Chiếc gương trong từ ngữ
Thích thành công lớn, chọn dễ tránh khó, khó khăn lùi bước
Bài viết của Nhất Ngôn
[MINH HUỆ 16-08-2025] Đối với chúng ta, những đệ tử Đại Pháp, Chân-Thiện-Nhẫn là sự chỉ đạo tuy luyện tâm tính, và sự tu luyện của chúng ta bắt đầu bằng việc trở thành một người tốt trong người thường. Vậy câu hỏi đặt ra là: “trở thành một người tốt trong người thường” nghĩa là gì?
Chúng ta đều biết rằng vũ trụ cũ đã trải qua các giai đoạn thành, trụ, hoại, diệt, càng đến cuối cùng thì sự sai lệch càng lớn. Mỗi triều đại ở Trung Quốc cũng trải qua các giai đoạn thành, trụ, hoại, diệt, lần lượt từng triều đại một thay nhau. Trong thế giới loài người có lý tương sinh tương khắc, thiện và ác phản chiếu lẫn nhau, chính và tà cùng tồn tại. Do đó, những tiêu chuẩn mà con người coi trọng có thể không phải là tiêu chuẩn chân chính; chúng giống như những chiếc phao trên sông, thay đổi theo mực nước lên xuống.
Việc tu luyện dạy chúng ta bắt đầu bằng việc trở thành một người tốt trong người thường, cho đến khi tẩy sạch phàm trần, để cho bản tính tiên thiên lại trở thành người làm chủ sinh mệnh mình. Do đó, cần phải tuân theo đặc tính vũ trụ Chân, Thiện, Nhẫn để tìm lại “tiêu chuẩn làm người tốt” đúng đắn, điều này đã trở thành sự tất yếu.
Bài viết này sử dụng một vài thành ngữ để khám phá và thảo luận một khía cạnh nhỏ của vấn đề. Ví dụ về những thành ngữ này có thể dễ dàng tìm thấy trong xã hội thường nhật, và trong các hoạt động khác nhau của các học viên Pháp Luân Đại Pháp trong việc tu luyện, hồng Pháp, giảng chân tướng, và chống bức hại.
1. Thích thành công lớn (Háo đại hỉ công)
[Ý nghĩa]: Trong tiếng Trung, cụm từ “Háo đại hỉ công” (thích việc lớn, thích thành công – tạm dịch: thích thành công lớn), miêu tả người chỉ tập trung vào việc làm những việc lớn lao, theo đuổi danh lợi và thành công, lời nói và hành động của họ thường khoa trương, theo đuổi mục tiêu cao xa, viển vông. Người thích thành công lớn thường say mê với việc mưu cầu danh tiếng (cô danh điếu dự). “Cô” nghĩa là mua, “Điếu” nghĩa là dùng mồi dụ cá cắn câu, ví dụ như lừa đảo. “Cô danh” (Tìm kiếm danh vọng) và “Điếu dự) (theo đuổi danh dự) hợp lại, ám chỉ việc đạt được vinh dự và lời khen ngợi giả tạo bằng nhiều cách khác nhau.
[Câu ví dụ:]
Ví dụ 1: Anh ta là kiểu người thích thành công lớn (háo đại hỉ công), một thành tích ba phần thì anh ta nói thành mười phần.
Ví dụ 2: Cái tâm hư vinh thể hiện trong hành vi, chủ yếu qua việc so sánh mù quáng, thích thành công lớn (háo đại hỉ công), cái tâm thể hiện bản thân rất mạnh mẽ.
Ví dụ 3: Trước đây, Vũ Đế nhà Hán thích thành công lớn (háo đại hỉ công). (Lộ sử của La Mật)
Lưu ý rằng chúng ta chỉ sử dụng câu ví dụ này ở đây. Việc Hán Vũ Đế có thực sự thích thành công lớn (háo đại hỉ công) không lại là một chủ đề khác.
[Từ trái nghĩa:] Các từ trái nghĩa của thích thành công lớn (háo đại hỉ công) bao gồm: thực tế thiết thực (cước đạp thực địa), không tranh với đời (dữ thế vô tranh), và làm gì chắc nấy (ổn trát ổn đả).
