Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Đài Loan

[MINH HUỆ 14-11-2025] Tôi sớm đã biết đến Pháp Luân Công vào năm 2004, nhưng lại để vụt mất cơ hội tu luyện, mãi cho đến tháng 5 năm 2018, tôi mới thực sự đắc Pháp. Con cảm tạ Sư phụ đã một lần nữa mở ra cánh cửa lớn cho con. Ban đầu, tôi chỉ muốn cầu trị bệnh, tôi đối đãi với việc tu luyện như việc học tập và làm bài tập về nhà trong người thường. Trải qua nhiều lần vấp ngã, tôi đã hiểu ra mục đích của việc tu luyện Chính Pháp, từ đó mở ra con đường phản bổn quy chân và cứu độ chúng sinh. Chủ đề ngày hôm nay tôi muốn chia sẻ với mọi người là: Vui sướng đắc được Đại Pháp, buông bỏ chấp trước và đề cao tự thân.

Buông bỏ tâm lợi ích, chuyển biến mối quan hệ với người thân

1. Không tính toán được mất, nhận được sự kính trọng của các chị em gái bên chồng

Nghĩ lại bản thân từ nhỏ đến lớn, tôi dường như không quá xem trọng đối với được mất về lợi ích, ví như: Thời còn trẻ, vì điều kiện gia đình không dư giả, biết bố mẹ đã vất vả để kiếm tiền lo cho gia đình, nên tiền lương và tiền thưởng khi mới đi làm, tôi đều đưa hết cho bố mẹ, chỉ giữ lại một phần nhỏ cho riêng mình, tôi cũng không so đo tính toán và suy nghĩ quá nhiều. Tôi duy trì thói quen này được khoảng bốn đến năm năm, mãi cho đến khi kết hôn.

Sau khi kết hôn, điều kiện kinh tế của gia đình chồng tôi cũng không tốt lắm. Tuy nhiên, điều kiện kinh tế của ba chị em gái bên chồng không tốt như gia đình tôi, khi đó, tôi đã cho họ vay tiền. Sau này, chỉ có cô em chồng trả lại cho tôi món nợ tương đối lớn, phần còn lại vẫn chưa trả. Hai người còn lại thậm chí không nhắc đến số tiền đã nợ tôi. Nhiều năm trôi qua, có một hôm chồng tôi nói rằng, ông ấy đã bảo họ không cần trả nữa. Trong lòng tôi nghĩ rằng, món tiền đó là tôi cho họ vay, sao ông ấy lại có thể tự ý quyết định và nói không cần trả nữa. Lúc mới đầu, tôi tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng khó tránh khỏi sự khó chịu. Sau khi đắc Đại Pháp, tôi đã minh bạch được đạo lý “Nợ thì phải hoàn trả”, tôi cũng không để tâm việc họ có trả tiền cho tôi hay không nữa.

Hồi mới đắc Pháp, các chị em gái bên chồng nghe nói tôi luyện Pháp Luân Công thì đều tỏ thái độ bài xích, không chịu nghe những gì tôi nói, đặc biệt là mỗi khi tôi nói về Trung Cộng, họ lại càng tỏ vẻ phản đối.

Mãi cho đến tận năm nay, tôi phát hiện rằng, họ đối với tôi càng ngày càng tốt. Khi họ đến nhà tôi, nếu nhìn thấy việc gì có thể giúp đỡ, không cần tôi nói, họ sẽ chủ động làm giúp. Ví như, thời tiết vùng núi thất thường, buổi sáng trời nắng sẽ mang quần áo ra ngoài phơi, nếu buổi trưa trở trời, họ sẽ lập tức thu quần áo vào trong nhà mà không nói một lời. Vào tháng Bảy, chồng tôi nói rằng, các chị em bên chồng đã bắt đầu tán đồng việc tôi luyện Pháp Luân Công. Có thể thấy rằng, vì họ thấy tôi đã được hưởng lợi từ Đại Pháp và có chuyển biến tốt. Do vậy, hiện tại họ lại càng kính trọng tôi.

