Bài viết của Thanh Sơn, đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 02-01-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp cao tuổi, năm nay đã tròn 80 tuổi. Tôi đắc Đại Pháp vào năm 1998, ở tuổi 53. Trong những năm tu luyện này, tôi nhiều lần vấp ngã, mới biết cách tu từng chút một. Từ nay về sau, tôi sẽ nỗ lực thực tu bản thân hơn nữa, theo kịp tiến trình Chính Pháp của Sư phụ, theo Sư phụ trở về nhà. Dưới đây là hai câu chuyện thần kỳ tôi đã trải nghiệm và muốn chia sẻ cùng các đồng tu.

Đường ống nước bị đóng băng đã tan chảy

Nhà tôi ở là một căn lầu nhỏ hai tầng, tầng dưới là một nhà xưởng. Nhà tôi cách nhiệt kém, nên hệ thống sưởi không đủ ấm. Mùa đông, tôi phải mặc áo khoác dày và quần bông ngay cả khi ở trong nhà. Vào những ngày lạnh nhất, tôi phải để vòi nước trong nhà nhỏ giọt để tránh cho đường ống không bị đóng băng.

Mùa đông năm 2013 lạnh bất thường. Vì quên mở vòi cho nước chảy nhỏ giọt nên đường ống bị đóng băng, kết quả là căn hộ của chúng tôi không có nước dùng. Nước trong đường ống sẽ không tan cho đến khi thời tiết ấm lên vào mùa xuân. Tôi nhớ Đại Pháp là không gì không thể, nên tôi đã cầu xin Sư phụ giúp.

Tôi vỗ nhẹ vào ống nước và nói: “Ngươi cũng đến đây vì Pháp. Chúng ta hãy cùng nhau niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ và xin Sư phụ gia trì để nước chảy lại bình thường nhé.”

Sáng hôm sau, tôi vô tình mở vòi nước, nước đã chảy như thường lệ! Pháp Luân Đại Pháp thật sự kỳ diệu. Tôi vô cùng biết ơn, lệ rơi không ngừng. Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại đã gia trì.

Về nhà bằng xe đạp điện chưa sạc pin

Vào một ngày mùa xuân, tôi quên sạc xe đạp điện trước khi lái xe đến nhà một đồng tu cách đó khoảng 13 dặm. Tôi không thể sạc ở nhà đồng tu vì không mang theo bộ sạc. Chuyện tương tự đã xảy ra vì trước đây tôi cũng quên mang theo sạc. Lần đó, khi xe hết điện, tôi đã phải dắt bộ cả quãng đường về nhà.

Lần này, chiếc xe lại không đủ điện để đưa tôi về nhà. Tôi phải làm sao đây? Rồi tôi nhớ ra rằng, là đệ tử Đại Pháp, bằng chính niệm, tôi có thể vận dụng thần thông.

Tôi nói với chiếc xe: “Cảm ơn ngươi đã chở ta bao năm qua. Nhưng hôm nay, ta phải xin lỗi vì đã không sạc pin cho ngươi. Ngươi cũng là một sinh mệnh đã đồng hóa và cùng ta chứng thực Đại Pháp. Chúng ta hãy cùng nhau phối hợp dùng thần thông nhé. Ta sẽ niệm hai câu chân ngôn, ngươi chở ta, chúng ta vừa chạy xe vừa sạc nhé.“

Nói xong, tôi không nhìn vào đồng hồ hiển thị pin nữa, tôi leo lên xe và phóng đi, cảm giác như thể đang đi trong một không gian khác. Dọc đường, tôi nghe thấy tiếng gió rít và thỉnh thoảng nhìn thấy một Pháp Luân lớn bay phía trên tôi. Chiếc xe chở tôi giống như chú chim nhỏ đang bay lượn, chúng tôi về đến nhà trong chốc lát.

Thưa Sư phụ, xin Ngài hãy yên tâm, từ nay, con sẽ thực tu và theo Ngài trở về nhà.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/2/499166.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/4/232541.html