Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 25-05-2026] Tôi sống ở thị trấn nhỏ với dân số khoảng 30.000 người. Sau khi Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) được phổ truyền ra công chúng, nhiều người dân địa phương đã bước vào tu luyện. Một trong những ngôi làng có hơn 300 học viên tu luyện. Pháp Luân Đại Pháp đã chữa khỏi bệnh cho nhiều người và nhiều phép màu cũng đã triển hiện.

Sau khi cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu vào năm 1999, bởi số lượng học viên trong khu vực rất đông, sở cảnh sát huyện đã nhận được chỉ thị từ cấp trên yêu cầu bức hại học viên. Nhưng họ sẽ thực hiện công việc này như thế nào? Mẹ của cả giám đốc và phó giám đốc sở cảnh sát đều là học viên, vì vậy cả hai người đều biết Đại Pháp như thế nào. Họ cũng không thể chịu đựng được tiếng xấu là bất kính với mẹ mình, chứ đừng nói đến việc chống lại họ, vì vậy hai vị lãnh đạo này rất tiêu cực đối với cuộc bức hại Pháp Luân Công và thường nhắm mắt làm ngơ trước vấn đề này.

Tuy nhiên, một nhân vật chủ chốt khác có thực quyền trong sở cảnh sát là bí thư Đảng. Ông ta đã dẫn đầu một nhóm cảnh sát tiến hành cuộc bức hại. Ông ta nghĩ rằng họ nên bắt giữ người đứng đầu trước, những người có ảnh hưởng lớn nhất. Một khi giải quyết xong việc đó, các việc còn lại sẽ dễ dàng.

Bí thư Đảng ủy đã dẫn theo cả hai giám đốc và hơn 10 cảnh sát trên hai chiếc xe kéo đến nhà của người phụ đạo viên có ảnh hưởng nhất. Họ cố gắng “chuyển hóa” bà, kiên quyết buộc bà phải từ bỏ đức tin của mình. Người phụ đạo viên này rất nổi tiếng ở địa phương vì trước đây bà từng mắc một căn bệnh lạ. Bà có một lỗ thủng ở bụng liên tục rỉ mủ. Dù thử bất kỳ phương pháp điều trị nào, vết thương cũng không lành. Bởi gia đình bà trước đây khá có điều kiện, bà đã đi khám ở các bệnh viện tại nhiều vùng khác nhau của Trung Quốc và tốn rất nhiều tiền, nhưng vô ích. Cuối cùng, bà phải nằm liệt giường suốt ba năm.

Sau khi học Đại Pháp, bà đã có thể ngồi dậy trong ba ngày và sau đó nhanh chóng hồi phục. Dân làng đều biết về căn bệnh của bà, vì vậy khi nghe tin bà đã bình phục, họ thấy thật thần kỳ và nhiều người trong số họ cũng bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Bởi có nhiều người đến tìm bà để học công, bà tự nhiên trở thành phụ đạo viên. Do đó, sở cảnh sát coi bà như là người đứng đầu.

Bởi hai giám đốc đã biết về pháp môn tu luyện này, họ không thực sự đến đó để bức hại bà, mà chỉ làm cho có lệ. Bí thư Đảng muốn “chuyển hóa” bà, nhưng sau khi nghe câu chuyện của bà, ông ta và các cảnh sát đã ở lại và nghe bà kể rất nhiều điều về pháp môn.

Bất kể bí thư Đảng đến nhà nào để cố gắng chuyển hóa học viên, họ đó đều nói với ông ta rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Ví dụ, một nữ học viên Đại Pháp từng đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho Pháp Luân Đại Pháp vừa mới sinh con nhưng không mang theo đứa bé. Cô đã bị giam giữ ở Bắc Kinh hai tháng. Sau khi trở về nhà lẽ ra cô không thể cho con bú lại được nữa với khoảng thời gian đi lâu như vậy, nhưng cô vẫn có sữa cho con bú.

Bí thư Đảng dần dần nghe được ngày càng nhiều câu chuyện chân thực từ các học viên.

Chính quyền cấp trên đã ra lệnh cho sở cảnh sát huyện tiến hành cuộc bức hại. Họ đưa cho bí thư Đảng một bộ sách Đại Pháp hoàn chỉnh và yêu cầu ông đọc chúng để có thể hiểu được suy nghĩ của các học viên và có thể “chuyển hóa” họ.

Bí thư Đảng bắt đầu đọc các cuốn sách của Đại Pháp trong văn phòng của mình. Đây là công việc của ông ấy. Cuối cùng ông ấy cũng đọc xong. Dựa trên những gì đã đọc, cùng với những trải nghiệm thần kỳ mà ông ta đích thân nhìn thấy và nghe được từ các học viên, bí thư Đảng đã dần thay đổi.

Kể từ đó, ông không còn cố gắng “chuyển hóa” các học viên nữa. Ông ấy thậm chí còn chỉ thị cho cảnh sát cấp dưới phải đọc xong tất cả sách Đại Pháp nếu họ định đến nhà bất kỳ ai để sách nhiễu.

Dưới yêu cầu mang tính nửa cưỡng ép của bí thư Đảng, cảnh sát cũng bắt đầu đọc sách Đại Pháp. Sau khi đọc sách, những cảnh sát này cũng thay đổi. Họ cũng trở nên rất tiêu cực đối với việc chuyển hóa, bức hại và bắt giữ các học viên Đại Pháp. Khi bị buộc phải đến nhà một học viên, họ tỏ ra thân thiện, giống như chỉ ghé qua để thăm hỏi chứ không phải đến để hoàn thành nhiệm vụ. Đôi khi nhìn thấy các học viên, họ chủ động chào hỏi và bắt chuyện. Mặc dù không công khai lên tiếng ủng hộ, nhưng hành động của họ cho thấy họ đã hiểu về pháp môn và không muốn bức hại các học viên.

Một cảnh sát từng đến nhà học viên và nói: “Nếu mọi người đều học Đại Pháp, công việc của tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Bí thư Đảng từng nói riêng với một học viên: “Chị muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừng rời khỏi huyện này. Chừng nào chị còn ở trong ranh giới của huyện, tôi đảm bảo chị sẽ được an toàn. Nhưng nếu chị bước ra khỏi huyện, tôi không thể đảm bảo an toàn cho chị nữa.”

Quả thực, trong vài năm sau khi cuộc bức hại bắt đầu, khi chính quyền cấp trên ra lệnh cho họ chuyển hóa và bức hại các học viên, lãnh đạo sở cảnh sát đã hoàn toàn đồng lòng và họ báo cáo rằng: “Không có học viên nào ở địa phương.” Trong vài năm đó, thị trấn này (trung tâm huyện) về cơ bản không kết án tù bất kỳ học viên nào. Mặc dù có thể có một hoặc hai học viên mà họ thực sự không thể bảo vệ vì những người này bị cấp trên của sở cảnh sát huyện trực tiếp bức hại.

Vài năm sau, bí thư Đảng nghỉ hưu. Hai giám đốc của sở cảnh sát đã được thăng chức và chuyển đi nơi khác. Một lý do cho sự thăng tiến của họ là họ đã làm điều đúng đắn. Dưới sự bảo vệ bí mật của những cảnh sát đã hiểu chân tướng, học viên địa phương đã có được môi trường tu luyện tương đối thoải mái trong những năm sau khi cuộc bức hại vừa mới bắt đầu.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/25/509762.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/18/234767.html