2. Không tranh lợi

Tôi cùng anh trai, chị gái và anh rể đã hợp lại để mở một xưởng sửa chữa ô tô, nhưng vì xảy ra tranh chấp về tiền và quyền lực, nên xưởng đã giải tán. Bố tôi lấy tiền bán công xưởng và bán đất, chia cho cho các anh chị ấy 5-6 triệu Đài tệ, trong khi tôi không cầm khoản nào cả. Hai, ba năm trước, người cha già của tôi đã mất rất nhiều tiền trên thị trường chứng khoán. Ông vốn dĩ muốn bán nhà để trả số tiền đã vay, sau đó đi thuê nhà để sống hết quãng đời còn lại. Nhưng tôi kiên quyết không cho ông làm vậy, tôi liền đề nghị anh trai đi vay tiền, còn tiền lãi sẽ do tôi trả. Đến đầu năm nay, bố tôi nói rằng ông đã có tiền rồi, tôi không cần phải trả tiền lãi nữa.

Tôi băn khoăn tự hỏi số tiền đó từ đâu ra? Vài tháng sau, cha tôi mới nói cho tôi biết, hóa ra còn có đất của tổ tiên để lại có thể bán. Sau khi những người thân trong dòng tộc thương lượng xong, họ quyết định sẽ bán và phân chia cho nhau, ngoài ra còn có một khoản bồi thường. Cha tôi nhận được mấy chục vạn Đài tệ từ việc bán đất, anh trai và chị gái mỗi người nhận được hơn một triệu Đài tệ tiền bồi thường, cũng không có phần của tôi. Nhưng tôi không hề động tâm, bởi vì tôi cho rằng, số tiền này hoàn toàn không phải của tôi. Nếu đã không phải của tôi, thì còn gì để tranh giành nữa. Mọi người có thêm tiền, cuộc sống cũng tốt hơn, mối quan hệ gia đình được cải thiện, mọi người có thể chung sống hòa thuận với nhau, đây quả là một việc tốt.

2. Tu bỏ tâm oán hận, càng nhận được sự ủng hộ của chồng

Chồng của tôi là người thường, ông ấy rất có năng khiếu về âm nhạc, do vậy rất thích chơi những bản nhạc thịnh hành, hoặc đôi khi ông ấy sẽ bật to những bản nhạc đó. Cuộc sống của chồng tôi trôi qua rất thoải mái, nhưng mỗi ngày, tôi đều bị ngâm trong trường vật chất bất hảo đó, điều này tạo thành phiền não rất lớn đối với tôi. Đặc biệt can nhiễu đến việc tôi gọi điện, ngay cả khi đóng kín cửa ra vào và cửa sổ, thì cũng không ngăn chặn được tiếng ồn. Bởi vậy, tâm tôi bị dẫn động, tôi cũng có tâm oán hận, tâm trạng trở nên cáu kỉnh thất thường. Nhất là khi tôi gọi điện thoại mà không được, tiếng nhạc của ông ấy càng to hơn, lúc đó tôi càng khó giữ vững tâm tính.

Tôi cũng từng chia sẻ với ông ấy về điều này, nhưng thói quen rất khó thay đổi, ông ấy vẫn cứ thích gì làm nấy. Khi nhớ ra thì ông ấy sẽ vặn nhỏ âm thanh một chút, chỉ như vậy mà thôi. Tôi thường cảm thấy mệt mỏi, và đôi khi tôi không thể kiểm soát được bản thân, trong khi chủ ý thức đang lơi lỏng, tôi bỗng nhiên còn ngân nga những giai điệu đó một cách vô thức. Tư tưởng xấu này quả thực là không kẽ hở nào là không luồn vào, luôn khiến người ta không cẩn thận sẽ bị rơi vào bẫy. Sau này tôi chuyển niệm, và nghĩ rằng chồng tôi sống cũng không dễ dàng gì, đó là cuộc sống của ông ấy, do vậy tôi đã điều chỉnh tốt bản thân, quyết định buông tâm xuống, nên làm việc gì thì vẫn làm việc đó. Chỉ nhờ đúng một niệm như vậy ở trong Pháp, tiếng nhạc đã không thể ảnh hưởng được đến tôi. Sau khi buông bỏ chấp trước oán hận, chồng tôi càng ủng hộ việc tôi tu luyện Đại Pháp.