Trong quần thể những người tu luyện chúng ta, một số người thích tạo ra mới lạ (tiêu tân lập dị), làm những việc rầm rầm rộ rộ, phải chăng cũng là những người thích thành công lớn (háo đại hỉ công)? Thích thành công lớn (háo đại hỉ công) không tập trung vào kết quả thực tiễn, và trái ngược với thực tu. Nếu không thay đổi, thì cơ duyên sẽ bị lãng phí, và khi chân tướng đại hiển, thì hối hận cũng đã muộn rồi.
2. Chọn dễ tránh khó (Tị trọng tựu khinh)
[Ý nghĩa]: “Tị trọng tựu khinh” (tạm dịch: chọn dễ tránh khó) có nghĩa là tránh né những trách nhiệm nặng nề, và chỉ nhận những trách nhiệm nhẹ nhàng. Cụm từ này cũng thường được dùng để miêu tả khi đối mặt với những vấn đề quan trọng hoặc khó khăn, thì lựa chọn né tránh, hoặc chọn giải quyết những vấn đề đơn giản hơn, nhằm trốn tránh trách nhiệm hoặc khó khăn.
[Câu ví dụ:]
Ví dụ 1: Khi thảo luận các vấn đề, ông ta luôn chọn dễ tránh khó (tị trọng tựu khinh), và chỉ nói về những chi tiết vụn vặt.
Ví dụ 2: Quan sát lời nói của ông ta, dường như có ý nghĩa sâu xa, nhưng ông ta luôn chọn dễ tránh khó (tị trọng tựu khinh), và không muốn trực tiếp chỉ ra những ưu điểm và nhược điểm. E rằng đây không phải là hành vi của một vị quan trung thành. Bệ hạ nên lưu ý điều này, để không làm hỏng những đại kế quốc gia. (Tư trị thông giámcủa Tư Mã Quang)
Ví dụ 3: Tuy nhiên, các cuộc thảo luận hầu hết đều chọn dễ tránh khó (tị trọng tựu khinh), và không thể giải quyết các vấn đề hiện tại, chỉ dùng lời lẽ văn hoa để làm hài lòng hoàng đế, chứ không thực sự có ích gì cho quốc sự. Cuối cùng, điều này dẫn đến dư luận bàn tán xôn xao, khó thu phục nhân tâm. (Minh sửcủa Trương Đình Ngọc)
[Từ trái nghĩa]: Những từ trái nghĩa với chọn dễ tránh khó (tị trọng tựu khinh) bao gồm: Dám nhận trách nhiệm (Dũng ư đảm đương); Đối mặt vấn đề (Trực diện vấn đề); Chịu thương chịu khó (Nhiệm lao nhiệm oán).
Những đệ tử Đại Pháp chúng ta, ngày nay hạ thế thực hiện thệ ước, đều đã trải qua một quá trình to lớn, nhưng trong đời cuối cùng này, nhiều người đã bị mê hoặc, lùi vào trong người thường, để xem xét việc tu luyện và trách nhiệm.
Diêu Nãi, người biên soạn bộ Tứ Khố Toàn Thư thời Càn Long, đã viết một tác phẩm có tựa đề “Đăng Thái Sơn ký”. Tác giả và bạn bè đã đội gió tuyết để đến thăm núi Thái Sơn. Trên đường đi, sương mù dày đặc bao phủ khu vực, và băng giá cùng bề mặt trơn trượt khiến việc leo lên những bậc đá gần như không thể. Quang cảnh hùng vĩ mà họ được chứng kiến khi lên đến đỉnh núi là điều mà họ không bao giờ có thể thấy được nếu chỉ ngồi trò chuyện vu vơ dưới chân núi với những chiếc lò sưởi tay.
Tác phẩm “Đăng Thái Sơn” của Sư phụ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mỗi đệ tử chân chính, mang đến cảm giác như bản thân đang ở đó.
