Bài viết của Nhất Phương, đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-04-2026] Cuộc sống mang đến cho chúng ta vô số lựa chọn về sinh mệnh và tương lai của chính mình. Những sự việc có vẻ bình thường diễn ra quanh tôi đã làm sâu sắc thêm nhận thức của tôi về thực tại vô hình nhưng không thể chối cãi của nhân và quả. Tôi muốn chia sẻ ba câu chuyện minh họa cho điều này.

Vợ cũ của chồng tôi và em trai cô ấy

Năm 2005, tôi kết hôn với người chồng hiện tại. Khi chúng tôi mới quen nhau, anh ấy chưa phải là học viên Pháp Luân Đại Pháp, nhưng không lâu sau anh đã bắt đầu tu luyện.

Sau khi tu luyện khoảng ba tháng, anh ấy bắt đầu giảng chân tướng về cuộc bức hại và giúp mọi người thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cùng các tổ chức thanh niên của nó. Anh ấy hỏi tôi liệu người đã khuất có thể thoái được không. Khi tôi nói là được, anh ấy nhờ tôi giúp vợ cũ của mình thoái Đoàn Thanh niên Cộng sản, tổ chức mà cô ấy đã gia nhập trước khi qua đời. Tôi đã giúp cô ấy thoái.

Vài ngày sau, chồng tôi kể rằng vợ cũ đã báo mộng cho anh, cô ấy nói mình đang sống rất tốt và anh không cần phải lo lắng cho cô nữa. Cô ấy mỉm cười và trông rất khỏe mạnh, hoàn toàn khác hẳn trước đây. Tôi biết cô ấy đã thực sự được đắc cứu.

Em trai của vợ cũ chồng tôi đã rất tức giận khi nghe tin chồng tôi tu luyện Đại Pháp và từ đó trở đi, cậu ấy hầu như không nói chuyện với anh. Khi cậu ấy phải nhập viện, chồng tôi đã đến thăm. Ngay khi anh vừa bước vào phòng, người em trai đã tức giận hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Chồng tôi mỉm cười và nói: “Anh nghe tin em nằm viện nên đến thăm em.”

Người em trai liền đáp: “Tại sao anh lại luyện Pháp Luân Công? ĐCSTQ không cho phép mà anh vẫn luyện. Anh đang chống lại ĐCSTQ đấy. Đảng trả lương hưu cho anh cơ mà. Anh thật quá đáng!”

Chồng tôi nói: “Em xem Chân-Thiện-Nhẫn tốt như vậy, thế mà ĐCSTQ lại không cho phép.”

Người em trai lập tức ngắt lời: “Đừng nói nữa! Chúng ta bất đồng quan điểm. Anh đi đi!” Thấy cậu ấy đang kích động, chồng tôi liền rời đi.

Một tuần sau, người em trai xuất viện và cùng vợ đến thăm chúng tôi. Đây là lần đầu tiên tất cả chúng tôi gặp nhau. Sau vài lời chào hỏi lịch sự và trò chuyện đôi câu, họ ra về. Cậu ấy gọi tôi là “Chị gái”, một cách gọi thể hiện sự tôn trọng, thân thiện và ấm áp.

\Một tháng sau, khi đang đi xe máy điện, cậu ấy bị một chiếc xe tải tông trúng. Tình trạng của cậu ấy rất nguy kịch và phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Chồng tôi vội vã đến bệnh viện, nhưng vì cậu ấy đang ở trong phòng ICU nên các bác sĩ không cho chồng tôi vào thăm. Người em trai sau đó đã qua đời.

Năm tuần sau, trong lúc tang lễ của cậu ấy đang diễn ra, tôi đang thiu thiu ngủ ở nhà thì chợt thấy vong linh của cậu ấy bên ngoài cửa sổ. Tay chân cậu ấy bị trói vắt ra sau vào một cái cọc, đầu gục xuống và khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Cậu ấy cầu xin tôi mau chóng giúp cậu thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó. Thái độ của cậu ấy vô cùng khẩn thiết. Tôi nói: “Nếu trước đây cậu tin tôi thì chuyện này đã không xảy ra. Tôi sẽ giúp cậu thoái. Cậu có thể đi được rồi!” Sau khi tôi đồng ý, cậu ấy liền rời đi.

Cháu trai tôi

Cháu trai tôi là một cán bộ thôn và là đảng viên ĐCSTQ. Tôi đã nhiều lần nói với cháu về Đại Pháp và khuyên cháu thoái Đảng, nhưng cháu nhất quyết không tin. Cháu bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày và khi tôi đến thăm cháu ở bệnh viện, tôi lại khuyên cháu thoái Đảng. Tôi nói: “Cháu đừng hoài nghi nữa. Chỉ có Đại Pháp mới cứu được cháu thôi!”

Cuối cùng cháu cũng đồng ý và nói: “Vâng, để cháu thử xem sao!” Từ “thử” ngụ ý rằng cháu vẫn chưa thực sự tin lời tôi.

Ngày hôm sau, anh trai tôi đến bệnh viện thăm con trai (tức là cháu trai tôi). Cháu kể với bố rằng tôi đã cố gắng thuyết phục cháu từ bỏ tư cách đảng viên ĐCSTQ. Anh trai tôi cũng là một quan chức chính phủ, anh ấy không tin vào Đại Pháp và bảo con trai đừng nghe lời tôi.

Ba ngày sau, cháu trai tôi qua đời. Đêm đó, cháu hiện về bên giường tôi và nói: “Cô ơi, những gì cô nói đã linh nghiệm rồi.”

Tôi đáp: “Nếu trước đây cháu tin thì cháu đã không phải chết.” Tôi biết rằng ngay cả khi lúc còn sống cháu chưa hoàn toàn tin vào những chân lý sâu sắc mà tôi đã nói, nhưng vì cháu đã hứa thoái xuất khỏi ĐCSTQ nên điều đó vẫn có tác dụng nhất định.

Cổ nhân có câu: “Lời thì thầm của con người, Trời nghe như tiếng sấm; tội lỗi trong căn phòng tối, Thần linh nhìn thấy như tia chớp.” Người Trung Quốc tin rằng thần linh có thể nhìn thấu mọi điều thiện ác, đẹp xấu trên thế gian, nhưng việc họ có can thiệp hay không, hoặc khi nào can thiệp, thì con người không thể đoán trước được.

Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Tôi hy vọng mọi người sẽ thức tỉnh, nhìn thấu những lời dối trá của ĐCSTQ, cắt đứt mọi mối liên hệ với Đảng và thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó càng sớm càng tốt, để họ có thể lựa chọn tương lai tươi sáng cho chính mình.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/19/507516.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/16/234241.html