3. Bảo trì thiện ý và lòng yêu thương, chuyển biến mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu

Sau khi con trai tôi kết hôn, hai vợ chồng cháu cũng trải qua một khoảng thời gian mới có thể dung hòa tính cách của nhau. Tôi và chồng chưa từng can thiệp đến chuyện riêng của các con, thậm chí có lần, chúng còn cãi nhau to trước mặt chúng tôi. Khi con dâu ở một mình, tôi đã ôm cháu và bảo cháu đừng tức giận. Không ngờ rằng, ngay tối hôm đó, cháu đã thuê xe và mang con về nhà bố mẹ đẻ. Nhưng chúng tôi cũng không nói gì nhiều, chỉ cố gắng khuyên nhủ con trai.

Mỗi lần các cháu trở về nhà vào kỳ nghỉ, con dâu tôi ngoài lúc gọi tiếng “Mẹ” ra, thì thời gian còn lại cháu đều im lặng không nói gì, cứ ngồi xuống là chăm chăm nhìn điện thoại. Sau khi ăn xong, cháu chỉ giúp đỡ tôi việc rửa bát, sau đó cháu liền rời đi mà không dọn dẹp đĩa thức ăn, nồi niêu và xung quanh bàn bếp. Hoặc sau khi ăn xong, cháu sẽ dẫn con trai ra ngoài thăm hàng xóm hoặc bạn bè người thân, rất muộn mới trở về.

Những năm qua, mặc dù giữa tôi và con dâu không có quá nhiều tương tác và cũng không thường xuyên nói chuyện với nhau, nhưng tôi luôn giữ sự quan tâm đối với cháu. Ví như: Vốn dĩ con dâu tôi không muốn sinh bé thứ hai, nhưng cuối cùng, con trai và con dâu cũng chào đón đứa con thứ hai vào cuối năm ngoái. Vào ngày của Mẹ năm nay, tôi đã nhắn tin cho con dâu và nói rằng: “Cảm ơn con đã tặng mẹ một món quà lớn trong ngày của Mẹ. Con vất vả rồi! Chúc mừng Ngày của Mẹ!” Những sự quan tâm từng li từng tí như vậy cũng thể hiện sự yêu thương của tôi dành cho con dâu.

Vài tháng trước, các con tôi trở về nhà, một việc tốt bỗng nhiên xảy đến. Ví như trước đây, khi con trai tôi ra ngoài, con dâu sẽ nhất quyết đòi đi theo. Sau khi sinh con, mỗi lần như vậy, con dâu tôi sẽ đưa camera cho chúng tôi để theo dõi cháu. Lần này, khi con trai và cháu gái lớn đi thăm họ hàng, con dâu tôi bỗng nhiên chủ động ở nhà để chăm sóc đứa con gái hơn năm tháng tuổi. Cháu còn chủ động cho tôi xem đoạn video ghi lại cảnh cháu gái lớn vui vẻ chơi nghịch bùn ở nhà bà cô.

Còn nữa, lúc quần áo của cháu gái lớn bị lấm bẩn sau khi nghịch bùn. Tôi đưa cho cháu bộ quần áo ngắn của mình để thay. Con dâu tôi cầm lấy và thay cho cháu. Nếu là trước đây, con dâu tôi sẽ từ chối và sẽ sang nhà hàng xóm để mượn quần áo trẻ con cho con gái mặc.

