Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi cuộc đời và gia đình tôi như thế nào
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Nội Mông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 15-11-2025] Kể từ khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã hành xử theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Kết quả là, cả tính cách và cuộc đời tôi đã trải qua sự thay đổi căn bản. Gia đình tôi hiện đã hiểu chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, họ đã được bảo hộ và đắc phúc báo.
Gia đình chồng tôi có một căn nhà cấp bốn có sáu gian. Mẹ chồng và tôi ở ba gian, trong khi đó hai người anh chồng chiếm ba gian còn lại. Lẽ ra tôi phải được chia hai gian. Khi khu đất bị giải tỏa, nó được định giá hơn bốn triệu nhân dân tệ. Anh cả chồng hỏi chia như thế nào. Tôi nói với anh ấy rằng tôi tu luyện theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn và tôi sẽ không lấy đồng nào, mặc dù lẽ ra tôi phải nhận được ít nhất một triệu nhân dân tệ. Sau đó, khi khoản tiền đền bù đất canh tác hơn 200.000 nhân dân tệ được phân phát, anh ấy cứ thế lấy hết mà không nói với tôi lời nào. Gia đình chồng tôi biết rằng nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi sẽ không hành xử như vậy. Qua sự việc này, cả gia đình đều thực tâm công nhận rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt.
Bố mẹ chồng tôi có ba người con trai và chồng tôi là út. Anh cả là quản lý trạm xe tải, còn anh hai là thợ nề. Chồng tôi không có kỹ năng gì đặc biệt. Bởi thế bố mẹ chồng thường coi thường vợ chồng tôi. Khi phân chia tài sản gia đình, chúng tôi bị gạt ra ngoài. Dù vậy, tôi vẫn tiếp tục gánh vác trách nhiệm chăm sóc nhu cầu hàng ngày của bố mẹ chồng. Khi bố chồng lâm bệnh nặng, ông gọi tôi đến bên giường và nói: “Bố đã đối xử tệ với con.”
Sau khi ông qua đời, hai anh chồng tôi không chịu trách nhiệm lo việc cúng giỗ. Vợ chồng tôi lo liệu hầu hết mọi việc. Đến năm giỗ thứ ba của ông, không gia đình nào muốn đứng ra tổ chức, mặc dù dự kiến sẽ có nhiều họ hàng đến dự. Gia đình tôi lúc đó đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng—cả hai con đều đang học trung học, còn sức khỏe của chồng tôi lại kém. Tôi đã vay 2.000 nhân dân tệ và làm chín mâm cỗ cúng giỗ. Bất cứ khi nào bố mẹ chồng ốm đau, chúng tôi đều chịu trách nhiệm chính trong việc chăm sóc.
Mẹ chồng vốn không ưa tôi và từng nói: “Khi tao còn sống, tao không cần mày nuôi. Khi tao chết, tao không cần mày chôn.” Bất chấp thái độ của bà, mỗi khi con trai và con dâu tôi mang đồ ăn ngon về, tôi đều mang biếu bà. Pháp Luân Đại Pháp đã dạy tôi cách làm một người tốt.
Mẹ chồng tôi sống thọ đến 95 tuổi. Khi bà qua đời, chị dâu cả không đến dự tang lễ, còn chị dâu thứ thì về sớm. Tôi ở lại trên núi một mình suốt ba ngày để canh mộ, mặc dù trời lạnh đến mức tôi đứng không vững. Các chú và cô em chồng tôi nói: “Cháu đúng là một người tốt.” Tôi đáp: “Đó là vì cháu tu luyện Đại Pháp. Nếu không có Đại Pháp, cháu đã không thể làm được như vậy. Sư phụ của Đại Pháp dạy chúng cháu làm người tốt.”
Chị dâu tôi là người mà không ai có thể nói lý lẽ được. Sau khi tôi nói với chị ấy về Đại Pháp và việc thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), chị ấy nói: “Nhìn cách mà em hành xử, chị sẽ thoái.”
