Bài viết của Tô Ngôn Minh, phóng viên báo Minh Huệ

[MINH HUỆ 13-03-2020] “Quá thảm rồi! Đối mặt với thảm họa như vậy là thê thảm lắm rồi, nhưng họ [Đảng Cộng sản Trung Quốc] vẫn hạn chế người dân, che giấu tình hình dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán, và cấm người ta nói ra sự thật. Tất cả điều này đã gây ra tình huống nghiêm trọng hiện tại. Thật là đau lòng!”

Bà Vu (hóa danh) trút sự tức giận và bất bình của mình lên một đồng nghiệp người Trung Quốc ngay khi bà vừa đến nơi làm việc. Bà là một người Mỹ gốc Hoa đã định cư ở Hoa Kỳ hơn 20 năm.

Sáng hôm đó, bà Vu vừa đọc được một bài báo viết về một “người thổi còi” (tiết lộ thông tin) dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán được đăng trên tờ Nhân Vật, một tạp chí tiếng Hoa định kỳ. Một vài người bạn của bà ở Trung Quốc đã giới thiệu bài báo cho bà và bảo bà hãy nhanh chóng đọc nó trước khi nó bị xóa khỏi mạng Internet. Quả thực, sau đó không lâu, bài báo đã bị xóa bỏ.

Những người thổi còi

Bài báo viết về một cuộc phỏng vấn với bác sỹ Ngải Phân, chủ nhiệm khoa cấp cứu của Bệnh viện trung tâm Vũ Hán và cũng là đồng nghiệp của bác sỹ khoa mắt Lý Văn Lượng. Ngày 30 tháng 12 năm 2019, bác sỹ Ngải đã chụp ảnh một báo cáo xét nghiệm virus của một bệnh nhân bị viêm phổi không rõ nguyên nhân. Bà vẽ một vòng tròn đỏ lên dòng chữ “SARS coronavirus” (SARS-CoV), và gửi tin nhắn cho các bạn học của mình và các bác sỹ, hy vọng rằng họ sẽ chú ý đề phòng.

Bản báo cáo đã được lan truyền rộng rãi trong giới bác sỹ, và tám người trong số họ, bao gồm bác sỹ Lý Văn Lượng, đã chuyển tiếp báo cáo này cho những người khác. Tám bác sỹ này đã lập tức bị cảnh sát triệu tập, bị khiển trách, và bị ép phải thừa nhận bằng văn bản rằng họ đã “có hành vi trái pháp luật” vì đã “đăng tải thông tin không đúng sự thật lên mạng Internet”, gây “nhiễu loạn nghiêm trọng trật tự xã hội.” Họ đã đồng ý hợp tác với cảnh sát và “nghe theo lời khuyên của cảnh sát dừng lại mọi hành động trái pháp luật của mình.” Sự “răn dạy” của cảnh sát cũng cảnh báo các bác sỹ rằng họ sẽ bị pháp luật trừng phạt nếu họ “kiên quyết giữ quan điểm của mình, không biết hối cải, và tiếp tục các hành vi trái pháp luật.”

Bác sỹ Ngải Phân cũng bị Ban Thanh tra Kỷ luật của bệnh viện triệu tập đến nói chuyện vào ngày 2 tháng 1 vì đã gửi hình ảnh bản báo cáo xét nghiệm có đánh dấu dòng chữ “SARS coronavirus” để cảnh báo các đồng nghiệp của mình. Bà nói rằng bà đã phải nhận “những lời khiển trách nghiêm trọng chưa từng có tiền lệ”, cáo buộc bà đã bịa ra tin đồn với tư cách là một bác sỹ chuyên nghiệp. Cuộc nói chuyện đó đã tác động rất mạnh đến bà, khiến bà cảm thấy gần như bị suy sụp cả về thể chất lẫn tinh thần. Sau đó, khi có ai hỏi bà bất kỳ câu nào, bà đều phải giữ im lặng. Bà nói: “Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu như họ không khiển trách tôi theo cách họ đã làm, mà bình tĩnh điều tra vấn đề và hỏi ý kiến của các chuyên gia về hô hấp, thì có lẽ cục diện sẽ khá hơn. Ít nhất tôi đã có thể tham khảo ý kiến của các đồng nghiệp trong bệnh viện. Nếu mọi người đều được cảnh báo từ ngày 1 tháng 1, có lẽ sẽ không có nhiều bi kịch như vậy xảy ra.”