Phan thượng cao giai thiên xích lộ
Bàn hồi lập đẩu nan khởi bộ
Hồi đầu như khán tu chính Pháp
Đình ư bán thiên nan đắc độ
Hằng tâm cử túc vạn cân thối
Nhẫn khổ tinh tấn khứ chấp trước
Đại Pháp đệ tử thiên bách vạn
Công thành viên mãn tại cao xứ
Tạm dịch:
Lên núi Thái Sơn
Leo lên đường bậc cao nghìn thước
Bậc dốc ngại khó khởi bước lên
Quay đầu thấy tựa tu chính Pháp
Chẳng thể giữa chừng không tiến thêm
Tâm vững cất bước chân nặng nặng
Tinh tấn nhẫn khổ bỏ chấp trước
Đệ tử Đại Pháp trăm nghìn vạn
Viên mãn công thành tại cõi trên
3. Khó khăn lùi bước (Tri nan nhi thoái)
[Ý nghĩa]: Ý nghĩa ban đầu của cụm từ “Tri nan nhi thoái” (tạm dịch: Khó khăn lùi bước), là đề cập đến việc hiểu rõ khả năng hạn chế của bản thân khi đối mặt với khó khăn hoặc thử thách, và lựa chọn từ bỏ hoặc rút lui. Hoặc là khi tác chiến tùy cơ ứng biến, hình thế bất lợi thì trước tiên rút quân, giảm thiểu tổn thất ngắn hạn. Về sau, nó được hiểu rộng rãi là khi gặp khó khăn thì rút lui, mà không khắc phục khó khăn.
[Ví dụ:]
Ví dụ 1: Đối mặt với khó khăn và áp lực, ông ta chọn khó khăn lùi bước (tri nan nhi thoái) để tránh làm xáo trộn nhịp sống của mình.
Ví dụ 2: Thần nghe nói rằng tiến lên là có lễ, lùi lại là có nghĩa. Khó khăn tiến bước (tri nan nhi tiến) chính là nghĩa vậy; Khó khăn lùi bước (tri nan nhi thoái) lại cũng chính là nghĩa vậy. Mong Bệ hạ xem xét. (Tư trị thông giám của Tư Mã Quang)
Ví dụ 3: Khó khăn lùi bước (tri nan nhi thoái) không phải là hèn nhát, mà là đánh giá thời thế, bảo toàn đại cục, là hành động của người trí tuệ. (Tam Quốc Chí của Trần Thọ)
[Từ trái nghĩa:] Các từ trái nghĩa với “Khó khăn lùi bước” (tri nan nhi thoái) bao gồm “Khó khăn tiến bước” (tri nan nhi tiến); “Miệt mài bền bỉ” (Thiết nhi bất xả); và “Kim cương không lay chuyển” (Kim cương bất động) v.v. Trong đó, “Kim cương không lay chuyển” (Kim cương bất động) thể hiện một tâm thái không dao động, có nghĩa là khi đối mặt với các loại biến đổi và can nhiễu, vẫn có thể giữ vững cái tâm ban đầu, duy trì sự bình an nội tâm và sự kiên định, không bị ảnh hưởng và dao động bởi các tác động bên ngoài.
Có nhiều lý do khiến người ta có thể rút lui khi đối mặt với khó khăn. Ví dụ, họ có thể muốn bảo toàn sức mạnh và tránh tổn thất, hoặc họ có thể sợ gian khổ, mà không phải là “Ngật khổ đương thành lạc” (Hồng Ngâm). Trong tu tập, một số người bỏ cuộc khi đối mặt với khó khăn; trở nên thụ động khi gặp xung đột; bỏ bê những điều cần học hỏi; hoặc bằng lòng với việc đơn giản “Tôi đã làm rồi”… Trên thực tế, hậu quả của việc vi phạm thệ ước còn khủng khiếp hơn bất kỳ đau khổ nào trong thế giới trần tục. Khi hạ thế, chúng ta có những tín niệm thiêng liêng và cao cả nào? Có bao nhiêu người có thể kiên trì đến cùng, giữ vững cái tâm ban đầu của mình?
Ba thành ngữ được liệt kê trong bài viết này chỉ là một giọt nước trong đại dương từ vựng tiếng Trung. Tóm lại, chuẩn mực và truyền thống để trở thành một người tốt, không phải là kiến thức hay học vấn, mà về bản chất là đạo đức, trí huệ Trần truyền, là sự đảm bảo cho nhân loại trở về Trời, và là điểm khởi đầu để người tu luyện đi đến viên mãn. Thời gian tu luyện Chính Pháp không còn nhiều, làm người “nói lời chân, làm điều chân, làm chân nhân” (Chuyển Pháp Luân) thực sự không thể có thêm những thứ khác lẫn vào được nữa.
Tôi xin trình bày bài viết này để các đồng tu cùng thảo luận và suy ngẫm, với hy vọng khơi gợi thêm nhiều cuộc thảo luận, và khuyến khích chúng ta nỗ lực hơn nữa và tinh tấn hơn.
Những bài giao lưu lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/8/16/498401.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/21/229459.html