệm ngày càng mạnh. Sự vững vàng này đến từ Đại Pháp, đến từ sự giúp đỡ suốt chặng đường của các đồng tu, và đến từ thực tu.

Tôi ngộ ra rằng: Cuộc điện thoại này tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên, mà là để xem vào thời khắc then chốt thì nhân tâm của tôi sẽ như thế nào. Một người tu luyện, bất kể gặp phải chuyện gì, niệm đầu tiên phải nghĩ đến mình là đệ tử Đại Pháp, nghĩ đến trách nhiệm và sứ mệnh của mình, nghĩ đến việc bảo vệ Pháp là trên hết, giảng chân tướng cứu người là trên hết. Như vậy, cho dù là chuyện xấu đến đâu cũng sẽ biến thành chuyện tốt, đều là đang cho mình một cơ hội tiếp tục giảng rõ chân tướng ở tầng sâu hơn.

Trong thời khắc then chốt của biến đổi lịch sử to lớn này, hãy giữ vững thiện lương, trân quý một niệm thiện đãi đối với Pháp Luân Đại Pháp, thì trời sẽ ban hạnh phúc và bình an!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/17/502573.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/9/232244.html