Che đậy thông tin về dịch bệnh

Thật vậy, nếu ĐCSTQ không che đậy sự thật về sự bùng phát dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán, nhiều người đã có thể tránh được thảm kịch.

Ông Robert O’Brien, Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ, đã cáo buộc Trung Quốc không xử lý tình hình dịch bệnh một cách hợp lý ngay từ đầu. “Thật không may, thay vì sử dụng những biện pháp tốt nhất, ĐCSTQ đã che đậy tình hình dịch bệnh ở Vũ Hán”, ông nói.

Ông cũng bày tỏ rằng nếu Trung Quốc hợp tác ngay từ khi dịch bệnh bắt đầu bùng phát, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC) đã có thể tổ chức các đội đến hiện trường từ sớm để phân tích trình tự của virus. “Lẽ ra chúng ta đã có thể cắt giảm đáng kể các ca bệnh phát sinh tại Trung Quốc và hiện tại đang phát sinh ở các nơi trên thế giới.”

Thực tế là, cũng giống như “Ba năm thiên tai”, “Cách mạng Văn hóa”, “Thảm sát Thiên An Môn ngày 4 tháng 6”, và cuộc bức hại Pháp Luân Công, ĐCSTQ không bao giờ ngừng đẩy người dân Trung Quốc vào hoàn cảnh bi thảm. Và lần này, cùng với dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán, nó còn đẩy người dân cả thế giới vào thảm kịch.

“Tôi cũng đồng cảm với các bạn”

Bởi vì dịch viêm phổi Vũ Hán, vô số gia đình đã tan cửa nát nhà vì các thành viên trong gia đình họ đã bị chết hoặc bị cách ly.

Một cặp vợ chồng, là bạn của người họ hàng của bà Vu ở Trung Quốc, đã bị chết vì nhiễm viêm phổi Vũ Hán chỉ trong vòng 10 ngày. Bà Vu cảm thấy rất lo lắng vì hiện tại dịch bệnh đã lan rộng đến hải ngoại. Bà lo cho sức khỏe của chính mình và cho sự an toàn của gia đình.

Bà nói rằng ĐCSTQ không đoái hoài gì đến sinh mệnh của con người, và đã che giấu tình hình dịch bệnh chỉ vì muốn bảo vệ quyền lực của nó. Nó đang đẩy người dân đến bờ vực sinh tử bằng cách tạo ra các tin tức giả để vẽ ra cảnh thái bình giả tạo.

Bà Vu nói với đồng nghiệp người Trung Quốc của mình, cũng là một học viên Pháp Luân Công rằng: “Tôi biết những tuyên truyền của Trung Cộng đều là giả. Tôi đã từng trải qua cuộc “Thảm sát Thiên An Môn’, nhưng trong suốt những năm qua tôi không chú ý nhiều đến những chuyện này, bởi vì tôi cảm thấy mình không thể thay đổi được gì và cũng không muốn làm cho bản thân quá mệt mỏi. Tôi cũng chỉ là một người đứng bên ngoài quan sát khi chứng kiến các bạn, các học viên Pháp Luân Công, giảng chân tướng về cuộc bức hại. Lần này (với dịch viêm phổi Vũ Hán), mọi người đều ở trong đó, và tôi đã có thể thực sự hiểu được tại sao các bạn đã luôn cố gắng như vậy. Bây giờ tôi cũng đồng cảm với các bạn.”

Phải có ai đó đứng lên nói sự thật, mọi người ai cũng có thể cố gắng

Đúng như bác sỹ Ngải Phân đã nói trong cuộc phỏng vấn: “Sự việc này càng khiến chúng ta thấy rõ rằng chúng ta cần phải giữ vững những suy nghĩ và ý kiến độc lập của mình, bởi vì phải có ai đó đứng lên để nói sự thật. Thế giới này cần nghe những tiếng nói khác nhau, phải không?” “Nếu tôi sớm biết mọi thứ sẽ diễn biến như hiện tại, tôi sẽ đi khắp nơi để truyền rộng sự thật, cho dù họ có chỉ trích tôi hay không, có phải không?”

Bà Vu không phải là người duy nhất nhìn nhận lại tình huống của bản thân và trở nên tỉnh ngộ. Bà nói rằng nhiều bạn của bà ở Trung Quốc đều ở độ tuổi trung niên có sự nghiệp thành đạt. “Họ còn thanh tỉnh hơn tôi và còn dũng cảm nói lên ý kiến của mình!”


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2020/3/13/402384.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2020/3/17/183671.html

Đăng ngày 29-04-2020; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share