Pháp Luân Đại Pháp đã cứu tôi khỏi tuyệt vọng
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 20-12-2025] Tôi đắc Pháp vào năm 1998. Trước đó, tôi mắc đủ loại bệnh bao gồm các vấn đề dạ dày, thấp khớp, chóng mặt, bệnh tim và trầm cảm. Tôi chưa từng trải qua một ngày mà không dùng thuốc.
Thỉnh thoảng tôi không ngủ được trong tám ngày liền. Tôi đi lại không vững, đau chân do thấp khớp, có khi còn loạng choạng và té ngã. Mỗi khi thấy chóng mặt, tôi không dám mở mắt ra—nếu mở mắt sẽ thấy căn phòng quay cuồng và tôi sẽ bị nôn mửa.
Hễ ăn món gì hơi ôi thiu thì tôi sẽ bị đau dạ dày; thậm chí làm việc nhẹ cũng khiến tôi khó thở. Tôi đã đến khám tại nhiều bệnh viện—Trung y, Tây y, và khí công—nhưng vẫn không cải thiện. Trái lại, tình trạng của tôi càng tệ hơn. Khi bệnh của tôi bộc phát tại nơi làm việc, các đồng nghiệp rất sợ, đôi lúc còn nhanh chóng đưa tôi trực tiếp đến bệnh viện.
Chồng tôi mắc bệnh sỏi thận, đau đớn đến mức chảy mồ hôi đầm đìa và phải nhập viện. Lúc đó lương của chúng tôi thấp, không đủ trang trải chi phí y tế, khiến cuộc sống rất khó khăn. Chồng tôi xuất viện ngay khi tình trạng của anh ấy cải thiện một chút, trước khi bình phục hoàn toàn.
Cùng lúc đó, bệnh của tôi nặng hơn. Thấy tôi thống khổ, chồng tôi tìm đến vị bác sĩ Trung y lớn tuổi mà anh ấy quen biết. Bác sĩ nói: “Tình trạng này chỉ có thể điều trị chứ không thể chữa khỏi–không chỉ bệnh viện nhỏ này mà trên thế giới cũng vậy. Nó có thể dẫn đến nhiều bệnh khác, chẳng hạn bệnh tim thấp khớp”. Nghe vậy, tôi vô cùng tuyệt vọng.
Về đến nhà, chồng tôi kể cho hai con nghe những gì bác sĩ nói, cả nhà chúng tôi cùng nhau bật khóc. Cuối cùng, chồng tôi nói: “Đừng lo. Nơi nào có ý chí, ở đó có con đường. Năm mới sắp đến rồi”. Hôm sau, anh ấy lên xe buýt đến thủ phủ tỉnh để mua một ít thuốc cho mình.
Trên đường về, anh nhìn thấy một người phụ nữ đang xách theo một chồng sách. Anh ấy hỏi: “Sao chị mua nhiều sách vậy?” Bà ấy nói: “Đây là một cuốn sách hay. Chuyển Pháp Luân dạy người ta làm người tốt, có hiệu quả kỳ diệu trong việc chữa bệnh khỏe người.” Chồng tôi bảo: “Sức khỏe của vợ tôi không được tốt đã mấy năm nay. Chị có thể bán cho tôi một cuốn được không?” Về đến nhà, anh ấy kể cho tôi cách anh có được cuốn sách.
Nhìn thấy sách Chuyển Pháp Luân tôi rất đỗi vui mừng và cảm thấy rất thân quen–tôi không nghĩ ngợi nhiều mà cầm sách lên và đọc. Càng đọc, tôi càng muốn đọc mãi. Khi đọc, dường như các chữ nhảy ra khỏi trang sách. Đôi khi chúng trở nên rất lớn, tôi tự nhủ không biết có phải mình hoa mắt không. Đôi khi, cuốn sách chuyển sang màu đỏ, và tôi không giải thích được. Tôi chỉ cảm thấy cuốn sách rất thần kỳ.
Trong sách Chuyển Pháp Luân có viết:
“Đến học công của chúng tôi, chỉ cần chư vị muốn học, là chư vị đến học thôi; chúng tôi có thể có trách nhiệm với chư vị; một xu cũng không lấy.” (Bài giảng thứ ba)
Thấy vậy, tôi nghĩ: Công pháp tốt như thế này lại không thu phí. Tôi cảm thấy đây đúng là chính pháp chính đạo—không phải công pháp bình thường.
Thấm thoắt mà Năm mới đã đến rồi. Vợ chồng tôi về quê thăm cha mẹ nội ngoại hai bên. Khi trở về, chồng tôi nói: “Năm nay em có vẻ rất vui, nói cười suốt chặng đường về. Trước đây em có vẻ bi quan và ủ rũ. Đã lâu rồi anh không nghe em than thở bị khó ngủ hay cảm thấy không khỏe nữa”.
Tôi nói: “Đúng rồi. Anh còn quên mua thuốc cho em trước Tết như trước đây. Có thật là cuốn sách đã chữa khỏi bệnh cho em không? Còn năm bài công pháp em vẫn chưa học. Vậy mà em đã khỏi bệnh rồi. Thật là thần kỳ!”
Lúc đó chúng tôi rất vui mừng. Chồng tôi nhanh chóng tìm điểm luyện công cho tôi. Mỗi buổi sáng vào lúc 3 giờ, tôi thức dậy, luyện công cùng mọi người, rồi đi làm, và học Pháp vào buổi tối. Cả gia đình đều ủng hộ tôi chuyện này.
Lúc đó, tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng—tôi rất hạnh phúc! Tôi đi thăm bạn bè thân quyến, nói với họ về sự tuyệt vời và mỹ hảo của Đại Pháp. Nhìn thấy sự thay đổi to lớn về thể chất và tinh thần của tôi, tất cả họ đều tin những gì tôi nói. Khoảng 20 người muốn học Pháp và luyện công cùng tôi.
Nhiều điều kỳ diệu đã xảy ra trong quá trình tu luyện của tôi. Ví dụ, có một đêm, tôi mơ thấy Sư phụ đến thăm tôi. Sư phụ nói: “Đừng cử động, Sư phụ sẽ thanh lý thân thể cho con”. Tôi nằm thẳng, Sư phụ đẩy hai tay về phía trước. Tôi cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp chạy từ hai bàn chân lên. Khi nó chạy đến cổ, vèo một cái, tôi không còn biết gì nữa và ngủ say đến sáng. Kể từ hôm đó, mọi bệnh tật của tôi đều biến mất. Lần đầu tiên trong đời, tôi trải nghiệm được cảm giác thật sự vô bệnh là gì.
Một hôm, chồng tôi nói: “Anh chỉ mua thuốc trị sỏi thận và thuốc giảm đau chân một lần. Sáu tháng nay anh không uống thuốc mà không thấy đau gì cả. Anh thậm chí còn chưa luyện công, chỉ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, mà bệnh đã khỏi rồi. Quả thật thần kỳ!” Con xin cảm tạ Pháp Luân Đại Pháp! Cảm tạ Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/20/503418.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/1/232049.html