Sau khi các con tôi rời đi, chồng tôi chủ động nói với tôi rằng, biểu hiện của con dâu lần này quả là khác biệt hẳn. Chúng tôi vui vẻ ôn lại những sự việc đã xảy ra ngày hôm đó, đột nhiên chồng tôi nói rằng: “Đó là vì bà tu tốt”. Sau khi đắc Pháp, chồng tôi thường trêu tôi: “Bà rốt cuộc đã tu đến đâu rồi?”, hoặc sẽ thường xuyên nhắc nhở tôi: “Bà là người tu luyện”. Nhưng nghe được câu “Bà tu tốt” nói ra từ miệng của ông ấy, khi đó, tôi chỉ nghĩ đến lòng cảm ân vô hạn đối với Sư phụ, và cũng cảm nhận được thế nào là “Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh”.

4. Không ngừng đề cao trong quá trình tham gia hạng mục gọi điện cứu người

Có thể tham gia vào hạng mục gọi điện cứu người chính là con đường mà Sư phụ đã an bài cho tôi. Điều đó khiến cho một người từng không thích gọi điện thoại như tôi, bỗng dưng lại chọn đi con đường này, trong khi có rất nhiều hạng mục Đại Pháp như vậy. Cuối tháng 11 năm 2019, tôi đã tham gia vào nền tảng RTC, bắt đầu gọi điện thoại giảng chân tướng cho chúng sinh Đại Lục.

Thời gian đó cũng chính là lúc các hạng mục giảng chân tướng tại các điểm du lịch bị ảnh hưởng do khách Đại Lục không đến nữa. Để tài nguyên của Đại Pháp có thể phát huy một cách tối đa, nền tảng RTC đã tổ chức lớp tập huấn cho người mới lần thứ ba. Do vậy, tôi đã buông tâm và thản đãng bước trên con đường gọi điện thoại chứng thực Pháp. Cảm ơn các tổ huấn luyện, tổ biên tập, các kỹ thuật viên và tất cả những phó xuất của các đồng tu trên nền tảng, từ đó giúp tôi dần có được sự đề cao, đoái hiện thệ ước cứu người của bản thân.

Không lâu sau khi bắt đầu gọi điện, tôi đã xuất hiện hai lần quan nghiệp bệnh. Biểu hiện của giả tướng nghiệp bệnh thứ nhất là, chỉ cần tôi gọi điện thoại, thì những thứ dơ bẩn từ miệng và mũi không ngừng tuôn chảy ra, lúc nghiêm trọng nhất, tôi thậm chí còn dùng hết một cuộn giấy vệ sinh trong chốc lát. Nhưng tôi hoàn toàn không bị ảnh hưởng, tôi chỉ cảm thấy áy náy với những đồng tu kết nối máy, cảm ơn mọi người đã bao dung đối với những âm thanh khó nghe mà tôi đã phát ra. Giả tướng nghiệp bệnh này mặc dù cho đến nay vẫn chưa tiêu mất hoàn toàn, nhưng cũng chỉ còn lại một chút không đáng kể, chỉ là đôi lúc sẽ xuất hiện trở lại.

Giả tướng nghiệp bệnh còn lại là một quan lớn đối với tôi, biểu hiện là da bị lở loét và chảy dịch. Lúc nghiêm trọng, mỗi ngày tôi phải thay rất nhiều khăn lau. Giả tướng này sẽ phát tác vào mùa đông, đến mùa xuân và mùa hè mới đỡ, phát tác liên tục trong ba năm liền, điều này khiến tôi vô cùng khốn khổ. Tôi đều phải mặc quần áo kín và bó, sợ người khác nhìn thấy sẽ sợ hãi, đặc biệt là vùng da bị lở loét ở tay, trông rất sợ. Ban đầu, tôi dùng tư duy của người thường để đối đãi với hiện tượng này, cảm thấy bối rối không hiểu vì sao lại như vậy? Đột nhiên có một ngày tôi chợt tỉnh ngộ ra, là Sư phụ đang giúp tôi tịnh hóa thân thể, hơn nữa đây cũng là chỗ hữu lậu lớn trong tu luyện! Tôi tự cảnh tỉnh bản thân không thể chỉ làm ở bề mặt, mà cần phải chân chính thực tu mới đạt. Hiện tại, quan này tôi đã vượt qua rồi, các đồng tu và người thường đều nói rằng, khí sắc của tôi đã tốt hơn, da dẻ trắng trẻo, da mặt cũng trở nên mịn màng hơn.

