Bài viết của đệ tử Đại Pháp Đài Loan

[MINH HUỆ 20-10-2025]

Kính thưa Sư Phụ tôn kính! Thưa các bạn đồng tu!

Xin chào tất cả mọi người!

I. Giới thiệu

Tôi đắc Pháp vào năm 2007 và đã tu luyện Đại Pháp được 18 năm. Tôi thường cảm tạ Sư phụ và cảm thấy tâm mình đầy đủ vô cầu. Tôi nhận ra mình thật may mắn khi được tu luyện Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp, và được Sư phụ liên tục bảo hộ. Tôi có cơ hội trợ Sư cứu người, hoàn thành thệ ước tiền sử với chúng sinh. Hôm nay, với tấm lòng biết ơn vô hạn, tôi xin nhân cơ hội chia sẻ cát tường này với các đồng tu về thể nghiệm cá nhân của tôi về Phật ân hạo đãng, để cảm tạ Sư ân.

Mẹ chồng tôi năm nay 85 tuổi, vẫn sống tại căn nhà cũ ở Đài Nam. Chồng tôi rất hiếu thảo, đã sống cùng mẹ ở Đài Nam nhiều năm để có thể chăm sóc bà trong những sinh hoạt thường nhật.

Tôi làm việc ở Cao Hùng, đồng thời đảm nhiệm công tác phụ đạo của khu, và tham gia một số hạng mục Đại Pháp, nên tôi đã chọn sống ở Cao Hùng. Mặc dù rất bận rộn, tôi vẫn cố gắng dành thời gian về nhà giúp việc nhà và nấu nướng. Gia đình tôi ủng hộ việc tu luyện của tôi. Mẹ chồng tôi không hề buồn vì tôi thường bận rộn với công tác Đại Pháp mà không ở Đài Nam. Ngược lại, bà còn đối xử với tôi tốt hơn vì tôi tu luyện. Bà đặc biệt vui mừng khi gặp tôi và thường gọi tôi là “cục cưng của mẹ”.

II. Thần tích mà tôi đích thân trải nghiệm

Một sáng thứ Sáu tháng Mười năm ngoái, sau khi xin nghỉ phép đi làm vài việc vặt, tôi trở về nhà ở Đài Nam. Khi tôi giải quyết xong việc nhà thì đã hơn 7 giờ tối. Vì đang nghĩ đến hoạt động học Pháp và giao lưu “Hàng tháng” ở khu vực tôi phụ trách trong hai ngày nữa, và tôi cũng là trưởng nhóm, nên mặc dù mọi thứ đã sẵn sàng, tôi vẫn muốn về nhà kiểm tra xem tài liệu đã được chuẩn bị đầy đủ chưa, và tĩnh tâm suy nghĩ về những tâm đắc thể hội mà tôi muốn chia sẻ với các đồng tu. Vì vậy, tôi quyết định trở về Cao Hùng ngay đêm đó.

Biết tầm nhìn ban đêm rất kém, tôi luôn lái xe vào làn đường ngoài cùng của đường cao tốc, và không chuyển làn, chỉ nghĩ rằng mình muốn lái chậm và về nhà an toàn. Tuy nhiên, ngay sau khi đi qua nút giao thông Cương Sơn, một chiếc xe container lớn ở làn giữa đã cố gắng chuyển làn sang làn ngoài cùng. Không để ý đến xe tôi ở bên phải và hơi chếch về phía trước, tài xế xe tải đã lái xe tông thẳng vào xe tôi. Làm sao chiếc xe nhỏ bé của tôi có thể chịu được cú va chạm của con quái vật này? Ngay lập tức, xe tôi quay ngoắt lại. Sự việc xảy ra quá đột ngột; tôi không kịp suy nghĩ hay phản ứng gì, chỉ kịp hét lên “A…a…a…!” và nghe thấy những tiếng “Bùm…bùm…bùm…!” liên tục. Đột nhiên, tôi tự hỏi mình đang ở đâu. Nhìn kỹ, tôi thấy những chiếc xe đang phóng nhanh qua hai bên xe tôi. Tôi kinh hãi nhận ra rằng xe của mình đã bị hất ra khỏi làn đường, và giờ đang chạy theo hướng ngược lại, ngay giữa làn giữa và làn trong. Biết tình huống của mình cực kỳ nguy hiểm, tôi bối rối và nhắm mắt lại vì không thể chịu đựng được nữa…

Tuy nhiên, ngay khi tôi vừa nhắm mắt lại, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Tôi cảm thấy vô lăng xe bị một lực kéo sang trái, và chiếc xe lùi nhanh về phía sau sang bên trái. Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy chiếc xe đã dừng lại bên lề đường, và chiếc xe container lớn gây tai nạn cũng đã dừng lại phía sau xe tôi.