Sau khi chứng kiến tấm lòng tốt của tôi, nhiều người dân trong làng nói rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Mỗi khi tôi đi ra ngoài để giảng chân tướng, khoảng 80% số người tôi nói chuyện đều đồng ý thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Có một người đàn ông tính tình nóng nảy, mọi người đặt biệt danh cho ông là “Con lừa”. Không ai dám chọc giận ông ấy. Khi tôi nói với ông ấy về Đại Pháp, ông nói: “Bất cứ điều gì chị nói, tôi đều tin.” Khi tôi tặng ông một tấm bùa hộ thân và một cuốn lịch (có thông tin về Pháp Luân Đại Pháp), ông nói: “Chị cho cái gì tôi cũng nhận.”
Anh chồng tôi nói với những người khác về tôi: “Với tính khí của cô ấy, nếu không tu luyện Đại Pháp, cô ấy sẽ không bao giờ làm được những việc này.”
Nhà tôi trồng rau. Hàng năm gió lớn đều làm hỏng nhà kính của các gia đình khác, nhưng nhà kính của chúng tôi vẫn luôn nguyên vẹn. Vào một mùa xuân, khi đang bán hẹ, tôi nhặt được một chiếc ví trên mặt đất, bên trong có 2.000 nhân dân tệ—gồm một số tờ 100 tệ và một ít tiền lẻ. Có hai người đến mua rau và tỏ ra vô cùng lo lắng. Họ nói rằng họ đã vay 2.000 tệ nhưng lại làm mất số tiền đó. Tôi hỏi họ thêm chi tiết để xác nhận chiếc ví là của họ. Tôi trả lại ví cho họ và họ vô cùng biết ơn.
Một số người dân trong làng nghĩ tôi thật ngốc và một người trong số họ nói: “Bà phải bán hẹ bao lâu mới kiếm được 2.000 tệ chứ? Bà có ăn trộm đâu, là bà nhặt được mà.”
Tôi đáp: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nếu không, tôi đã không làm thế này.” Cả làng đều biết chuyện này và khẳng định rằng các học viên Đại Pháp là người tốt.
Em trai tôi nhập ngũ năm 18 tuổi và sau đó gia nhập ĐCSTQ. Tôi đã giảng chân tướng cho cậu ấy nhiều lần, nhưng cậu ấy không nghe. Một mùa thu nọ, khi tôi về thăm nhà mẹ đẻ, tôi nấu món sườn heo kho đậu cô ve cho bữa cơm trưa. Sau bữa cơm, tôi nói với cậu ấy: “Hãy thoái [ĐCSTQ] ngay đi. Trời đang diệt tà Đảng. Chúng ta không được để chôn cùng nó.” Lần này, cậu ấy đã quyết định thoái.
Mùa xuân năm sau, khi cậu ấy đang tưới tiêu trên đồng ruộng, một tài xế say rượu đã lái xe lao thẳng về phía em trai tôi và đâm vào cậu ấy, hất cả xe và người xuống một con mương sâu. Dân làng tin chắc rằng cậu ấy đã chết. Nhưng không, em trai tôi rơi xuống cái hố gần một cái cây, bị gãy tay, gãy chân và vài cái xương sườn. Sau sáu tháng nằm viện, cậu ấy đã hoàn toàn bình phục. Giờ đây, cả gia đình tôi đều kiên định ủng hộ Pháp Luân Đại Pháp.
Trong giai đoạn cuối cùng của lịch sử này, tôi đã đắc Đại Pháp. Tôi vô cùng may mắn được trở thành đệ tử Pháp Luân Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp. Từ tận đáy lòng, con xin cảm tạ sự cứu độ từ bi và khổ độ của Sư phụ.
Với lòng biết ơn sâu sắc nhất, con xin kính lạy Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/15/502519.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/31/231952.html