Tôi đã gọi điện trên nền tảng RTC hơn năm năm rồi, đây quả thực là một môi trường vô cùng tuyệt vời giúp tôi đề cao. Bởi vì chúng sinh tôi gặp phải cũng muôn hình vạn trạng, bản thân tôi giống như đi vân du vậy. Xác suất gặp người lương thiện có duyên và đồng ý thoái rất cao, khẩu khí khi nói chuyện lúc đầu của họ rất lương thiện. Có người còn nguyện ý kể thêm cho tôi nghe về hoàn cảnh và nỗi vất vả của họ, tôi cũng nhìn thấu được sự phẫn nộ và nỗi thống hận của họ đối với ác đảng.

Đôi khi tôi cũng dâng lên cảm giác bi thương và nỗi thất vọng, cảm thấy người Trung Quốc sao mà ngu muội và ngớ ngẩn như vậy, thật khiến người khác phải đau lòng và thương hại. Cũng có người sợ hãi và không muốn lắng nghe, họ thường cúp máy ngay lập tức, hoặc cố tình im lặng và không phản hồi, thậm chí có người còn đứng ở phía đối lập, nói ra những lời ác ý,… Trong những năm vừa qua, tôi đã gặp một trường hợp đặc biệt. Sau khi giảng xong phần mở đầu và bắt đầu khuyên thoái, đối phương lập tức đưa ra câu hỏi: “Trình độ học vấn của cô là gì?” Tôi trả lời: “Tôi tốt nghiệp cao học”. Đối phương nói tiếp: “Cô làm sao có thể tốt nghiệp thạc sỹ kia chứ, tôi cảm thấy cô không có năng lực và trình độ văn hóa của một người tốt nghiệp thạc sỹ”.

“Cách học, cách làm việc và xử lý vấn đề của cô đều không đúng”.

“Tôi đã luôn nhắm vào những khía cạnh xung quanh vấn đề tôi nói để cô hiểu được ý của tôi, nhưng cô vẫn không hiểu ra”.

Chờ đã, đây giống như một gậy cảnh tỉnh đối với tôi, cách thức khuyên tam thoái thường dùng đã hình thành một mô thức cố định, mặc dù bản thảo khuyên tam thoái đối với chúng sinh thông thường sẽ có chút khác biệt, nhưng tôi chưa từng suy nghĩ xem nên dùng cách tư duy và lời nói thế nào để giảng cho kiểu người này. Hướng nội tìm tôi nhận ra rằng, đây chính là những chấp trước và nhân tâm, bởi bình thường tôi hay được nghe các đồng tu khen mình khuyên thoái tốt nên sản sinh ra tâm kiêu ngạo, tâm tự mãn, tâm tự cho mình là đúng… và đủ loại nhân tâm cũng như chấp trước khác. Tầng thứ không đề cao thì đương nhiên sẽ không cứu được người.

Điều người tu luyện mong muốn chính là tu viên mãn, mọi phương diện đều cần phải đối chiếu với Đại Pháp mà làm. Thực sự làm được như vậy, tu tốt bản thân, hết thảy mọi thứ đều sẽ chuyển biến tốt hơn, cũng sẽ mang đến phúc báo “Nhân hòa sự an”. Trong tổ hạng mục gọi điện, thông qua quá trình học hỏi từ giao lưu của các đồng tu, khiến năng lực gọi điện thoại cứu người của tôi cũng liên tục được trau dồi, dần dần, lý giải đối với phương diện tâm tính và Pháp lý cũng khiến bản thân được đề cao lên.

Trên đây là tâm đắc của cá nhân tôi trong quá trình tu luyện, nếu có chỗ nào thiếu sót, kính mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/14/-500843.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/7/232210.html