Khi xe lùi vào lề đường, tôi lập tức nhận ra chính Sư phụ từ bi đã cứu tôi, Sư phụ đã gánh tội thay tôi. Trong tâm tôi vô cùng biết ơn, nhưng cũng vô cùng nuối tiếc…

Vụ tai nạn này khiến tôi thực sự hoảng sợ. Sau khi xe dừng lại, tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Tôi chỉ ngồi đó ngơ ngác cho đến khi tài xế xe tải đến gõ cửa sổ xe tôi, và hỏi tôi có bị thương không. Mãi đến lúc đó tôi mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra và sờ lên người mình, nói chắc nịch với tài xế: “Tôi không bị thương, tôi không sao”. Anh ta nói cần phải đặt biển cảnh báo tam giác và bảo tôi gọi cảnh sát. Lúc đó, tôi thậm chí còn không biết cách gọi điện thoại. Sau một hồi loay hoay, cuối cùng tôi cũng gọi được cảnh sát. Cảnh sát đã đến hiện trường ngay sau đó.

Sau khi ra khỏi xe, tôi thấy đầu xe bị hư hỏng hoàn toàn, xăng chảy ra khắp mặt đường. Tôi hỏi cảnh sát: “Trong lúc đó, tôi cảm thấy xe mình đã va chạm với nhiều xe khác. Tại sao chỉ có xe tôi và xe container dừng lại bên lề đường? Những xe khác đâu rồi?” Cảnh sát trả lời: “Cô không va chạm với bất kỳ xe nào khác. Xe container đã đâm cô bốn, năm lần hoặc hơn.”

Sau tai nạn, tài xế xe tải đã gọi điện cho tôi liên tục hai ngày để hỏi thăm tình hình. Anh ấy nói rằng sau khi xem lại đoạn phim ghi lại vụ tai nạn từ camera hành trình, anh ấy đau buồn đến mức gần như không ăn được gì. Mỗi bữa anh ấy chỉ ăn được vài miếng, tự trách mình đã gây ra cú sốc lớn cho tôi… Vì vậy, anh ấy nhất quyết xin lỗi tôi trực tiếp và cầu xin sự tha thứ. Tôi liên tục an ủi anh ấy, nói rằng mọi chuyện đều ổn, thì anh ấy mới cảm thấy nhẹ nhõm. Đối với hầu hết mọi người, đây có thể là một thử thách chí mạng, hoặc dẫn đến những chấn thương và gãy xương nghiêm trọng; không thể nào bình yên vô sự được. Một đồng tu nói rằng, vụ tai nạn này đã đặt ra ít nhất năm thử thách đe dọa đến tính mạng, nhưng Sư phụ đã can thiệp với lòng từ bi, giúp đệ tử vượt qua tai ương mà không hề hấn gì. Dưới đây là một số chi tiết mà Sư phụ đã bảo hộ tôi:

1. Xe ô tô của tôi bị xe container tông nhiều lần. Hai cánh cửa bên trái bị móp méo, phần đầu xe bị hư hỏng hoàn toàn, nhưng ghế lái không bị móp méo và không đè bẹp thân tài xế.

2. Xăng chảy ra khắp mặt đất, phần đầu xe của tôi vẫn còn bốc khói nhưng không bắt lửa.

3. Tôi cảm thấy cơ thể mình được bao bọc bởi một luồng năng lượng và liên tục bị xe container đâm vào, nhưng toàn bộ quá trình chỉ giống như những va chạm nhẹ mà trẻ em gặp phải khi chơi xe đụng ở công viên giải trí.

4. Chiếc xe được dừng giữa hai làn đường, nhưng không nằm trên chính làn đường đó, do đó tránh được va chạm trực diện với phương tiện ngược chiều.

5. Chiếc xe của tôi chạy ngược chiều giữa hai làn đường. Các xe ngược chiều đã kịp tránh, nhưng cuối cùng chiếc xe của tôi đã phải lùi lại và dừng lại bên lề đường.

6. Toàn bộ quá trình vô cùng nguy hiểm, nhưng cả tài xế xe tải và tôi đều bình an.

7. Không xảy ra tai nạn liên hoàn gây thương tích cho xe khác hoặc người khác.

Trong tai nạn này, Sư phụ đã thi triển Thần tích, không chỉ bảo vệ các đệ tử, mà còn bảo vệ cả tài xế xe tải và tất cả mọi người và phương tiện trong trường không gian lúc bấy giờ. Thật kỳ diệu khi không ai tử vong hay bị thương trong vụ tai nạn, điều này khiến tôi càng hiểu sâu sắc hơn lòng từ bi và sự che chở vô biên của Sư phụ dành cho tất cả chúng sinh, cũng như Pháp lý cao tầng của Phật ân hạo đãng.

Tôi hiểu rằng người tài xế này cũng đến đây với hy vọng được nghe về Pháp Luân Đại Pháp trong kiếp này, có cơ hội tu luyện và trở về Trời. Mặc dù người tài xế xe tải đã kết nối với tôi theo cách này, nhưng tôi không hề trách anh ấy. Thay vào đó, tôi nghĩ cách làm thế nào để anh ấy hiểu được vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, và không bỏ lỡ cơ hội này. Tôi nghĩ đến việc mời anh ấy đi xem Thần Vận, đó sẽ là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề này.

Sau nhiều lời mời chân thành, cuối cùng anh ấy cũng đồng ý xem Thần Vận. Tôi vô cùng vui mừng và đã chuẩn bị kỹ lưỡng tài liệu giảng chân tướng cho anh ấy, bao gồm thông tin về sự hồng truyền của Pháp Luân Đại Pháp, vẻ đẹp của Thần Vận và sự thanh lọc thế giới. Tại buổi biểu diễn Thần Vận, tôi đã đích thân đưa tài liệu cho anh ấy. Tôi nói với anh ấy rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và Sư phụ Lý Hồng Chí dạy chúng ta trở thành người tốt, Chân, Thiện, Nhẫn. Vì vậy, tôi đã không gây khó dễ cho anh ấy trong suốt quá trình, và liên tục an ủi anh ấy, bảo anh ấy đừng lo lắng. Tôi cũng muốn chia sẻ vẻ đẹp của Đại Pháp với anh ấy. Hơn nữa, vì Sư phụ Lý Hồng Chí đã triển hiện Thần tích bảo vệ chúng tôi, nên cả hai chúng tôi đều không bị thương trong vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng này, và hôm nay chúng tôi có thể ngồi đây cùng nhau và thưởng thức một buổi biểu diễn Thần Vận tuyệt đẹp và tuyệt vời như vậy.

Khi Pháp Thân của Sư Phụ Lý Hồng Chí xuất hiện trong phần cuối của buổi biểu diễn Thần Vận, tôi nói với tài xế xe tải rằng đây chính là Sư Phụ Lý Hồng Chí từ bi và vĩ đại. Anh ấy và tôi chắp tay cảm tạ sự cứu độ của Sư phụ. Tôi đặc biệt dặn dò anh ấy phải đọc kỹ tất cả tài liệu khi về nhà.

III. Thệ ước đến thế gian, đảm nhiệm phụ đạo khu là trách nhiệm lớn

Mỗi đệ tử Đại Pháp đều phải làm tốt ba việc để hoàn thành thệ ước khi đến thế gian. Ngoài việc học Pháp, luyện công và phát chính niệm, để làm tốt việc thứ ba, tôi đã tham gia Đoàn nhạc Thiên Quốc, tinh tấn luyện công và yêu cầu bản thân nắm bắt cơ hội tham gia các hoạt động hồng Pháp và cứu người. Hàng năm, tôi đều tận dụng môi trường làm việc để quảng bá Thần Vận cho các đồng nghiệp. Tôi học làm trà sư và làm trà sư để quảng bá Thần Vận cho những chúng sinh có duyên. Tôi cũng cố gắng hết sức để hoàn thành trách nhiệm của một phụ đạo viên khu vực, và tạo môi trường cho các đồng tu tu luyện, chẳng hạn như tổ chức các đồng tu luyện công, học Pháp và lên kế hoạch hoạt động. Tôi cũng tham gia vô số hoạt động giảng chân tướng và cứu người cùng các đồng tu. Mặc dù cuộc sống bận rộn, tôi vẫn cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Tôi cảm thấy mình là một đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp và là một đệ tử tốt của Sư phụ.

Sau khi trải qua sự việc này, tôi cũng đã cẩn thận xem xét lại bản thân dựa trên Pháp lý: Liệu có phải do nghiệp lực gây ra, hay là do tôi không phù hợp với Pháp và bị tà ác lợi dụng? Rõ ràng, có một phần nguyên nhân là do bản thân tôi tu luyện chưa đủ.

Nhìn lại, tôi đã đảm nhận trách nhiệm làm phụ đạo khu vực không lâu sau khi đắc Pháp, điều này cho thấy rằng “làm tốt công việc phụ đạo, duy trì môi trường tu luyện tốt, và hỗ trợ các đồng tu” phải là một trong những thệ ước “quan trọng nhất” của tôi.

Tuy nhiên, tôi đã không coi trọng nguyện ước này và thường lấy cớ “tất cả chúng ta đều tu luyện cùng một Pháp, mỗi đồng tu phải tự chịu trách nhiệm cho sự tu luyện của mình” để thoái thác trách nhiệm, thay vì coi trọng sứ mệnh thiêng liêng mà Sư phụ giao phó như một vinh dự tối cao. Trong những năm gần đây, do mâu thuẫn với các đồng tu, không đồng tình với hành vi của họ, hoặc không chịu bước ra học Pháp, chia sẻ kinh nghiệm, hay tham gia các hoạt động giảng chân tướng, tôi đã nảy sinh những suy nghĩ tiêu cực như “Tôi chỉ muốn làm những gì trạm phụ đạo yêu cầu, không muốn lên kế hoạch hay làm gì thêm nữa”. Thực ra, tôi đã lơ là nghiêm trọng trách nhiệm của mình với tư cách là một phụ đạo viên khu vực.

Sư phụ giảng:

“Tu luyện chân chính, cần phải hướng tâm mà tu, hướng nội mà tu, hướng nội mà tìm, chứ không hướng ngoại mà tìm.” ( Chuyển Pháp Luân )

Tôi thường học nguyên lý này, nhưng khi có mâu thuẫn với các đồng tu, tôi lại không hướng nội theo lời dạy của Sư phụ. Thay vào đó, tôi hướng ngoại, oán giận chỉ trích và đổ lỗi cho những thiếu sót hoặc lỗi lầm của họ. Tôi thậm chí còn than phiền với điều phối viên hoặc phụ đạo viên, để xin sự chấp thuận của họ. Tuy nhiên, tầng thứ tu luyện của mỗi học viên là khác nhau, và sự khác biệt trong nhận thức về Pháp của họ là điều không thể tránh khỏi. Tại sao tôi lại kiêu ngạo đến vậy, hy vọng các đồng tu cũng phải suy nghĩ và hành động giống mình?

Sau khi tôi bắt đầu hướng nội, tôi nhận ra rằng khi tôi có ý nghĩ bàn luận về những thiếu sót hoặc hành vi sai trái của các đồng tu, tôi sẽ tạo ra những vật chất tiêu cực tương ứng trong trường không gian của mình, và những vật chất này sẽ tấn công vào các đồng tu, đồng thời củng cố những nhận thức và chấp trước sai lầm của chính tôi.

Khi tôi bình tĩnh lại và suy ngẫm lại về câu hỏi “Tại sao tôi luôn đổ lỗi và nói xấu các đồng tu mỗi khi có mâu thuẫn?”, tôi nhận ra rằng mình đã che giấu và bảo vệ đủ loại chấp trước. Tôi không muốn phơi bày những chấp trước này trước mặt các đồng tu! Những chấp trước này bao gồm “muốn giữ thể diện và không muốn người khác bàn tán về mình”, “muốn chỉ trích người khác”, “muốn thể hiện”, “tân tranh đấu thể hiện giỏi hơn người khác”, và “tâm coi thường người khác”… Chẳng phải những chấp trước này là xiềng xích trói buộc tôi và ngăn cản tôi đề cao sao? Tại sao tôi vẫn còn ôm giữ chúng chặt đến vậy?

Trước đây, tôi không thể hiểu được lời Sư phụ:

“Vô phi thị nhân tâm, hữu tâm bất thị bi” (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc năm 2004)

Nhận thức hiện tại của tôi là: chỉ khi chúng ta thoát khỏi chấp trước của con người, thì lòng từ bi chân chính mới có thể khởi sinh. Khi lại gặp phải những tình huống cần phải bổ sung cho các đồng tu, tôi đối xử với họ bằng lòng tốt. Giờ đây, tôi không còn bất mãn với họ nữa; đó hoàn toàn là một sự lý giải từ bi. Các đồng tu cũng cảm nhận được cái Thiện của tôi và phản hồi tích cực. Cuối cùng tôi đã trải nghiệm được trạng thái an hòa phù hợp với yêu cầu của Pháp lý.

Bài viết có những điểm còn thiếu sót, xin các đồng tu từ bi chỉ giúp.

Cảm ơn Sư phụ! Cảm ơn các đồng tu!

(Bài giao lưu tâm đắc tại Pháp hội Đài Loan năm 2025)

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/20/501674.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/10/26/231058.html